Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đài cao, sắc mặt của phụ hoàng từ tái xanh chuyển sang trắng bệch, rồi từ trắng bệch lại biến thành màu tro tàn. Ông ta nhìn chằm chằm vào bộ kim giáp long văn chói mắt trên người nàng, lại nhìn xuống những binh sĩ đang lặng lẽ hộ vệ phía dưới, thân thể kịch liệt chao đảo một cái, phảng phất như trong nháy mắt bị rút đi toàn bộ sức lực. Ông ta há miệng, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ phát ra một tiếng hít khí ngắn ngủi mà khàn đặc, tựa như một con thú già bị bóp nghẹt cổ họng. Trong đôi mắt vẩn đục ấy, lần đầu tiên hiện lên rõ ràng nỗi sợ hãi mang tên “chúng bạn xa lánh”.
Ông ta nhìn quanh bốn phía, những thần tử, thị vệ từng phủ phục dưới chân ông ta, giờ đây ánh mắt lảng tránh, không một ai dám thực sự tiến lên đối đầu với những binh sĩ im lặng như núi kia. Ông ta đã trở thành một kẻ cô gia quả nhân thực sự, đứng trên đỉnh cao quyền lực đang lung lay sắp đổ.
“Phản rồi… Đều phản cả rồi…” Ông ta lẩm bẩm, giọng nói khàn đến lạc điệu, lảo đảo ngã ngồi trở lại chiếc ngai vàng lạnh lẽo, cả người phảng phất như già đi mười tuổi trong nháy mắt, chỉ còn lại một cái vỏ hoàng đế trống rỗng.
Cuộc đối đầu trên pháp trường, ngưng đọng trong sự tĩnh lặng chết chóc. Chỉ có tiếng gió lạnh thổi cờ xí phần phật, và tiếng rên rỉ bị đè nén của những người bị thương. Bộ kim giáp trên người nàng dưới ánh sáng âm u của bầu trời, vẫn tỏa ra uy nghiêm lạnh lẽo không thể xem thường. Cố Vân ôm lấy vết tên trên vai, nửa quỳ giữa vũng máu, đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đã vằn đỏ vì mất máu và chiến đấu, xuyên qua đám người hỗn loạn, ghim chặt vào người nàng. Trong ánh mắt đó, tràn ngập sự chấn động tột cùng, sự hoang mang, và còn có một vết rách mà chính hắn cũng không nhận ra, đang bị cưỡng ép xé toạc ra.
Tạ Hành ôm chặt Thẩm Thanh Y đang hôn mê, cũng ngẩng đầu nhìn về phía nàng, ánh mắt phức tạp khó dò. Toàn bộ pháp trường, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào nàng, tựa như đang dõi theo một vì sao không thể lường trước, đang trỗi dậy từ trung tâm của vòng xoáy.
Cơn bão này chỉ vừa mới bắt đầu. Mà cán cân quyền lực, dưới sự soi chiếu của lưỡi đao nhuốm máu và bộ kim giáp lạnh lẽo, đã nghiêng đi.
Phụ hoàng bị “hộ tống” về cung, danh nghĩa là tĩnh dưỡng, thực chất là giam lỏng. Ông ta như một con mãnh thú bị bẻ hết nanh vuốt, bị nhốt trong điện Càn Nguyên từng tượng trưng cho quyền lực tối cao, thứ duy nhất có thể phát ra chỉ còn lại những tiếng gầm gừ giận dữ trống rỗng, vô ích va đập vào cánh cửa cung dày nặng.
Biến cố nơi pháp trường tựa như một tảng đá khổng lồ ném vào mặt hồ tĩnh lặng, trong nháy mắt đã phá vỡ sự bình yên mong manh mà triều đình đã duy trì mặt ngoài từ rất lâu. Sóng ngầm cuộn trào, các phe phái đều đang quan sát, cân nhắc, sợ hãi, và chờ đợi lưỡi đao cuối cùng rơi xuống.
Mà lưỡi đao thật sự lại rơi xuống nhanh hơn và lặng lẽ hơn tất cả những gì bọn họ dự liệu.
Ngay trong đêm khuya ngày thứ ba sau cuộc đối đầu ở pháp trường.
Bên trong điện Càn Nguyên, đèn đuốc sáng trưng. Phụ hoàng đang bị giam lỏng, bồn chồn lo lắng cất bước đi đi lại lại, trên mặt đan xen giữa sự không cam lòng, cơn thịnh nộ và một tia hoảng hốt khó lòng che giấu. Thái giám cung nữ hầu hạ trong điện đã sớm bị cho lui, không gian trống trải đến ngạt thở.
Thế nhưng, cánh cửa điện nặng trịch, vào lúc này lại lặng lẽ hé ra một khe hở.
Không có thông báo, không có thị tòng, chỉ có mẫu hậu của nàng, hoàng hậu đương triều mặc một bộ cung trang màu tím sẫm trang trọng đến gần như trang nghiêm, một mình chậm rãi bước vào. Trong tay bà, đang nâng một chiếc khay gấm màu vàng tươi, phía trên phủ một tấm lụa cùng màu.
“Hoàng hậu?” Phụ hoàng đột nhiên dừng bước, hồ nghi nhìn bà, ngay sau đó ánh mắt rơi xuống chiếc khay gấm trong tay bà, đồng tử đột nhiên co rút lại. “Bà đến đây làm gì? Trong tay cầm thứ gì?”
Trên gương mặt mẫu hậu không có bất kỳ biểu cảm nào, bình lặng như một cái giếng cổ sâu không thấy đáy. Bà đi đến giữa điện, nhẹ nhàng đặt chiếc khay gấm lên trên ngự án rộng lớn trước mặt phụ hoàng. Sau đó, bà chậm rãi giơ tay, lật tấm lụa màu vàng tươi đang che phủ bên trên ra.
Bên dưới tấm lụa, hiện ra một khối ngọc tỷ toàn thân óng ánh, điêu khắc hoa văn rồng cuộn mây lành – Chính là ngọc tỷ truyền quốc!
Dưới ánh nến, nó tỏa ra thứ ánh sáng vừa ôn nhuận vừa nặng nề, tượng trưng cho hoàng quyền chí cao vô thượng.
“Bệ hạ.” Giọng nói của mẫu hậu bình thản không chút gợn sóng, không nghe ra được bất kỳ cảm xúc nào, tựa như đang thuật lại một sự thật đã sớm được định đoạt. “Người mấy ngày nay lo lắng vì quốc sự, long thể không được khỏe. Thái y vừa mới chẩn mạch, nói rằng người… Đã không thể gánh vác nổi nữa, cần phải an tâm tĩnh dưỡng, không thể tiếp tục lao lực vì quốc sự.”