Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong mắt Tạ Tri Bạch thoáng qua một tia thương xót:
"Nhưng ta không phải là người hẹp hòi, bình thê tuy là vị trí tốt nhất ta có thể cho Lăng Sương, nhưng nàng ấy gả vào, ta cũng sẽ cưới hỏi đàng hoàng, tuyệt đối không làm ủy khuất nàng ấy!"
"Uyển Ninh, cô thiện lương hiểu chuyện, tất nhiên cũng sẽ đứng về phía ta đúng không?"
Lời này, dường như thâm tình đến cực điểm.
Nhưng ta nghe lại bật cười.
Cười vì tức giận.
Hắn nói mình thương xót Lăng Sương, không phải người hẹp hòi.
Nhưng cuối cùng nói hay ho, chẳng phải cũng chỉ để Lăng Sương làm một bình thê?
Ta không khỏi phẫn nộ.
Không phải vì ta.
Cũng không phải vì Tạ Tri Bạch muốn cưới bình thê mà bạc bẽo với ta.
Mà là vì Lăng Sương.
Một cô gái tốt như nàng, lại chịu sự sỉ nhục này!
Vì thế ta lạnh mặt:
"Không thể nào."
10
"Cái gì?"
Tạ Tri Bạch sững sờ.
Hắn chưa từng nghĩ ta sẽ nói không, lại còn cứng rắn đến vậy.
Bởi lẽ trong mắt hắn, ta luôn là một nữ tử "hiền huệ", gả chồng theo chồng, tam tòng tứ đức.
Bất kể hắn nói gì hay làm gì, ta đều không hề tức giận.
Nhưng giờ đây, ta lạnh lùng nhìn hắn:
"Ta nói, không, thể, nào."
"Ta quyết không cho phép chàng nạp nàng ấy vào cửa, càng không cho phép chàng cưới nàng ấy làm bình thê!"
Thái độ lạnh lùng đến mức Tạ Tri Bạch cũng kinh ngạc.
"Lục Uyển Ninh, cô điên rồi sao!?"
Chàng giận quá hóa cười:
"Vốn dĩ ta tưởng cô là người hiền lương đại độ, không ngờ ta vừa dành cho cô chút ít thiên vị đã trở nên ngang ngược bá đạo như vậy."
Ta không quan tâm :
"Mặc chàng nghĩ sao, dù sao chỉ cần có ta ở đây, ta tuyệt đối không gật đầu."
Tạ Tri Bạch vung tay áo:
"Ta cưới Lăng Sương, cũng không cần cô đồng ý!"
Hắn thực sự đã tức giận.
Tức giận vì sự phản bác của ta, càng tức giận vì đây là lần đầu tiên ta kiên quyết đến vậy.
Mà lại là để ngăn cản hắn và cô gái chàng yêu mến được ở bên nhau.
Động tác quá mạnh, đến mức ngược lại đã đẩy ta, người đang đứng cách hắn không xa.
Ta mất thăng bằng, lảo đảo hai bước, theo bản năng ngã ngửa ra sau.
Tạ Tri Bạch kinh ngạc, trong mắt thoáng qua vẻ hoảng loạn, vội vàng đưa tay ra:
"Uyển Ninh!"
11
Hắn đã không nắm được.
Nhưng cũng chính lúc này.
Một cánh tay từ phía sau vững vàng đỡ lấy ta.
Quay đầu lại, người phụ nữ anh khí trong bộ giáp phục quân nhân nhếch mày với ta:
"Lục Uyển Ninh? Đây chính là đống phân bò mà muội đã gả cho à?"
12
"Lăng Sương!"
Ta đã tám năm chưa gặp Lăng Sương, nàng cao hơn rất nhiều, lại ở biên quan cưỡi ngựa giết địch, làn da nàng có màu lúa mạch khỏe khoắn, khi cánh tay nàng nổi lên, vẫn có thể thấy cơ bắp săn chắc và gân xanh.
Còn về lý do tại sao gân xanh lại nổi lên—
"Lăng Sương, sao nàng lại đến?"
Tạ Tri Bạch thấy ta không sao, thở phào nhẹ nhõm.
Ngẩng đầu nhìn thấy Lăng Sương, mắt hắn sáng lên, mừng rỡ.
Khác hẳn với thái độ cao ngạo và phòng bị dành cho ta.
Sau đó hắn bị Lăng Sương giơ tay, đấm một cú vào mặt.
"Lăng Sương?! Nàng vì sao lại động thủ với ta?!"
Tạ Tri Bạch kinh hãi, theo bản năng phòng thủ, nhưng tiếc thay động tác của Lăng Sương lại vừa nhanh vừa mạnh.
Hoàn toàn không cho hắn cơ hội, một cú đá tung ra, cười lạnh:
"Đánh chính là ngươi!"
Rắc.
Ta nghe thấy tiếng xương cốt nứt.
Và Lăng Sương đã đạp lên người hắn, chắn ta ở phía sau, nhìn xuống với vẻ lạnh lùng trước vẻ mặt kinh ngạc của Tạ Tri Bạch.
Từng chữ từng câu:
"Tạ Tri Bạch, ta có nói với ngươi chưa,"
"Lạc Lăng Sương ta xưa nay bao che, kẻ nào dám đối xử tệ bạc với người ta quan tâm, ta không ngại vặn đứt đầu hắn."
Chàng trợn tròn mắt, muốn nói gì đó.
Thì thấy Lăng Sương đã nhấc chân lên, giây tiếp theo muốn dẫm mạnh xuống!
13
"Lăng Sương!"
Bàn chân suýt nữa dẫm xuống liền dừng lại.
Người phụ nữ mặc giáp trụ nghiêng đầu, cùng với Tạ Tri Bạch đang nằm trên mặt đất, đều nhìn về phía ta.
Ta: "......"
Ta theo thói quen nắm lấy tay Lăng Sương, lắc nhẹ:
"Không được đại khai sát giới."
Đây là hành động mà ta thường dùng để dỗ nàng mỗi khi nàng tức giận.
Độc nữ của Trấn Viễn Tướng Quân, tính tình xưa nay nóng nảy, khi tức giận không ai cản nổi.
Do đó, ai dám chọc giận nàng.
Nhẹ thì gãy xương đứt gân, nặng thì tàn phế nửa người.
Nhưng không ai biết.
Thực ra Lăng Sương rất dễ dỗ.
Chỉ cần nắm tay là nguôi giận.
Quả nhiên, nhận thấy hành động của ta.
Vẻ mặt nàng dịu đi một chút, thu chân lại, nhưng không có vẻ gì là vui vẻ, hỏi một cách cứng nhắc:
"Muội vì hắn mà khuyên ta?"
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt Tạ Tri Bạch nhìn ta thêm phần cảm động và có chút áy náy.
Sau đó hắn thấy ta lắc đầu như cái trống bỏi.
Chàng: "......"
Ta: “Tỷ vừa về Kim Lăng, đừng gây thù chuốc oán khiến Bệ hạ không vui."
"Điều này không tốt cho tỷ ."
Tạ Tri Bạch dù sao cũng là đích tử của Tạ gia, lại còn lập được công.
Nếu đánh bị thương nặng, dù Bệ hạ có thiên vị nhà họ Lạc, cũng khó mà thu xếp ổn thỏa.
Quả nhiên, lời ta vừa nói ra, sắc mặt Lăng Sương càng tốt hơn một chút.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng thật không may, một tiếng hét chói tai vang lên.
Ta thầm than không ổn.
Nhưng đã muộn rồi.
Em gái út của Tạ gia nhìn thấy cảnh này, kinh hãi và giận dữ bước tới, chỉ vào ta, giọng the thé chói tai:
"Lục Uyển Ninh, cô lại ghen tuông đến mức này! Oán hận ca ca ta muốn cưới bình thê, liền sai người đánh huynh ấy!"
"Vợ ghen làm thương phu quân, cô có biết đây là phạm vào thất xuất, Tạ gia ta có thể hưu cô! Còn cái kẻ giúp đỡ mà cô tìm đến này, Tạ gia ta tuyệt đối không tha!"
"Đồ đàn bà ghen tuông! Tiện nhân!"
Lời cuối cùng vừa dứt.
Ta bất lực nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Em gái út của Tạ gia bị một cái tát đánh bay, bàn chân vốn định thu về trên người Tạ Tri Bạch cuối cùng cũng dẫm xuống.
Rắc—
Âm thanh giòn tan.
Gãy rất dứt khoát.