TÔI XUYÊN KHÔNG THÀNH NỮ CHÍNH TRUYỆN BI KỊCH - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi ôm mặt khóc lóc: “Từ sau khi nhiệm vụ kết thúc, tôi thường xuyên gặp ác mộng, mơ thấy Chu Dực Khôn quay về trả thù tôi.

” Vẻ mặt lãnh đạo chợt giãn ra, “Tiểu Hạ, chuyện này cô cứ yên tâm, Chu Dực Khôn đã bị bí mật xử tử rồi…

” Chết rồi ư? Trời đất ơi! Tôi với khuôn mặt xanh xao đi qua ánh mắt quan tâm của đồng nghiệp, trở lại bàn làm việc.

 Đột nhiên ngửa mặt lên trời cười mấy tiếng, sau đó lại vùi đầu vào khuỷu tay, vai run lên bần bật.

 Chưa đầy một giờ, tin tức ‘Hạ Âm tinh thần bất ổn, nghi là đau khổ vì mất đi tình yêu’ đã lan truyền khắp tầng.

 Lãnh đạo cuống quýt lại cho tôi nghỉ phép một tháng, dặn tôi về nhà nhất định phải chữa khỏi bệnh rồi mới đi làm.

 Nhưng ai biết được, đùi tôi đã bị cấu tím hết cả, mới nhịn được không cười thành tiếng.

 4 

Cuối cùng cũng được ngủ một giấc ngon lành! Theo thường lệ ăn uống no nê, tôi quấn chăn nhỏ, ngủ một giấc thật thoải mái.

 Nửa đêm, tôi bị cơn buồn tiểu làm tỉnh giấc, miễn cưỡng động đậy.

 Đột nhiên, tôi nghe thấy bên giường hơi nặng xuống, như có ai đó đè lên.

 Cơn buồn ngủ tan biến ngay lập tức, lông tơ dựng đứng, tôi giữ nguyên tư thế nằm nghiêng, không dám nhúc nhích.

 Đêm khuya tĩnh mịch.

 Hơi thở khẽ khàng đó càng lúc càng gần, khiến tôi nổi da gà ở bên tai.

 Tôi kìm nén sự run rẩy trong lòng, ngửi thấy một mùi kẹo ngọt thoang thoảng.

 Chu Dực Khôn! Trong sách đã dành nhiều đoạn để viết về việc Chu Dực Khôn thời thơ ấu từng bị bắt cóc đến một hệ thống hành tinh biên giới hỗn loạn, phải chịu đựng sự hành hạ và đánh đập phi nhân tính trong nhiều năm.

 Cuối cùng hắn bước ra từ một biển máu tanh, đạp lên đầu những kẻ hành hạ.

 Một người đàn ông đại diện cho sự máu lạnh và bạo lực như vậy.

 Lại thích ăn kẹo, và càng ngọt càng tốt.

 Tôi không kịp nghĩ xem hắn đã chết rồi sống lại bằng cách nào mà lại xuất hiện trên giường tôi, chỉ biết than thở rằng điều phải đến thì không thể tránh khỏi.

 May mà tôi đã chuẩn bị sẵn! Hơi thở xa lạ phía sau gần như đốt cháy lưng tôi.

 Tôi nhăn mặt, lật người lại, ngón tay nắm chặt ga giường, như đang chịu đựng sự đau đớn tột cùng.

 Hơi thở bên cạnh khựng lại.

 Giọng tôi đứt quãng, nghẹn ngào: “A Khôn, đừng đi… đừng rời xa em.” Nước mắt lăn dài từng giọt, càng lúc càng dữ dội.

 Ngón tay lạnh lẽo lướt qua thái dương tôi.

 Trong làn nước mắt mờ ảo, tôi mở mắt ra, nhìn thấy bóng người bên giường, miệng lẩm bẩm: “A Khôn, A Khôn, là anh sao?” 

Không đợi hắn trả lời, tôi tay chân cùng lúc nhào vào lòng người trước mặt, nước mắt rơi trên cổ người đàn ông.

 “A Khôn, anh về rồi đúng không?” “A Khôn, em cứ tưởng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.

” “A Khôn, em nhớ anh lắm..” Người đàn ông ngoài hơi thở hơi nặng ban đầu, không hề có phản ứng gì với lời nói của tôi.

 Tôi từ từ buông tay, chạm vào đôi mắt đen kịt của hắn, khuôn mặt vừa khóc vừa cười: “A Khôn, có phải anh sẽ không bao giờ tin em nữa không, nhưng em vẫn muốn nói với anh, em yêu anh, em đã yêu anh từ lâu rồi..” 

Vẫn không chút động lòng...

 Mẹ kiếp, đồ sắt đá! Tôi ôm chặt khung ảnh trong tay, đau khổ khom người lại, “Em không muốn lừa anh, nhưng em không còn cách nào khác..” 

Người đàn ông gỡ tay tôi ra, liếc nhìn khung ảnh, sự dao động trong mắt thoáng qua rất nhanh, nhưng vẫn bị tôi bắt được.

 “Hạ Âm, em nghĩ anh còn tin em sao?” Giọng điệu thờ ơ, dường như chẳng hề bận tâm.

 Ôi mẹ ơi, anh không bận tâm sao anh lại nắm cổ tay em chặt thế.

 Nếu anh muốn giả vờ, vậy thì tôi sẽ thêm dầu vào lửa cho anh! Tôi rưng rưng nước mắt, cười với hắn: “A Khôn, có thể gặp lại anh em đã rất vui rồi, còn những thứ khác, em không dám mong ước nữa, chỉ cầu kiếp sau, có thể gặp anh sớm hơn.”

 Một tia sáng lóe lên, tôi cầm dao găm đâm thẳng vào ngực mình, động tác nhanh chóng và tàn nhẫn.

 5 

Chu Dực Khôn từng đích thân huấn luyện tôi, dạy tôi cách tự bảo vệ mình trong nguy hiểm, nói cách khác, hắn còn quen thuộc với từng chiêu thức của tôi hơn cả tôi.

 Nếu lúc đó tôi có một chút do dự, hắn nhất định sẽ không tha cho tôi.

 Nhưng đồng thời, tôi cũng đủ hiểu hắn.

 Ví dụ như tôi biết hắn nhất định sẽ ngăn cản tôi, nhưng tôi không ngờ, mũi dao vẫn đâm vào được nửa phân.

 Trong giây lát tôi không biết hắn phản ứng chậm hay là cố ý.

 Áu áu áu, đau chết bà luôn! Trong lòng tôi nhe răng nhếch mép, nhưng trên mặt lại nở nụ cười sắp tắt thở.

 Không được gục, không được gục, không thể để công sức đổ sông đổ bể.

 Nhưng mà đau quá á á á á! Hủy diệt đi, mấy cái phim truyền hình diễn toàn là lừa người, nam chính trong cuốn sách này căn bản là không có tim!!! 

Tôi đã chảy máu rồi, tên đàn ông chó má này vẫn nhìn tôi với vẻ dò xét.

 Áu áu áu, sao không phun máu ra, tôi muốn phun vào mặt hắn! Hoạt động nội tâm quá phong phú, bị nghẹn rồi, một vệt máu từ khóe miệng tôi từ từ chảy xuống.

 Tôi nhìn thấy thần sắc hắn thay đổi, an tường nhắm mắt lại.

 Mạng sống được bảo toàn! Sáng hôm sau tỉnh dậy, trong phòng chỉ còn lại mình tôi, đêm qua dường như chỉ là một giấc mơ.

 Ngực cũng không còn đau, tôi mạnh mẽ vén chăn lên, ở đó chỉ còn lại một vệt đỏ nhạt.

 Nhưng bộ chăn đệm dưới người đã được thay mới, khung ảnh luôn được tôi ôm trong lòng đã được đặt lên tủ đầu giường.

 Trong khung ảnh là bức Chu Dực Khôn do chính tay tôi vẽ, may mà những ngày này tôi quen ôm nó ngủ.

 Tôi run sợ đi ra phòng khách, thấy không có ai mới thở phào nhẹ nhõm, nằm vật ra ghế sofa.

 Cái xô gia đình xa hoa chưa ăn hết tối qua trên bàn trà, và con gà rán bị tôi gặm nham nhở, đập vào mắt tôi.

 Chết tiệt, tối qua ăn xong không dọn dẹp, không biết Chu Dực Khôn có thấy không.

 Phải biết rằng Hạ Âm trong sách là tiểu tiên nữ, chưa bao giờ đụng đến mấy món đồ ăn vặt này! Tôi khóc không ra nước mắt, nhanh chóng kiểm tra một lượt những nơi khác trong nhà.

 Vừa dọn dẹp xong, chuông cửa reo lên.

 Trên màn hình hiển thị bóng dáng một cô gái trẻ.

 Hạ Thanh ── em gái cùng cha khác mẹ của tôi.

 Cô ta xưa nay ghét tôi ra mặt, năm xưa đã dùng mọi cách để đuổi tôi ra khỏi Hạ gia.

 Hôm nay lại muốn giở trò gì đây? Tôi mở cửa.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo