Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
Tạ Lăng Viễn tỉnh dậy với vẻ mặt bình thản, xoa xoa cổ tay bị đau rát, thản nhiên xuống giường mặc quần áo.
Ta định nói gì đó nhưng lại thôi: "Thái phó..."
Hắn liếc nhìn, sau một hồi im lặng đối mắt, cúi người thi lễ:
"Đa tạ Trưởng Công chúa ban thưởng, tại hạ ghi nhớ trong lòng."
... Đây là đe dọa phải không?
Rõ ràng là đe dọa trắng trợn. Nhưng ta đã làm chuyện hồ đồ như vậy, người ta tức giận cũng là lẽ thường tình!
Ta chỉ ngủ một giấc, sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Nhìn theo bóng hắn rời đi, ta không dám hé răng nửa lời. Mãi đến khi Cẩn Diệp đến giúp ta thay y phục ta mới hoàn hồn.
Hả? Sao Cẩn Diệp lại búi tóc kiểu phụ nhân?
Ta không nói gì, lặng lẽ quan sát nàng ấy, làn da mịn màng đã xuất hiện vài nếp nhăn, trên mặt cũng có thêm những đốm tàn nhang trước đây không có. Cẩn Diệp như già đi năm tuổi vậy.
Đến khi nàng cũng búi tóc cho ta kiểu phụ nhân, ta mới nhận ra mình đã mất đi ký ức của vài năm.
2
Có hai điểm quan trọng.
Thứ nhất là ta đã trở thành Trưởng Công chúa, vậy hoàng huynh ta hẳn đã lên ngôi Hoàng đế.
Thứ hai là... ta có gian tình với Thái phó Tạ Lăng Viễn. Thật khiến ta kinh hoàng.
Từ nhỏ ta đã cẩn thận từng li từng tí, thâm cung là nơi ăn thịt người không nhả xương, dù ta là Công chúa hoàng gia cũng phải hành xử theo quy tắc ngầm của hoàng cung.
Quy tắc ngầm của hoàng cung chính là kẻ yếu phải cúi đầu. Lúc này ta mất trí nhớ, nếu để người khác biết, không biết kết cục sẽ ra sao.
Ta lặng lẽ quan sát trong thời gian dài, các cung nữ tuy cung kính nhưng dường như rất sợ hãi ta.
Nhưng cung nữ cũng là người, là người thì cần phải giải tỏa cảm xúc.
Ta tránh xa mọi người, một mình đến sâu trong núi giả trong vườn hoa để nghe trộm họ nói chuyện.
Bọn họ bảo rằng Trưởng Công chúa càng ngày càng khó đoán biết hỉ nộ, đáng thương cho Tạ đại nhân một thân khí tiết cao ngạo, cuối cùng lại rơi vào cảnh làm nam sủng, lấy sắc đẹp hầu hạ người.
Hầu hạ... ai? Ta sao?
Ta có tài đức gì chứ?!
Trong ký ức của ta, Tạ Lăng Viễn là trưởng tử Tạ gia, từ nhỏ đã nổi danh khắp kinh thành, mười sáu tuổi đã đỗ Trạng nguyên, vừa bước chân vào triều đã vào Hàn lâm viện, không lâu sau được phụ hoàng chọn làm Thái phó.
Khi đó hoàng huynh ta vẫn chưa nắm quyền, tuy là Thái tử nhưng có Tam Hoàng tử được sủng ái hơn, việc nhường ngôi Thái tử của hắn ta dường như chỉ còn là vấn đề thời gian. Huống chi Tạ gia là mẫu tộc của Tam Hoàng tử, vốn đối đầu với Thẩm gia - mẫu tộc của ta, làm sao Tạ Lăng Viễn lại tốt bụng dạy dỗ hoàng huynh ta?
Đối với phụ hoàng, đây vốn là nước cờ hay. Vừa có thể dạy hỏng hoàng huynh ta, lại có thể khiến Thẩm gia và Tạ gia đấu đá lẫn nhau.
Nhưng Tạ Lăng Viễn không nghe theo sự sắp đặt của trưởng bối, hắn dạy hoàng huynh ta rất tốt. Kèm theo đó, cũng dạy ta cực kỳ giỏi. Nếu không phải Tạ gia vẫn tiếp tục vạch tội Thẩm gia - mẫu tộc của ta, có lẽ phụ hoàng càng thêm e ngại.
Ông ấy như một con sư tử già nua, ánh tà dương, trong những tháng ngày cuối cùng, vẫn bá đạo không chịu chấp nhận người kế vị. Dù đó là con trai của chính ông ấy.
Quyền lực đã ăn mòn lương tri của ông ấy đến tận cùng, rồi sẽ có ngày, ông ấy sẽ dùng hoàng huynh ta làm vật tế thần, tiện thể cũng chặt luôn đầu ta.
Chỉ là không ngờ, một giấc ngủ dậy trời đã đổi đất đã thay, ông ấy đã chết. Hoàng huynh ta đã thành công lên ngôi. Thật đáng cười làm sao.
Ta cười lạnh, chợt lại nghĩ đến mối quan hệ khó xử với Thái phó. Ta và hắn, thật sự không phải là mối quan hệ có thể tạm bợ. Dù ta có tình cảm sâu đậm với hắn.
Ta đối với Tạ Lăng Viễn, là tình yêu sét đánh. Có lẽ tình yêu sét đánh đều bắt nguồn từ sắc đẹp, ta quả thật như vậy.
Năm đó ta đến Thái học tìm hoàng huynh, tình cờ gặp Tạ Lăng Viễn trong rừng cây rậm rạp, hắn đứng thẳng như ngọc, dải băng trắng phất phơ trong gió.
Nghe thấy động tĩnh, từ xa liếc nhìn về phía ta, đôi mắt trong veo đến nhường nào. Đôi đồng tử nhạt màu lạnh nhạt cô độc, nhìn ta chằm chằm một cái rồi lại lễ phép thu hồi ánh mắt.
Ta chưa từng thấy nhân vật tiên phong đạo cốt như vậy, phải nhờ Cẩn Diệp dìu đi. Từ đó về sau ta để tâm, không lâu sau liền nài nỉ hoàng huynh cho vào học ở Thái học.
Năm đó ta mới mười hai, là một Công chúa không được sủng ái, tâm tính trẻ con, còn lâu mới sâu sắc bằng bây giờ. Lúc đó nghĩ rằng mỗi ngày được nhìn một cái đã là đủ.
Ta ở Thái học lớn lên từng ngày, dần dần học cách che giấu tài năng, đứa trẻ không có mẹ phải chịu đựng vạn phần ác ý. Huống chi mẹ ta từng là Hoàng hậu.
Chỉ cần là Hoàng tử Công chúa được sủng ái đều có thể cưỡi lên đầu ta, bọn họ quả thật sợ Thái tử, nhưng hoàng huynh không thể luôn luôn che chở. Ống bút giấu côn trùng, sách vở bị tạt mực đều là chuyện thường ngày.
Tạ Lăng Viễn thấy vậy sẽ kiên nhẫn hỏi ai làm, không ai nói thì mỗi người phải chép sách hai mươi lần.
Hình phạt không thể khiến bọn họ ghi nhớ bài học, bọn họ chỉ càng thêm căm ghét ta.