VÌ SAO TRONG MẮT THẨM VỌNG ĐINH - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Nhưng tôi thích anh ta. Chỉ tiếc là mới nửa năm, anh ta đã chán ngấy. Anh ta cứ ngỡ bệnh của tôi chỉ có mình anh ta giải được. Vậy cũng tốt, tôi sẽ đi tìm liều thuốc khác. Mười chín năm thanh mai trúc mã, đến đây là kết thúc.

17

Tôi và Thẩm Vọng Đinh chính thức xác lập mối quan hệ sau khi anh tặng tôi một bó hoa tươi cùng một lời tỏ tình ấm áp.

Nghe bố mẹ kể, Cố Tòng Ngạn dạo này chẳng mấy khi ở nhà, suốt ngày lang thang uống rượu bên ngoài. Anh ta uống say khướt đến mức cuối cùng bố Cố phải đi đón về. Gia đình anh ta vì chuyện này mà phiền lòng không thôi. Tôi gật đầu, đem hết mọi chuyện kể lại cho bố mẹ nghe.

 Bố mẹ im lặng hồi lâu, rồi cùng nhau an ủi tôi: "Không sao, sau này chuyện nhà bên đó cứ để bố mẹ xử lý. Con vẫn còn trẻ, cứ lo yêu đương cho tốt là được."

Chỉ là không ngờ tới, Hứa Nghiên Hân không liên lạc được với Cố Tòng Ngạn nên đã dò hỏi được lớp học của tôi để tới chặn đường.

"Ôn Quan Tinh, có phải cô nhốt Cố Tòng Ngạn lại rồi không? Cô ghen tị vì anh ấy chọn tôi, nên mới mách lẻo với bố mẹ anh ấy, khiến anh ấy không thể liên lạc với tôi đúng không?"

Cô ta chất vấn tôi một cách điên cuồng. Kẻ lún sâu vào vũng lầy tình yêu mà không tự biết, vừa đáng thương vừa đáng hận. Có điều tôi không phải bạn cô ta, cũng chẳng rảnh để đi khuyên nhủ kẻ lụy tình.

"Em gái à, cô nói sao thì là vậy đi, nghe cô tất."

Tôi lười so đo, định rời đi thì bị cô ta giữ chặt tay. Mắt cô ta đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc xong.

"Không ai yêu anh ấy hơn tôi đâu! Thanh mai trúc mã thì đã sao? Bây giờ Tòng Ngạn chẳng phải vẫn là của tôi ư! Cô bảo anh ấy trả lời tin nhắn cho tôi mau!"

Tôi đưa mắt nhìn cô ta từ trên xuống dưới với vẻ hơi thương hại, lắc đầu nhắc nhở:

"Đúng rồi, chắc cô chưa xem kết quả thi đấu và điểm cuối kỳ nhỉ? Cô trượt môn rồi, cuộc thi đấu cũng không được vào vòng trong. Chúc mừng cô đã toại nguyện, Cố Tòng Ngạn là của cô tất đấy."

Cô ta như bị "món quà bất ngờ" này làm cho choáng váng, vẻ hùng hổ lúc nãy tan biến sạch sành sanh. Phải một lúc lâu sau cô ta mới phản ứng lại được: "Vậy còn suất tuyển thẳng cao học của tôi..."

Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên: "Thầy giáo gửi mail cho cô từ mấy hôm trước rồi, cô không xem à? Cô đã lỡ mất cơ hội tuyển thẳng cao học rồi, nhưng đừng nản chí, cô vẫn còn cơ hội thi lại mà!"

Tôi vỗ vai cô ta: "Cố lên nhé, Hứa Nghiên Hân~ Nếu cô thực sự lo cho Cố Tòng Ngạn thì chi bằng đến mấy quán bar mà tìm, xem anh ta đã uống đến chết chưa?"

18

Kể từ lần ở khách sạn với Thẩm Vọng Đinh, tôi phát hiện bệnh tình của mình đã khá hơn rất nhiều. Lần này thậm chí nửa tháng mới cần hôn một lần. Theo chẩn đoán của bác sĩ, đó là vì tôi nhận được một tình yêu chất lượng cao, những nụ hôn và sự thân mật chất lượng cao. Vì vậy, tôi dần không còn lệ thuộc vào chúng nữa.

Thẩm Vọng Đinh cũng rất mừng cho tôi. Một buổi tối, anh đưa tôi về nhà. Đến dưới lầu, tôi vẫy tay định chào tạm biệt thì đột nhiên anh giữ lấy gáy tôi, cúi xuống hôn một cái thật nhanh như chuồn chuồn lướt nước.

"Nụ hôn của ngày hôm nay đã giao xong. Còn cái ôm của tôi đâu?"

Tôi kiễng chân ôm lấy anh. Sợ anh không đủ "xoa dịu", tôi còn đặc biệt ôm lâu thêm một chút. Vậy mà thấy anh nhíu mày: "Vẫn chưa đỡ. Tinh Tinh, hình như bệnh của tôi nặng thêm rồi... Em có ghét tôi không?"

Tôi lắc đầu phủ nhận ngay lập tức: "Dĩ nhiên là không rồi! Anh là bạn trai tôi, muốn ôm bao lâu mà chẳng được!"

Anh không ngại tôi coi anh là thuốc giải, tôi đương nhiên cũng chẳng nề hà. Huống hồ, tôi đã hiểu rõ lòng anh từ lâu.

Anh cúi đầu, giọng nói trầm thấp: "Dạo gần đây tôi phát hiện, hôn có tác dụng nhanh hơn ôm. Có thể... hôn thêm cái nữa không?"

Mặt tôi hơi đỏ lên, cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Nhưng chúng tôi là người yêu, hôn nhau là chuyện bình thường.

"Được, anh hôn đi."

Tôi nhắm mắt lại, để mặc anh nâng đầu mình lên rồi nôn nóng hôn xuống. Anh cạy mở đôi môi tôi, không cho tôi cơ hội né tránh hay thở dốc, mạnh mẽ chiếm đoạt từng chút dưỡng khí. Khác hẳn với trước kia, anh lúc này như muốn "ăn tươi nuốt sống" tôi vậy.

Một lúc lâu sau, hai tay tôi chống lên ngực anh, đẩy nhẹ ra. Tôi không dám nhìn vào mắt anh, vì cảm thấy ánh mắt ấy vô cùng thâm trầm và tối tăm. Tôi lí nhí hỏi: "... Đủ chưa anh?"

Giây tiếp theo, anh nhấc bổng eo tôi lên. Cả người tôi đập vào lồng ngực anh, không cách nào thoát ra được. Một tay anh giữ chặt đầu tôi, cúi xuống hôn sâu, thì thầm trong kẽ hở giữa hai đôi môi quấn quýt:

"Chưa đủ, Tinh Tinh, cho tôi thêm chút nữa..."

Môi lưỡi nương tựa, dây dưa không dứt. Bóng của hai chúng tôi trải dài dưới ánh đèn đường, khăng khít không rời. Con đường phía sau được ánh đèn chiếu rọi sáng rực và rõ nét...

...

Năm lớp 12, tôi tình cờ bắt gặp một đóa hoa vừa chớm nở. Vào ngày thứ 1000 thầm yêu Ôn Quan Tinh, cuối cùng tôi cũng đợi được ngày hoa nở rộ.

—— Thẩm Vọng Đinh.

(TOÀN VĂN HOÀN)

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo