Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đứng núi này trông núi nọ, sắp đi tìm bạch nguyệt quang để nối lại tình xưa rồi, sao còn đến dây dưa với “vợ cũ” không có quan hệ gì như tôi?
“Anh ta kỳ lạ lắm, hỏi đông hỏi tây, cảm giác như chỉ tò mò về mối quan hệ giữa cậu và anh Lương thôi.”
“Anh ta không phải sắp cùng bạch nguyệt quang nên duyên sao?”
Tôi thắc mắc. Tôi thực sự thấy lạ.
“Đúng vậy! Tôi cũng nói thế, thiên tài theo đuổi tình yêu, lại còn có chuyện mẹ anh ta đến trường lần trước, trên diễn đàn rầm rộ hết cả lên rồi.”
“Dù sao tôi cũng thấy anh ta không có ý tốt. Hồi đó cậu bị anh ta va phải, hình như anh ta còn không xin lỗi, vội vàng chạy đi, rất thiếu đạo đức!”
Lưu Bình phẫn nộ.
“Haha, chuyện năm nhất mà cậu nhớ rõ thế.”
“Cậu còn cười! Chẳng phải là vì tôi thương cậu sao. Cô bé ngày nào cũng chạy đi làm thêm, lại còn gặp phải tai ương vô cớ này.”
Lưu Bình búng vào đầu tôi.
“Thiệt tình, có một thời gian cậu trầm lặng như bà lão bảy tám mươi tuổi vậy, làm gì cũng giữ kẽ, tôi không biết ai đã kích thích cậu. May mà cậu đã trở lại bình thường rồi.”
Lúc cô ấy nói chắc là lúc tôi vừa xuyên không tới. Thói quen sống mấy chục năm khó mà thay đổi được.
9
Lần nghe tin Lâm Cẩn Nhiên tiếp theo là khi Vân Tịch mang thai.
Ba năm trôi qua, hai người họ nối lại tình xưa, yêu nhau ở Hải Thành.
Những thành tựu của kiếp trước, Lâm Cẩn Nhiên chỉ tái hiện được một phần. Một số chứng minh anh không thể giải được, hết lần này đến lần khác, câu trả lời đều là sai.
Anh cần giải tỏa khi áp lực lớn, chắc là Vân Tịch đã dính bầu như thế.
Vân Tịch không tiếp tục học lên cao mà tham gia vào giới kinh doanh. Sau khi mang thai, cường độ công việc quá lớn, bị cha mẹ Lâm đòi hỏi phải về nhà dưỡng thai.
Giống như tôi, chỉ khi có con, cô ấy mới được cặp vợ chồng này hoàn toàn chấp nhận.
Vòng lặp tương tự tái hiện trên người Vân Tịch. Tôi không có tư cách để chế giễu cô ấy rơi vào cái bẫy nhà họ Lâm, bởi vì cô ấy là người được yêu thương.
Lâm Cẩn Nhiên nhớ số điện thoại của tôi. Thiên tài toán học nhạy cảm với các con số.
Từ ngày tốt nghiệp, điện thoại của tôi thỉnh thoảng lại nhận được những tin nhắn mơ hồ, khó hiểu.
Sau khi biết Vân Tịch mang thai, anh nói rằng anh hối hận.
Tôi đã hủy sim điện thoại đó. Những người liên lạc quan trọng của tôi đã chuyển sang một số khác từ lâu.
Nhìn tin nhắn trong điện thoại, tôi không cảm thấy sự hả hê, mà chỉ là sự bất lực sâu sắc.
Cái hang rồng ổ hổ mà tôi trốn thoát được đã giam cầm một người phụ nữ khác.
Người thành công, nổi danh đã trở thành tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy trống rỗng.
Lâm Cẩn Nhiên đã chuyển về Kinh Thị, Vân Tịch cũng được đưa về.
Tôi về sau chuyến công tác thì thấy họ ở sân bay. Lâm Cẩn Nhiên vẫn vẻ ngoài đạo mạo đó, mẹ Lâm nhiệt tình vây quanh Vân Tịch.
Quen thuộc mà xa lạ.
“Triều Niên, trùng hợp quá.”
Ánh mắt Lâm Cẩn Nhiên tốt, tôi không né tránh kịp.
“Ừm.”
“Tôi có gửi tin nhắn cho bạn.”
“Xin lỗi, tôi không nhận được. Nếu là việc công thì có thể gửi email cho tôi.”
“Không phải…”
“Vị kia là vợ của anh à.”
Tôi gật đầu chào Vân Tịch, cô ấy đã nhìn thấy tôi.
Nhưng chắc không quen biết tôi.
Chương 5
Lâm Cẩn Nhiên và Vân Tịch vẫn chưa đăng ký kết hôn, nhưng đứa bé trong bụng khiến anh không thể dễ dàng phủ nhận, đành phải gật đầu.
“Chúc mừng anh nhé, thiên tài Lâm đã theo đuổi tình yêu thành công.”
Thư ký gọi điện báo xe đã đến, tôi nhân cơ hội tạm biệt rời đi.
Ai ở bên anh ta cũng trông có vẻ khổ mệnh, hóa ra anh chàng này khắc vợ à.
May mắn là tôi đã tránh được.
Có hai chiếc xe ở cổng sân bay. Tôi hiểu ý, ngồi vào chiếc Maybach mới của Lương An.
“Tổng giám đốc Lương sao lại có thời gian đến đón tôi thế này?”
Tôi trêu chọc, tự nhiên ngồi vào ghế phụ lái.
“Công thần lớn của công ty phải giữ chặt chứ, kẻo bị người khác dụ dỗ mất.”
Lương An một tay cầm vô lăng, đưa cho tôi một hộp cơm rang trứng.
“Wow wow, cái này thật sự là cho tôi sao?”
Tôi mở ra một cách phóng đại, mùi thơm xộc vào mũi.
“Đương nhiên là dành cho Tổng giám đốc Lý xinh đẹp, rộng lượng, thú vị, và xuất sắc của chúng ta rồi.”
Tôi cười ha hả. Cơm rang trứng Lương An làm rất ngon, hạt cơm tơi xốp, ăn kèm với món khoai tây bào sợi chống ngấy.
“Biết ngay đồ ăn tây cậu ăn không quen mà, chắc suất ăn máy bay cũng không ăn nhiều đâu nhỉ.”
“Anh quá hiểu tôi rồi, Tổng giám đốc Lương.”
“Thôi đi cô nương, bây giờ tôi không phải Tổng giám đốc Lương nữa, về nhà thẳng thôi. Giờ tôi chỉ muốn làm bạn trai của cậu.”
Xe chạy vào gara, cửa kính hạ nửa vời để thông gió.
10
Nhân dịp sinh nhật cô quản lý ký túc xá, tôi và Lương An trở về trường cũ.
Làm sao tôi biết cô quản lý tóc xoăn tít như bà chủ nhà trọ lại là mẹ của Lương An chứ. May mà tôi về muộn đúng giờ quy định, cô ấy không trách tôi.
Tôi và Lương An nắm tay nhau đi dạo quanh trường cũ. Lương An chỉ vào hồ nước: “Anh lần đầu tiên gặp em là ở đó.”
“Hả?”
Tôi hoàn toàn không có ấn tượng.
“Lúc đó anh hay nghe mẹ anh cằn nhằn, nói có một cô bé trong tòa nhà, cuộc sống hơi khó khăn, hay đi làm thêm về rất muộn. Nhưng lúc về lại còn mua tôm hùm đất cho bà, khiến bà ngại không dám báo cáo.”
“Haha.”
Tôi cười gượng hai tiếng.
“Sau này mẹ anh nói con bé về khuya không an toàn, bảo anh rảnh thì đến khu phố sau xem thử, xem em sống thế nào.”
“Vậy anh thật sự đã đi à?”
Tôi véo vào eo anh, hung dữ hỏi.
“Đương nhiên là không rồi, anh bận lắm mà, với lại lúc đó anh còn không biết em trông thế nào.”
Lương An đau đớn nhìn tôi, vẻ mặt ấm ức.
“Hừm.”