VẢ MẠT TÌNH CŨ - CHƯƠNG 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Xem hết đoạn chat, tay tôi run lên, vẫn cố chụp màn hình lưu lại.

Tôi rút ra điếu th/u0^c đã bỏ từ lâu, châm lửa rít mạnh một hơi, đứng tê người trên ban công.

Năm năm yêu thương, năm năm hy sinh, thứ tôi nhận lại là cái nhìn khinh bỉ: “Cô ta là đồ dơ.”

Màn hình điện thoại sáng lên—một lượt follow mới trên mạng xã hội, tài khoản có avatar mèo hồng, tên: Không ăn rau mùi.

Tôi không cập nhật gì trên mạng đã mấy năm, từ sau khi nghe lời Cố Thành ở nhà làm vợ hiền.

Nhưng trực giác mách bảo—con nhỏ này tới không yên lành.

Tôi bấm vào trang cá nhân cô ta. Bài ghim đầu tiên là một tấm ảnh tay nắm tay.

Chú thích:

“Người phàm đuổi theo x/á.c thịt, kẻ thuần khiết theo đuổi linh hồn.”

Tay trong ảnh… quen lắm—rất giống tay của Cố Thành.

Tôi bỗng thấy lạnh sống lưng, kéo tiếp xuống dưới:

Ngày 20/5, cô ta đăng ảnh chuyển khoản 5200 tệ, người gửi được note là “Siêu cấp Ba Bỉm Sữa”.

Chú thích:

“Tự nguyện cho là yêu, mở miệng đòi là bán.”

Một bình luận:

“Lại một ngày ghen tỵ nữa.”

Cô ta rep lại:

“Cô kia mở miệng xin, Ba bỉm không muốn cho. Tôi bảo cho đi, coi như mua ‘cục bông’ còn lại.”

“Tôi nói rồi, qua 520 mới được tặng.”

Tôi vô thức liên hệ—ngày 19/5, tôi hỏi Cố Thành:

“Hay mình mua cái máy rửa bát nhé? Có đợt khuyến mãi, coi như quà 520 đi.”

Làm nội trợ lâu ngày, tay tôi sần sùi hẳn. Bạn thân tặng tôi vé làm nail, mà làm nail xong thì rửa bát bất tiện.

Cố Thành nhíu mày:

“520 đâu phải ngày lễ, vợ chồng lâu năm rồi đừng học đòi giới trẻ.”

Nhưng ngày 23/5, anh ta vẫn gọi người giao máy rửa bát tới nhà.

Ngày 1–3/5, cô ta up 11 ảnh selfie, caption kiểu “đi chơi với Ba bỉm ở đây ở kia.”

Mà đúng 3 ngày đó, tôi đang nằm viện vì sẩy thai.

Cố Thành bảo bận việc, không vào thăm.

Đến khi kéo xuống bài đăng đêm giao thừa, là ảnh tại hội diễn đại học Giang Thành.

Caption:

“Nếu có một chú chú yêu bạn như con gái, lại chấp nhận tình yêu kiểu Plato, có nên ở bên không?”

Phía dưới là bình luận cập nhật ngày 18/1:

“Chúng mình đến với nhau rồi!”

Ngày 15/2 lại update tiếp:

“Có anh ấy, tôi muốn gì được nấy. Cảm ơn Ba bỉm vì đã chiều tôi vô điều kiện.”

Tôi nhớ đêm giao thừa đó, Cố Thành về lại trường cũ dự liên hoan. Ban đầu anh định rủ tôi đi, nhưng mẹ anh lại đổ bệnh.

Tôi thay anh chăm bà, để anh đi một mình.

Mọi thứ khớp hoàn hảo. Không còn nghi ngờ gì nữa—anh ta ngoại tình rồi.

Cô “không ăn rau mùi” kia chính là tiểu tam.

Thảo nào anh ta quay ra chê tôi “dơ”.

Thì ra là đang lên giường cùng cô “thuần khiết”.

“Em lại hút th/u0^c nữa à?”

Tiếng Cố Thành vang lên phía sau.

Tôi cố nén giận, giả vờ thản nhiên:

“Muốn hút thì hút thôi.”

Anh ta vừa tắm xong, tóc còn ướt, tới giật điếu th/u0^c trên tay tôi.

“Hư quá! Anh cấm rồi mà? Em lại muốn chồng phạt đúng không?”

Anh ta dập t/ắt điếu th/u0^c, bắt đầu đè tôi ra.

Tôi nghĩ tới cảnh anh ta dịu dàng với cô sinh viên, còn với tôi thì áp đặt từng chút.

Một trận buồn nôn trào lên tận cổ.

Tôi đẩy anh ra:

“Đừng làm loạn, đang ngoài ban công.”

Anh ta vẫn sấn tới, chạm mũi vào tai tôi, giọng mờ ám:

“Em không thích sao?”

Tôi chẳng đáp, quay người bỏ vào phòng.

Có lẽ thái độ tôi khiến anh bực. Anh ôm tôi từ sau lưng:

“Em đừng phá không khí như thế. Anh nói rồi, anh thích em biết điều.”

Chưa kịp trả lời, điện thoại anh đổ chuông.

Một dãy số lạ hiện lên. Anh thoáng cứng người.

Tôi không nghe thấy bên kia nói gì, chỉ thấy anh đáp cụt lủn:

“Tới ngay.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo