VÌ TÔI KHÔNG TĂNG TIỀN TIÊU VẶT, BẠN GÁI CỦA CON TRAI TÔI PHÁT ĐIÊN - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ngày hôm sau khi chúng nó rời đi, tôi đang nằm trên ghế sofa lướt mạng xã hội thì vô tình thấy một bài đăng.

 

Tiêu đề bài đăng: “Toạ độ Sơn Đông, lần đầu đến nhà bạn trai, cảm thấy không được coi trọng, bị sỉ nhục!”.

 

Cô ấy viết: “Chị em ơi, lần đầu đến nhà bạn trai, bố mẹ anh ấy làm một bàn ăn không có món nào tôi thích. Toàn là hải sản! Mẹ anh ấy còn liên tục bảo tôi ăn, còn dạy tôi cách ăn món này món kia, họ có phải đang chế giễu tôi là người nội địa chưa từng ăn hải sản không?”.

 

“Đặc biệt là món cua bơi kia, khó ăn chết đi được, tanh ngòm, kém xa cua lông.”

 

“Còn lì xì gặp mặt, lúc về bố mẹ anh ấy mỗi người chỉ lì xì tôi hai nghìn tệ, tổng cộng chỉ có bốn nghìn! Bốn nghìn tệ làm gì chứ? Tiền tiêu vặt mỗi tháng của bạn trai tôi cũng là bốn nghìn mà! Ở quê tôi, lần đầu bạn gái về nhà phải lì xì ít nhất một vạn tệ! Nhà anh ấy có điều kiện như vậy, ít nhất cũng phải mấy vạn chứ?”.

 

“Tôi cảm thấy họ không thích tôi, khinh thường tôi xuất thân nông thôn, coi người bằng nửa con mắt! Các chị em nói xem tôi phải làm sao? Có nên làm ầm lên với bạn trai không? Bạn trai tôi bây giờ chỉ có tôi trong lòng, nếu tôi làm ầm lên, anh ấy chắc chắn sẽ đứng ra bảo vệ tôi!”.

 

Bài đăng còn kèm theo một bức ảnh. Mặc dù không lộ mặt ai, nhưng tôi nhận ra ngay đó là bàn ăn nhà tôi, và những món ăn trên bàn chính là bữa ăn hôm đó vợ chồng tôi làm để chiêu đãi cô gái kia! Rõ ràng đây là bài đăng của Trần Dao, bạn gái con trai tôi!

 

Tôi tức điên lên! Món ăn chúng tôi dồn tâm sức làm ra, trong mắt cô ấy lại trở thành sự khoe khoang? Khinh thường cô ấy? Coi người bằng nửa con mắt?

 

Cua bơi đó là cua từ vịnh Bột Hải địa phương của chúng tôi, một trăm sáu mươi tệ một cân. Chúng tôi nghĩ vì nơi này nổi tiếng về hải sản, nên đã cố gắng làm một bàn đầy đủ các món đặc sản địa phương để chiêu đãi cô ấy. Không ngờ, mọi thứ lại bị chê bai!

 

Bài đăng rất hot, dưới đó có rất nhiều bình luận. 

 

“Bàn ăn này còn chưa được sao? Cô muốn hai ông bà già phải bưng cả bản thân lên bàn à?”.

 

“Cá, hàu, cua, tôm đều có, đã là đãi ngộ rất cao rồi, chỉ là không hợp khẩu vị cô thôi, đừng kén cá chọn canh nữa, lần sau nhớ nói trước với bạn trai cô thích ăn gì.”.

 

“Lời khuyên của tôi là chia tay! Buông tha cho gia đình bạn trai cô!”.

 

Các cư dân mạng địa phương cũng không chịu nổi : “Tôi là người địa phương, nói công bằng, ở đây dẫn bạn gái về nhà chỉ lì xì một hai nghìn tệ gọi là ý tứ thôi, đâu phải đính hôn, chẳng lẽ phải cho cô mười vạn mới được?”.

 

“Cô bạn gái này, cô có biết bây giờ cua bơi bao nhiêu tiền một cân không? Hơn một trăm! Tôi còn không nỡ ăn! Gia đình bạn trai cô đã rất có lòng rồi!”.

 

Trần Dao đáp lại một cách hùng hồn: “Tôi vẫn là sinh viên, tôi đâu tự kiếm ra tiền, tôi đến nhà họ mang theo đồ làm gì?”. 

“Hơn nữa, ở quê tôi, con gái về nhà bạn trai đều tay không, mang đồ theo sẽ bị coi thường là đi cửa sau!”.

 

Cô ấy còn không phục : “Ai quy định tôi phải thích ăn hả? Anh thích ăn cứt thì người khác cũng phải thích ăn sao?”.

 

Cuối cùng, Trần Dao “bùng nổ”: “Tôi tham lam thì sao? Chưa thấy đời thì sao? Thiếu giáo dưỡng thì sao? Liên quan gì đến các người? Dù sao thì bạn trai tôi thích tôi! Tức chết các người!”.

 

“Bạn trai tôi yêu tôi chết đi được, cứ đợi đấy, sau này tôi gả vào, sinh con trai, tôi sẽ trả lại hết nỗi nhục ngày hôm nay!”.

 

Bài đăng ngày càng hot, một cư dân mạng nhiệt tình bình luận: “Mọi người yên tâm, tôi đã chụp màn hình bài đăng này và gửi cho những người theo dõi cô ấy rồi, hy vọng trong đó có bạn trai cô ấy!”

 

Sau đó, bài đăng nhanh chóng bị bạn gái con trai tôi xóa. Nhưng tôi đã chụp màn hình xong rồi. 

 

Chồng tôi xem xong cũng tức giận không thôi. Đây không phải là vấn đề ngại ngùng, đây tuyệt đối là vấn đề nhân phẩm!

 

Bây giờ thì xin lỗi, tôi thề sẽ không bao giờ để cô ta bước chân vào nhà tôi! Nếu con trai tôi cứ đâm đầu vào yêu, thì thà tôi không cần thằng con trai này nữa! Loại người này mà vào nhà, e rằng sẽ hủy hoại ba đời!

 

Tôi không nói chuyện này với con trai, vì với cái đầu đang “say tình” của nó, chỉ biết tìm cách biện hộ. Tôi cũng không vạch trần cô ta, chỉ âm thầm theo dõi tài khoản của cô ấy.

 

Mãi đến khi con trai tôi đột nhiên gọi điện đòi tăng tiền tiêu vặt, và tôi nghe được lý do là để nuôi bạn gái, tôi càng nghĩ càng tức.

 

Loại chuyện gì thế này? Sinh viên đại học yêu nhau mà lại phải để bạn trai nuôi? Còn câu nói của cô ta qua điện thoại: bố mẹ cô ấy làm việc vất vả kiếm ít tiền, còn vợ chồng tôi làm việc nhàn hạ kiếm nhiều tiền là không công bằng? Thật nực cười! Bố mẹ cô ấy kiếm ít tiền là việc của bố mẹ cô ấy, liên quan gì đến tôi?

 

Thái độ của cô ta còn rất trịch thượng, như thể nhà tôi có tiền là mắc nợ nhà cô ấy vậy. Đây chẳng phải là kiểu “ăn nhờ ở đậu mà làm cao” sao?

 

Làm sao tôi có thể tăng tiền tiêu vặt cho con trai trong tình huống này được? Mơ đi! Tôi không bị điên! Tôi thà cho người ăn xin ngoài đường còn hơn cho cô ta!

 

Bạn gái con trai tôi thấy tôi từ chối thì lo lắng , thậm chí còn dùng chia tay để đe dọa con tôi. Còn thằng con trai vô tâm của tôi, nghe thấy chia tay thì hoảng hốt, hét lớn với tôi: 

“Mẹ! Con không cần biết! Mẹ phải tăng tiền tiêu vặt cho con! Dù sao con cũng không đủ tiền! Nếu không thì mẹ cứ để con chết đói đi!”.

 

Tôi nghi ngờ không biết mình đã sinh ra cái thứ gì. Không có chút khí phách nào, bị người ta xoay như chong chóng. Đối với bố mẹ mình thì ngang ngược, chỉ vì ỷ lại vào tình yêu của chúng tôi.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo