Triều Ngọc - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta vội vàng nhét chiếc túi gấm vào lại trong ngực áo chàng, căng thẳng nhìn quanh một lượt. 


Thấy không có ai chú ý đến bên này ta mới thở phào nhẹ nhõm. 


Sau đó ta nghiêm nghị dạy bảo chàng: "Mấy thứ này phải mang về nhà mới được cho ta xem, của cải không được để lộ ra ngoài, chàng biết chưa?" 


Tạ Sơn Ngọc ngoan ngoãn gật đầu: "Nương tử giáo huấn phải lắm." 


"Còn nữa, ta làm việc rất nhanh nhẹn, không cần ai giúp đỡ đâu, chàng vẫn là nên trả người ta lại đi." 


Ta nói: "Số tiền này cứ giữ lấy, để chúng ta sau này dành dụm sống qua ngày." 


Tạ Sơn Ngọc nhìn ta, rồi lại nhìn người kia. 


Sau đó mới nói: "Thực ra hắn tên Huyền Chu, cũng giống như ta bị người nhà bán vào Nam Phong Quán làm nam sủng, hôm nay ta đi chính là để cứu hắn ra. Nay hắn đã không còn nơi nào để đi, chỉ muốn ở nhà chúng ta kiếm miếng cơm ăn thôi." 


Huyền Chu kinh ngạc thốt lên: "Điện..." 


Tạ Sơn Ngọc liếc hắn một cái, hắn liền lập tức ngậm miệng. 


Ta thắc mắc hỏi: "Điện cái gì cơ?" 


"Không có gì đâu." 


Huyền Chu chắp tay với ta: "Phải đấy, ta không muốn hạ mình làm nam sủng, xin cô nương hãy thu nhận ta." 



Cứ như vậy, Huyền Chu cũng ở lại nhà ta. 


Ta đi kiếm ít gỗ, định làm thêm cho hắn một chiếc giường. 


Kết quả là vừa mới cầm chiếc cưa lên đã bị hắn giật phắt lấy: "Cô nương không được đâu! Việc này cứ để ta tự làm là được!" 


Ta đứng bên cạnh quan sát. 


Nhìn một lúc ta liền nhíu mày: "Để ta làm cho." 


"Ngươi cưa gỗ bị lệch hết rồi." 


Huyền Chu lẳng lặng lui xuống. 


Ta mất ba ngày để làm xong một chiếc giường nhỏ. 


Tạ Sơn Ngọc ôm ta ngồi lên đùi chàng: "Triều Triều giỏi quá!" 


Ta hớn hở thuận thế ghé sát vào: "Hôm nay vẫn chưa có hôn hôn!" 


Huyền Chu rất tự giác khép cửa đi ra ngoài. 


Môi của Tạ Sơn Ngọc thật mềm. 


Trên người chàng còn có mùi hương rất dễ chịu. 


Ta giống như đang thưởng thức viên kẹo ngọt ngon lành, nâng lấy mặt chàng hôn hết lần này đến lần khác. 


Cho đến khi bị thứ gì đó cộm lên một cách lạ lùng làm cho không thoải mái. 


Ta nhích người đi một chút, chàng liền khẽ hừ một tiếng. 


Ta hốt hoảng sờ soạng: "Ta chạm trúng vết thương của chàng rồi sao? Vẫn chưa lành à?" 


Tạ Sơn Ngọc nắm lấy tay ta, mỉm cười: 


"Không sao đâu." 


Ta cảm thấy chàng đang trấn an ta thôi. 


Lòng ta càng thêm lo lắng khôn nguôi. 


"Đợi lần sau Phương Cảnh Hằng tới, ta sẽ bảo huynh ấy đưa chàng đi tìm đại phu giỏi nhất kinh thành."


Tạ Sơn Ngọc như có điều suy nghĩ: "Luôn nghe Triều Triều nhắc đến Phương Cảnh Hằng, không biết hắn và nàng có quan hệ gì?"


Thế là ta đem hết quá khứ giữa mình và Phương Cảnh Hằng kể cho chàng nghe.


Ta còn đặc biệt nhấn mạnh thêm một câu: "Huynh ấy bảo sau này sẽ đón ta lên kinh thành sinh sống, còn tặng cả chàng cho ta làm phu quân nữa!"


Nói đoạn, ta đem những món quà Phương Cảnh Hằng gửi tới cho chàng xem.


Còn có cả chiếc túi thơm chưa kịp gửi đi:


"Nghe nói huynh ấy sắp đi biên ải rồi, bên trong có chứa lá bùa bình an mà ta đặc biệt đi cầu về đấy!"


Tạ Sơn Ngọc cầm cây trâm bạc lên, ngắm nghía một hồi.


Sau đó chàng tùy tiện ném trở lại hộp, khẽ cười một tiếng:


"Chỉ là quà tặng kèm của Ánh Huy Các khi mua đủ mười lượng bạc, thứ rẻ tiền này mà cũng mặt dày đem đi tặng người."


Giọng điệu của chàng có vẻ rất khinh miệt.


Ta ngơ ngác: "Ánh Huy Các là gì cơ?"


"Tiệm trang sức nổi tiếng nhất kinh thành."


Ta đột ngột ghé sát mặt vào trước mặt chàng: "Chàng từng đến đó rồi sao?"


"... Vô tình lạc bước thôi, Triều Triều yên tâm, ta không phải đi mua trang sức cho cô nương nào khác đâu."


Tạ Sơn Ngọc lại cầm chiếc túi thơm kia lên,


"Triều Triều tặng cái này cho ta có được không? Vết thương của ta mãi chẳng lành, nghĩ lại chắc là do thiếu bùa bình an bảo vệ rồi."


"Được thôi."


Ta gật đầu: "Vậy để sau này có cơ hội, ta lại đi cầu một cái khác cho Phương Cảnh Hằng vậy."


Tạ Sơn Ngọc lại cười: "Không vội."


Chàng cười lên trông thật đẹp.


Ta mơ màng sấn tới: "Có thể hôn thêm cái nữa không?"


"Được."


"Vậy lần này chàng cất con dao găm đi nhé, hơi cộm người."


"... Được."


10


Chớp mắt một cái, thời gian đã trôi qua được nửa năm.


Phương Cảnh Hằng vẫn luôn không thấy tới nữa.


Khi ta lên kinh thành bán đồ và dò hỏi một phen mới biết, hắn vốn đã đi biên ải từ lâu.


Nay hắn đã lập được chiến công, sắp sửa trở về kinh thành rồi.


"Thái tử điện hạ thuở trước trở về từ biên ải rồi mất tích giữa đường, đến nay cũng đã được nửa năm. Trong triều tranh cãi không ngớt, ai cũng bảo Hoàng thượng định lập Trữ quân mới đấy!"


Ta mang tiền về nhà, đem những chuyện này kể lại cho Tạ Sơn Ngọc nghe.


"Phương Cảnh Hằng sắp về kinh rồi, lần này huynh ấy có chiến công, chắc hẳn cha huynh ấy sẽ yêu thương huynh ấy hơn nhỉ?"


Tạ Sơn Ngọc đăm đăm nhìn ta: "Triều Triều quan tâm hắn đến vậy sao?"


"Tất nhiên rồi, chúng ta từ nhỏ đã cùng—"


Lời phía sau ta không thể thốt ra được nữa.


Bởi vì Tạ Sơn Ngọc lại sáp tới hôn ta.


Không hiểu vì sao dạo gần đây chàng hôn ta càng lúc càng thường xuyên.


Khi nhìn ta, trong đôi mắt chàng luôn chất chứa một loại cảm xúc sâu thẳm.


Phảng phất như muốn nuốt chửng lấy cả người ta vậy.


Ta bị hôn đến mức thở dốc, phải chống tay lên vai chàng.


Chợt nghe thấy Tạ Sơn Ngọc hỏi ta: "Người kia nói cho nàng biết Thái tử đã mất tích nửa năm rồi sao?"


Ta gật gật đầu.


"Triều Triều, nàng có từng nghĩ qua... có lẽ ta chính là Thái tử?"


Ta sợ hãi vội bịt miệng chàng lại: "Những lời này tuyệt đối không được nói bừa ở bên ngoài!"


"Nghe nói Thái tử tính tình tàn bạo, giết người không gớm tay, nếu để ngài ấy nghe thấy, nhất định sẽ không tha cho chàng đâu."


Ta lầm bầm lẩm bẩm một tràng dài.


Cuối cùng ta phát hiện Tạ Sơn Ngọc đang ngoan ngoãn chớp chớp mắt dưới bàn tay ta.


Lòng bàn tay còn truyền đến cảm giác ẩm ướt.


Ta khẽ ho một tiếng, buông tay ra.


Chàng lập tức nói: "Nếu ta là Thái tử, sẽ để nàng làm Thái tử phi được không?"

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo