VỊ HÔN PHU BẢO TÔI KẾT HÔN VỚI NGƯỜI KHÁC - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

7.

Nửa tháng sau.

Một buổi sáng nọ, Thẩm Hy Niên đặc biệt đưa Trình Y Y cùng đến công ty để họp. 

Bên trong phòng họp, Tổng giám đốc Trần Hạo đưa mấy bản tài liệu và số liệu thống kê cho Thẩm Hy Niên xem với vẻ mặt vô cùng căng thẳng.

"Sếp, mấy ngày gần đây, các nhà cung cấp cứ như đã bàn bạc với nhau từ trước vậy, lần lượt cắt đứt nguồn cung. Có những nơi thậm chí còn đưa sang toàn nguyên liệu kém chất lượng. Thành phẩm do nhà máy chúng ta sản xuất ra đều không đạt tiêu chuẩn."

"Còn nữa, mấy vị cổ đông trong công ty dạo gần đâycũng có biểu hiện rất lạ. Thông báo cho họ đến họp thì tất cả đều lấy cớ bận rộn để thoái thác. Sau đó, tôi nghe một người bạn tiết lộ rằng, bọn họ đều đã bán sạch số cổ phần trong tay mình rồi..."

Thẩm Hy Niên giơ tay ngắt lời Trần Hạo, nghi hoặc hỏi: "Chẳng phải công ty vẫn luôn trong tình trạng lãi ròng, đang trên đà phát triển ngày một mạnh mẽ, hằng năm họ đều nhận được khoản cổ tức vô cùng hậu hĩnh sao? Công ty chúng ta chẳng khác nào con gà đẻ trứng vàng, họ vậy mà nỡ bán đi?"

Gương mặt Trần Hạo sa sầm, ông ta lắc đầu: "Nguyên nhân cụ thể tôi cũng không rõ lắm. Tôi vốn định tìm gặp Chủ tịch Lưu để hỏi cho ra lẽ, dù sao quan hệ cá nhân giữa tôi và ông ấy cũng khá tốt. Thế nhưng vừa nghe đến chuyện này, sắc mặt ông ấy liền thay đổi. Sau đó, dù tôi có liên lạc thế nào, ông ấy nếu không ngắt máy thì cũng trốn tránh không chịu gặp mặt. Tôi nghi ngờ... hẳn là có kẻ đang muốn thông qua việc thu mua tuyệt đối cổ phần để chiếm quyền sở hữu công ty."

Đôi lông mày của Thẩm Hy Niên nhíu chặt lại, trông khó coi đến cực điểm. 

Anh ta đập mạnh xuống bàn, giận dữ quát: "Công ty xảy ra chuyện lớn như vậy, tại sao bây giờ ông mới thông báo cho tôi?"

"Sếp, tôi... tôi đã gọi cho anh rất nhiều lần rồi. Nhưng lần nào tôi còn chưa kịp nói vào vấn đề chính thì anh đã cúp máy. Tôi thực sự..."

Thẩm Hy Niên sững sờ.

Đúng thật là vậy. Thời gian qua anh ta đã chơi bời đến mức quên lối về. 

Trình Y Y ngoài chuyện trẻ trung ra, trong "chuyện ấy" lại đặc biệt biết cách lấy lòng, khiến anh ta dạo gần đây chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến tình hình công ty. 

Ngày đêm, anh ta chỉ biết quấn quýt không rời bên cô ả họ Trình kia.

Lát sau, Thẩm Hy Niên nhanh chóng trấn tĩnh lại. 

Anh ta cũng biết bản thân đã trách lầm Trần Hạo, suy cho cùng lỗi nằm ở phía mình. 

Anh ta buông một lời xin lỗi gượng gạo rồi lạnh lùng nói: "Chúng ta có ký kết hợp đồng với các nhà cung cấp. Họ không cung cấp nguyên liệu theo đúng thỏa thuận thì cứ để bộ phận pháp chế kiện họ, kiện đến khi nào bọn họ phá sản thì thôi!"

Trần Hạo nở một nụ cười khổ sở: "Sếp à, bộ phận pháp chế gần đây bận đến mức phải tăng ca thâu đêm suốt sáng. Hầu như toàn bộ các nhà cung cấp đều đã bị chúng ta kiện cả rồi."

"Thế nhưng bọn họ thà bị kiện, chối quanh co, đùn đẩy trách nhiệm để kéo dài thời gian, chứ chẳng hề có ý định giao nguyên liệu đúng kỳ hạn.

"Công ty đã ký hợp đồng cung ứng với các công ty khác, trong thời gian quy định mà không giao được hàng..."

"...chúng ta sẽ phải gánh một khoản tiền bồi thường khổng lồ!"

Thẩm Hy Niên châm một điếu thuốc, rít mạnh vài hơi.

Anh ta không hề ngu ngốc.

Công ty đột nhiên rơi vào tình cảnh này, chắc chắn là có kẻ giở trò quỷ sau lưng.

"Hai giờ chiều nay, anh sắp xếp hẹn toàn bộ các nhà cung cấp đến đây cho tôi."

"Tôi sẽ đích thân nói chuyện với bọn họ!" – Thẩm Hy Niên trầm giọng ra lệnh.

"Vâng, thưa sếp."

Thoáng chốc đã đến giờ hẹn.

Kết quả, phòng họp rộng lớn lại vắng tanh vắng ngắt. 

Ngoài anh ta, Trần Hạo và vài thư ký trợ lý ra, không ngờ lại chẳng có lấy một nhà cung cấp nào ló mặt đến.

Thẩm Hy Niên lạnh mặt bấm số gọi cho một ngườibạn xã giao có quan hệ rất tốt, đối phương cũng là một trong những nhà cung cấp quan trọng nhất của công ty. 

Anh ta đinh ninh rằng với tình giao hảo nhiều năm qua giữa đôi bên, đối phương kiểu gì cũng sẽ nể mặt mà nghe máy.

Nào ngờ chuông chỉ reo vài tiếng, đầu dây bên kia đã thẳng thừng cúp máy.

"Khốn kiếp!"

Thẩm Hy Niên tức giận ném phang chiếc điện thoại xuống bàn.

Trình Y Y thấy vậy vội vàng đưa tay vuốt vuốt ngực anh ta dỗ dành: "Ông xã, đừng giận mà. Từ từ rồi giải quyết."

Thẩm Hy Niên hít sâu một hơi, giọng đanh lại: "Chuyện lần này e là không hề đơn giản."

Trầm ngâm một lát, anh ta híp mắt lại: "Có kẻ muốnhãm hại anh!"

"Là ai cơ?"

"Anh cũng không biết." – Thẩm Hy Niên lắc đầu.

Suy đi tính lại, từ lúc khởi nghiệp đến nay, anh ta quả thực cũng từng đắc tội với vài người, nhưng đám người đó tuyệt đối không thể có thực lực lớn đến vậy. 

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã thâu tóm toàn bộ số cổ phần ngoài tay anh ta, lại còn ép các nhà cung cấp mạo hiểm đối mặt với nguy cơ bị kiện để đồng loạt cắt đứt nguồn hàng.

Đây căn bản không phải là chuyện mà một kẻ bình thường có thể làm được.

Kẻ đứng đằng sau thao túng tất cả... chắc chắn phải có tài lực và quyền thế vô cùng lớn!

Ngay sau đó, Thẩm Hy Niên vẫn cố chấp không tin, tiếp tục liên lạc với các nhà cung cấp khác, nhưng không có một ngoại lệ nào, chẳng một ai chịu nhấc máy.

Anh ta lại gọi cho những vị cổ đông cũ. Lần này rốt cuộc cũng có người nghe.

"Từ đổng, là cháu, Thẩm Hy Niên đây."

"Thẩm tổng, có chuyện gì sao?"

"Chú Từ, cháu cũng không vòng vo khách sáo với chú nữa. Những năm qua chú cũng kiếm được không ít từ chỗ cháu, cháu chỉ muốn hỏi chú một câu, mong chú nói sự thật cho cháu biết."

"Ừm, hỏi đi."

"Số cổ phần trong tay chú, có phải đã bị người khác thu mua rồi không?"

Đối phương im lặng hồi lâu. Cuối cùng cũng nhàn nhạt "ừ" một tiếng.

Tim Thẩm Hy Niên thắt lại, dồn dập hỏi: "Có thể cho cháu biết..."

Anh ta còn chưa dứt lời, đối phương đã ngắt ngang: "Thẩm tổng, có một số lời, tôi không thể nói, không tiện nói, và cũng... không dám nói."

"Tôi chỉ có thể khuyên cậu một câu, cậu đã đắc tội với người không nên đắc tội rồi."

"Cậu... tự cầu phúc cho mình đi."

Thẩm Hy Niên còn định gặng hỏi xem kẻ đó rốt cuộc là ai, kết quả đối phương đã cúp thẳng máy. 

Lúc anh ta gọi lại lần nữa, số của anh ta đã bị kéo vào danh sách đen.

"Mẹ kiếp!"

"Rốt cuộc là kẻ nào muốn hại tôi?"

Thẩm Hy Niên giận dữ tột độ, đập nát chiếc điện thoại ngay tại chỗ.

Trình Y Y bị giật mình hoảng hốt. Đây là lần đầu tiên cô ta thấy Thẩm Hy Niên nổi trận lôi đình đến mức này.

Vài ngày sau đó.

Thẩm Hy Niên như kẻ điên, lùng sục đủ mọi mối quan hệ để tìm ra kẻ chủ mưu đứng sau thao túng. 

Đáng tiếc, những đối tác kinh doanh trước đây từng kề vai bá cổ, chén chú chén anh trên bàn nhậu, giờ khắc này từng người một cứ thấy anh ta là tránh như tránh tà.

Đến lúc này, Thẩm Hy Niên mới thực sự thấm thía thế nào gọi là "lên voi xuống chó". Lúc bình yên vô sự thì ai nấy đều xưng huynh gọi đệ, nhưng một khi biến cố nổ ra, đám người này lại chuồn còn nhanh hơn bất cứ ai.

Mấy ngày liền trôi qua, anh ta chẳng tra ra được lấy một chút manh mối nào hữu dụng.

Ngược lại, các đối tác vì không nhận được hàng đã lũ lượt kéo đến tận cửa đòi bồi thường.

Chỉ trong một ngày.

Công ty đã phải giải ngân đền bù hơn bốn mươi triệu tệ.

Tài khoản công ty... đã cạn sạch tiền.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo