Triều Ngọc - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Tất nhiên là không rồi."


Tạ Sơn Ngọc cười híp mắt bảo: "Chỉ có những kẻ vô năng mới thông qua việc thành thân để củng cố quyền lực."


"Ta muốn thành thân thì chỉ có thể là với người ta yêu thôi."


"Triều Triều quên rồi sao? Ta đã ở rể nhà nàng rồi mà..."


Chàng vừa nói những lời này, vừa từ từ tiến lại gần ta.


Gương mặt xinh đẹp kia không ngừng phóng đại trước mắt ta.


Tim ta đập thật nhanh, cổ họng khô khốc.


Ta nhỏ giọng lại đầy mong đợi hỏi: "Tạ Sơn Ngọc, chúng ta lại sắp hôn nhau rồi sao?"


Lời nói thì là vậy.


Nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm như màn đêm của chàng.


Ta lại thầm cảm thấy, lần này dường như không giống với những lần trước.


Tạ Sơn Ngọc dừng lại ngay bên làn môi ta.


Chàng nhắm mắt lại, chậm rãi thở hắt ra một hơi: "Không... Triều Triều, nàng để ta bình tâm một chút."


Ta ôm gối, chớp chớp mắt nhìn chàng.


"... Đừng nhìn ta như vậy."


Chàng nghiến răng nghiến lợi: "Triều Triều, tối nay chúng ta không thể ngủ cùng nhau được nữa."


20


Tạ Sơn Ngọc nhường phòng của mình cho ta.


Còn chàng thì chuyển sang điện phụ ở.


Chỉ vài ngày sau, vị thái y trẻ tuổi kia lại tới.


Hắn bắt mạch cho ta, lại kiểm tra khắp lượt từ trên xuống dưới một lần nữa.


Sau đó hắn nói với Tạ Sơn Ngọc: "Đã trì hoãn quá lâu rồi, nếu tới sớm hơn hai năm thì tôi còn có thêm phần chắc chắn."


"Bây giờ, tôi chỉ có thể cố hết sức cứu chữa thôi."


Ta ngơ ngác nhìn bọn họ.


Tạ Sơn Ngọc xoa đầu ta: "Triều Triều, nàng có muốn trở nên thông minh không?"


Ta gật đầu lia lịa.


"Vậy nàng hứa với ta, kể từ hôm nay, bất kể ta có ở bên cạnh nàng hay không, nàng cũng phải uống thuốc đúng giờ, có được không?"


Ta nghe ra có điều gì đó không ổn trong lời nói này, vội vàng nắm chặt tay chàng: "Chàng định đi đâu sao?"


"Ta vẫn ở kinh thành thôi, chẳng đi đâu cả, nhưng Triều Triều à, ta muốn đưa nàng đến một nơi."


Nửa tháng sau, Tạ Sơn Ngọc đưa ta lên xe ngựa rời khỏi kinh thành, đi đến một tòa phủ đệ nguy nga tráng lệ ở ngoại ô.


"Đây là hành cung của Trưởng công chúa."


Tạ Sơn Ngọc dặn: "Lát nữa gặp mặt, nàng cứ gọi bà ấy là cô cô là được."


Ta ghi nhớ kỹ lời chàng dặn.


Đến khi gặp mặt, ta mới phát hiện Trưởng công chúa là một nữ tử trẻ tuổi mặc váy đỏ, dung mạo vô cùng xuất chúng.


Bà ấy đang nằm bò bên cầu ao, uể oải cho cá trong hồ ăn.


"Thật sự phải gọi là cô cô sao?"


Ta kéo tay áo Tạ Sơn Ngọc, thầm thì với chàng: "Ta cảm thấy gọi là tỷ tỷ có vẻ hợp lý hơn thì phải?"


"Tùy nàng muốn gọi thế nào cũng được."


Tạ Sơn Ngọc vuốt ve mái tóc ta: "Triều Triều, mấy ngày tới nàng hãy ở đây với Trưởng công chúa, nhớ uống thuốc đúng giờ. Muộn nhất là mười ngày, ta sẽ tới đón nàng."


Trong lòng ta thấy bất an vô cùng, nhưng vẫn gật đầu đồng ý.


Tạ Sơn Ngọc xoay người định đi, lại bị ta níu lấy vạt áo.


"Chàng sẽ bình an trở về, có đúng không?"


Chàng nhìn ta sâu sắc: "Ta sẽ về, Triều Triều."


"Đến lúc đó, nàng có thể tự mình kiểm tra."


Trưởng công chúa chợt lên tiếng: "Giờ ngươi nói những lời ngông cuồng thế này, nhỡ đến lúc đó thất bại thì sao?"


"Sẽ không thất bại đâu."


Tạ Sơn Ngọc quả quyết: "Ta sẽ không cho phép bất kỳ sự thất bại nào xảy ra."


"Bởi vì vẫn còn có người đang đợi ta."


Ta ngạc nhiên nhìn vị Trưởng công chúa bên cạnh.


Người vốn dĩ đang lười nhác ngồi đó bỗng nhiên ngồi thẳng dậy.


Và trên gương mặt bà ấy, nước mắt đã rơi đầm đìa.


"Thật tốt quá, Hạ Lam Quyết."


Bà ấy cong môi cười, nước mắt cứ thế tuôn rơi như không bao giờ cạn: "Giá như năm xưa huynh ấy cũng có dũng khí như ngươi..."


21


Ta và Trưởng công chúa cùng sống trong hành cung.


Cuộc sống của bà ấy rất phóng túng, mỗi ngày đều ngủ tới khi mặt trời lên cao mới tỉnh, ăn uống tùy ý, sau đó lại nằm ngoài sân cho cá ăn hoặc đọc sách.


Tuy nhiên, từ khi ta đến, bà ấy rất thích trò chuyện phiếm với ta và đưa ra những lời nhận xét.


"Thì ra ngươi và Hạ Lam Quyết quen nhau như thế à, chậc chậc chậc."


"Ta bảo này, khi nào về nhớ hỏi hắn xem lần đầu gặp ngươi thì cái chuôi đoản đao kia là thế nào, tuyệt đối đừng có quên đấy."


"Phương Cảnh Hằng à, đúng là phiên bản hoán đổi giới tính của chuyện thiên kim thật giả mà."


"Quà tặng của Ánh Huy Các á? Chắc chắn là hắn tặng cô nương khác xong rồi tiện tay nhớ đến ngươi thôi, tên này không được, tuyệt giao với hắn đi."


"Triệu Vân Bình ấy mà, cũng không phải người xấu, có điều mắc bệnh công chúa giai đoạn cuối rồi, nên tránh xa cô ta ra chút."


"Dám chọc vào tên điên Hạ Lam Quyết này, lão hoàng đế kia đúng là chán sống thật rồi."


Ta không nhịn được mà hỏi bà ấy: "Tại sao mọi người đều gọi Tạ Sơn Ngọc là Hạ Lam Quyết thế ạ?"


"Vì đó là tên thật của hắn."


Trưởng công chúa nhướng mày: "Hắn bảo với ngươi hắn tên là Tạ Sơn Ngọc à?"


Ta gật đầu.


"Tạ là họ của mẫu hậu hắn, cũng chính là Tiên hoàng hậu, bà ấy đã tạ thế được mười năm rồi."


Bà ấy vừa nói vừa bưng bát thuốc bên cạnh lên.


"Nguội rồi, uống được rồi đấy."


Ta còn định vùng vẫy một chút.


Kết quả bà ấy bảo: "Ngươi ngoan ngoãn uống hết bát thuốc hôm nay đi, ta sẽ kể cho ngươi nghe chuyện hồi trước của Hạ Lam Quyết."


Ta rất muốn nghe, thế nên bưng bát thuốc lên uống cạn một hơi.


Trưởng công chúa vừa hái một trái nho đút cho ta, vừa kể:


"Mẫu hậu hắn mất sớm, cái ngôi Thái tử kia là được phong từ thời họ Tạ còn hưng thịnh. Lão hoàng đế luôn muốn phế bỏ hắn, tiếc là không nắm được thóp của hắn thôi."


"Năm xưa có kẻ hạ độc Hạ Lam Quyết cố ý khiến hắn phát điên làm hại người khác để lấy cớ trị tội, chuyện này sau đó đều bị bít nhẹm đi cả."


"Hắn không có lừa ngươi đâu, năm lên chín tuổi, Hạ Lam Quyết bị nhị hoàng huynh của hắn dụ dỗ ra khỏi cung xem hội đèn lồng, kết quả bị cho uống thuốc nhũn chân rồi vứt ở cửa sau Nam Phong Quán."


"Có một tên thái giám già định làm nhục hắn, bị hắn dùng răng xé toạc cổ họng mới thoát được một kiếp."


"Ta lúc đó còn đang ở trong kinh thành, khi hắn lảo đảo chạy đến tìm ta, miệng đầy máu tươi, trông chẳng khác nào ác quỷ dưới địa ngục, thật sự vô cùng đáng sợ."


Bà ấy miêu tả nghe có vẻ kinh hãi lắm.


Nhưng ta chỉ cảm thấy lòng đau thắt lại.


Trưởng công chúa nhìn vẻ mặt của ta, cầm cây quạt tròn che mặt, than dài một tiếng:


"Diệp Triều nhỏ bé ơi, ngươi xong đời rồi, ngươi yêu hắn mất rồi!"

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo