TỶ TỶ HÃY NUÔI TA - CHƯƠNG 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta biến mất tám năm, nhưng trong triều vẫn diễn ra theo đúng những tình tiết đã viết trong sách.

Sở gia bây giờ đã quyền khuynh triều dã, mưu phản là chuyện cấp bách, họ đón ta về cung, chẳng qua là muốn lợi dụng ngày đại hôn của ta để làm phản.

Ta sẽ không để họ đạt được mục đích. Ta phải tự tay cứu vãn nửa đời sau mà ta đã viết sai.

Quả nhiên, ta về cung không bao lâu. Sở Đại tướng quân liền nhắc lại chuyện hôn ước, hy vọng ta có thể sớm thành hôn với Sở Uyên.

Phụ hoàng đến hỏi ý kiến ta.

Ta ôm tay Mẫu hậu không buông, chỉ nói ta đã quên hết chuyện cũ, muốn tĩnh dưỡng thêm một thời gian nữa.

Mẫu hậu cũng từ chối: “Uyển Uyển vừa mới về, bọn họ đã muốn gả con bé qua đó, đây là có ý đồ gì?”

Sau khi ta gặp chuyện, Mẫu hậu tuy khóc đến mù hai mắt, nhưng lòng không mù, người rất đề phòng họ Sở.

Sở Uyên không vì ta trì hoãn hôn lễ mà nghi ngờ gì, ngược lại còn ngày ngày vào cung bầu bạn với ta, kể cho ta nghe những chuyện thú vị ngày xưa.

Còn ta thì lén lút phái người điều tra nguyên nhân cái chết của A nương, quả nhiên có liên quan đến Sở Uyên.

Sở Uyên trên chiến trường bách chiến bách thắng, ngay cả phong cách làm việc hàng ngày cũng vô cùng tàn nhẫn, chỉ cần có người không vừa ý hắn, hắn liền giết chết cho bằng được.

Ta không hề nghi ngờ, nếu khi đó ta vẫn còn ở trong thôn, hắn sẽ giết chết cả ta.

Còn lý do bây giờ không giết ta, thứ nhất là vì ta mất trí nhớ, không nhớ chuyện xảy ra ở vách núi, không gây uy hiếp cho Sở gia, thứ hai là vì hắn muốn lợi dụng ngày đại hôn của ta để dấy binh làm phản.

Một nam nhân có tâm địa độc ác như vậy, thật uổng cho ta khi xưa đã viết ra được.

Chỉ là Quân Lân… Ta đột nhiên nghĩ đến hai chữ này.

Hắn không phải là nhân vật trong sách, sự giao thoa của ta và hắn sau khi xuyên sách hoàn toàn là ngẫu nhiên… Cũng không biết bây giờ hắn thế nào rồi, hắn trở về Quân phủ phát hiện ta đã rời đi, sẽ là một cảnh tượng ra sao?

Thật ra như vậy cũng tốt.

Ta đã đi rồi. Hắn có thể sống cuộc đời của chính mình.

Hắn ưu tú như vậy, người có thể ở bên cạnh hắn chắc chắn cũng vô cùng xuất sắc. Chỉ tiếc là người đó không thể là ta.

Nghĩ đến đây, trong lòng ta đột nhiên cảm thấy hơi khó chịu. Đành chống cằm thở dài.

“Công chúa, vẫn đang phiền lòng vì chuyện mất trí nhớ sao?” Sở Uyên không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng ta, khẽ hỏi.

Ta nhìn sang cung nữ bên cạnh, trách mắng: “Bây giờ càng ngày càng lười biếng, có người vào mà cũng không biết thông báo trước một tiếng, ta giữ các ngươi để làm gì?”

Cung nữ sợ hãi quỳ xuống, run rẩy nói: “Công chúa tha mạng, công chúa tha mạng! Là trước kia công chúa từng nói, rằng Sở đại nhân đến thì không cần thông báo ạ.”

Trước kia, đó là chuyện từ bao giờ rồi?

“Đều là lỗi của thần, công chúa muốn trách thì cứ trách thần đi.” Sở Uyên quỳ xuống xin tha cho các nàng.

Ta không nhìn hắn, chỉ lạnh lùng nói: “Sở đại nhân đến tìm bản công chúa có việc gì?”

Sở Uyên cung kính trả lời: “Nghe nói hoa đào ở Nam Sơn đã nở, năm nay hoa nở đặc biệt rực rỡ, trước kia chẳng phải công chúa luôn nhắc đến việc muốn đi ngắm hoa, thần sẽ đưa công chúa ra ngoài cung xem nhé?”

Ngắm hoa? Tim ta thót lại. Cuối cùng cũng đến bước này.

Sở Uyên trong sách đã lợi dụng chuyến đi ngắm hoa này, cầu hôn công chúa, sau khi hai người về cung liền định ngày cưới.

Tất cả âm mưu của Sở gia, đều do ta ở kiếp trước gõ từng chữ từng chữ ra, cho nên, muốn tìm ra sơ hở quá dễ dàng.

Ta đồng ý với đề nghị của hắn, chỉ là đổi ngày ngắm hoa sang ba ngày sau.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo