VẠN DẶM TUYẾT GIĂNG, MỘT ĐỜI QUYỀN THẾ. - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 Ta thường cảm thấy sự viên mãn này quá đỗi đủ đầy. Mà trăng tròn thì khuyết, nước đầy thì tràn. Mẫu thân vui mừng đến phát khóc mà bảo:

"Thứ tình cảm mà nương không có được, con đã có được rồi. Chuyến đi Túc Châu ấy, hắn nếu là nam nhân thì phải ghi nhớ cả đời, cả đời đối tốt với con, vĩnh viễn không thay lòng."

Ta cười ngọt ngào. Ta không nói với mẫu thân, nhưng tự bản thân ta có thể cảm nhận được. Một năm phu thê trước đây, Chu Cảnh tuy đối xử tốt với ta, nhưng giữa hai người luôn có một lớp ngăn cách vô hình. Một khoảng cách không thể gọi tên khiến ta chưa từng tin vào lời thề không nạp thiếp hay nuôi ngoại thất của chàng. Nhưng sau chuyến đi Túc Châu, lớp ngăn cách đó đã biến mất. Ta bắt đầu tin vào lời thệ ước năm nào. Giờ đây chúng ta tâm đầu ý hợp, chỉ hận thời gian trôi quá nhanh, nói mãi chẳng hết lời.

Năm ấy, ta mười tám tuổi. Ta ngỡ rằng mình là người hạnh phúc nhất thế gian.

10

Nhi nhi lên bốn, ta lại mang thai lần nữa, lần này là một cặp long phượng thai.

Ngày ta lâm bồn, Chu Cảnh không kịp trở về. Mãi đến khi đứa trẻ cất tiếng khóc chào đời, chàng mới hớt hải chạy đến nhà.

Trong cơn suy kiệt, ta ngửi thấy trên người chàng thoang thoảng mùi hương của nữ tử, đầu lưỡi bị ta cắn đến bật máu. Cơn đau thấu xương tủy khiến ta cười ra nước mắt. Vận mệnh chính là như vậy. Khi ngươi không cần, nó ép ngươi nhận. Khi ngươi khổ sở cầu xin, gìn giữ, nó lại tàn nhẫn cướp đi, đập nát vụn. Thật nghiệt ngã làm sao.

Chu Cảnh lau những giọt lệ không ngừng rơi trên mặt ta, xót xa đến mức giọng nói biến điệu. Chàng nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt không kìm được mà rơi xuống:

"Xin lỗi, ta về muộn, Ninh Ninh, là ta về muộn rồi."

"Có phải rất đau không, nhất định là đau lắm. Đừng khóc nữa Ninh Ninh, sinh xong rồi, sau này chúng ta không sinh nữa, tuyệt đối không sinh nữa. Ta không muốn nàng phải đau thêm lần nào nữa."

Chàng lo lắng nâng lấy mặt ta, từng chút một hôn đi những giọt lệ, day dứt nói lời xin lỗi. Thế nhưng, ta lại chẳng còn một chút sức lực hay dũng khí nào để chất vấn chàng. Bởi vì, giờ đây ta không chỉ có một mình. Ta còn là mẫu thân của ba đứa trẻ. Ta phải suy tính, phải lập mưu cho các con của mình.

Cũng giống như mẫu thân ta năm đó. Bà bước ra ngoài, cũng là để giành lấy cho ta một con đường có quyền tự do lựa chọn. Cuộc đời ta từ nay có thêm một lối rẽ. Dù ta có chọn hay không, ít nhất ta cũng có cơ hội để chọn.

Mẫu thân à. Đứa con gái vốn nép dưới đôi cánh của người, giờ đây đã đến lúc phải trưởng thành rồi.

11

Tin tức Vương phủ hạ sinh long phượng thai lập tức được tâu lên cung.

Bệ hạ rất vui mừng, thậm chí còn đích thân ban tên cho hai đứa trẻ. Trong ngoài triều đình lời ra tiếng vào xôn xao, Bệ hạ đã ngũ tuần mà vẫn chưa có con nối dõi. Ngai vàng này, e là sẽ theo lệ huynh truyền đệ kế.

Giữa lúc đó, Chu Cảnh lại dâng sớ xin nghỉ phép, dành trọn hai tháng để cùng ta ở cữ. Trong hai tháng này, chàng tự tay chăm sóc ta, tận tâm tận lực hơn hẳn lần sinh đầu tiên.

Mẫu thân đưa cho ta bát canh bổ do chính tay Chu Cảnh xuống bếp nấu, nhưng trên mặt bà không có vẻ vui mừng mà lại đầy lo âu:

"Ta cứ cảm thấy dạo này hắn không được tự nhiên, giống như con mèo vụng trộm ăn vụng vậy, cảm giác rất kỳ lạ."

Ta khựng lại, suýt chút nữa thì nghẹn. Mẫu thân ta, bà luôn quá đỗi nhạy bén trong chuyện nam nữ. Còn ta, đã không còn đau đớn, suy sụp như lúc ban đầu. Bởi lẽ, ta đã chuẩn bị sẵn loại thuốc tuyệt tử cho Chu Cảnh. Một nam nhân không còn khả năng sinh dưỡng, dù có đi giữa ngàn hoa, thì có thể để lại được gì đây?

12

Suốt một năm sau đó, ta không bao giờ ngửi thấy mùi hương nữ tử kia trên người Chu Cảnh nữa.

 

Suốt một năm trời, ngoài công vụ, chàng gần như từ chối mọi lời mời yến tiệc bên ngoài, chỉ chuyên tâm ở nhà bầu bạn với ta và các con. Chàng sắm vai một người phu quân tốt, một người phụ thân hiền, khiến thiên hạ không thể bắt bẻ được nửa lời. Còn ta chỉ lạnh lùng đứng ngoài quan sát, nhìn chàng diễn vở kịch tự ngược để bù đắp như một kẻ xem hài. Chàng như muốn mổ tim móc phổi ra để chứng minh lòng thành.

Duy chỉ có một lần, thị vệ thân tín của chàng vội vã chạy đến, rỉ tai nói nhỏ. Chàng lập tức ra khỏi cửa, biến mất liền bảy ngày, sai quản gia nói với ta là đi xử lý công vụ. Đêm thứ bảy khi chàng trở về, ta đã bỏ liều thuốc tuyệt tử vào bát canh đưa cho chàng uống. Đêm ấy, chàng uống bát canh ta nấu, khoác áo ngồi lặng lẽ giữa sân, thẫn thờ nhìn lá bùa bình an mà ta từng cầu cho chàng.

Chuyến đi Túc Châu năm ấy chàng nhiễm dịch bệnh, tuy đã giải độc nhưng thân thể cũng suy yếu một thời gian. Để chàng sớm bình phục, ta đã quỳ trước cửa Phật, phát nguyện không ăn thịt, không sát sinh, chỉ mong chàng sớm khỏe lại. Dưới ánh trăng, gương mặt cương nghị tuấn tú của chàng vặn vẹo vì đau đớn. Chàng rơi lệ, tự tát mạnh vào mặt mình, nức nở khóc thầm. Thế nhưng, sự sám hối kìm nén ấy liệu có thể kéo dài được bao lâu?

Ta không biết. Chu Cảnh cũng không biết.

Vào ngày tiệc thôi nôi của hai đứa trẻ, Bệ hạ đích thân tới dự, bế Uẩn nhi yêu quý không rời tay. Cái tên Uẩn nhi là do ngài đích thân ban cho, lại còn cùng âm với tên của ngài. Không những không kiêng húy, mà còn dùng chữ đồng âm. Ý đồ của Bệ hạ đã quá rõ ràng.

 

"Hãy đưa đứa trẻ vào cung cho Thái hậu nuôi dạy đi, bà tuổi cao rồi, chỉ thích trẻ nhỏ thôi."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo