Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Bà chăm chú nhìn vào nốt ruồi son giữa hai hàng lông mày của hắn, bỗng nhiên cảm thấy quen thuộc khó tả. Điều này không đúng. Là Mạnh Bà, nàng không nên nảy sinh cảm giác quen thuộc với bất kỳ vong hồn nào — Mỗi lần mãn hạn nhiệm kỳ, nàng đều sẽ uống canh Mạnh Bà do chính mình nấu, quên đi tất cả ký ức của ngàn năm qua.
"Đi theo ta." Mạnh Bà đột nhiên quyết định. Nàng vẫy tay gọi tiểu quỷ mặt xanh tới: "Những vong hồn còn lại giao cho các người, cứ làm theo quy tắc."
Tiểu quỷ kinh ngạc há to miệng: "Nhưng mà đại nhân, chuyện này không hợp..."
"Nếu Diêm Vương có hỏi thì cứ nói là do ta bảo." Mạnh Bà ngắt lời nó, quay sang thư sinh, "Ngươi, đi theo ta đến Vọng Hương Đài."
Vọng Hương Đài nằm cách cầu Nại Hà ba dặm về phía Đông, là một đài cao được xây bằng đá hắc diệu. Trên đài có một tấm gương đồng khổng lồ, tên là "Kính Trần Duyên", có thể soi thấy những vướng bận cuối cùng của vong hồn tại nhân gian.
Mạnh Bà dẫn thư sinh lên đài cao, suốt dọc đường đi đều không nói một lời. Thư sinh mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ lặng lẽ đi theo sau lưng nàng.
Khi lên đến đỉnh đài, Mạnh Bà phất tay áo, bề mặt Kính Trần Duyên gợn sóng, dần dần hiện ra cảnh tượng ở nhân gian — một gian nhà tranh đơn sơ, trên giường tre trong nhà là thi thể của một nam tử trẻ tuổi đang nằm, vẻ mặt an tường như đang ngủ say. Bên giường có một lão bộc tóc bạc phơ đang quỳ khóc lóc thảm thiết.
"Đó là... ta?" Giọng nói của thư sinh run rẩy, hắn vô thức bước lên một bước, ngón tay chạm vào mặt gương. Cảnh tượng trong gương lập tức thay đổi, hiện ra tình cảnh trước khi hắn chết:
Trong thư phòng đêm khuya, đèn dầu như hạt đậu. Liễu Minh Lan mặc áo dài xanh chàm đang cúi đầu viết chữ thì đột nhiên ôm lấy ngực, vẻ mặt đau đớn. Hắn giãy giụa muốn đứng dậy thì lại ngã xuống đất, làm đổ đèn dầu. Ngọn lửa bén lên giá sách, còn hắn đã không còn động tĩnh gì nữa. Hình ảnh cuối cùng dừng lại ở biểu cảm kinh hoàng của lão bộc khi phá cửa xông vào.
"Không có dấu hiệu bệnh tật, không có ngoại thương..." Mạnh Bà đăm chiêu suy nghĩ: "Giống như hồn phách bị cưỡng ép rút ra." Nàng quay sang thư sinh: "Vừa rồi ngươi nói, ba ngày trước nhìn thấy một người mặc áo bào đen?"
Thư sinh gật đầu: "Ở bên giếng hậu viện. Người áo đen đó quay lưng về phía ta, hình như đang vớt thứ gì đó dưới giếng. Ta lên tiếng hỏi, hắn quay người lại nhìn ta một cái... Sau đó ta không nhớ gì nữa cả, khi tỉnh lại thì phát hiện mình đang đứng bên một dòng sông xa lạ, bị người ta đẩy đi xếp hàng..."
Trong lòng Mạnh Bà thắt lại. Mô tả này nghe có vẻ giống như...
"Ngươi có nhìn rõ dung mạo của người áo đen đó không?"
Thư sinh cố gắng nhớ lại: "Chỉ nhớ khi hắn quay người lại, bên hông lộ ra một tấm lệnh bài bằng đồng xanh, bên trên hình như có khắc... đầu của một con thú?"
Đầu ngón tay Mạnh Bà lạnh toát trong nháy mắt. Lệnh bài đầu thú, đó là biểu tượng thân phận của Phán Quan Minh giới.
"Chuyện này không phải chuyện đùa đâu." Mạnh Bà vội vàng dẫn thư sinh rời khỏi Vọng Hương Đài, đi đến nơi ở của nàng — Mạnh Bà Trang.
Đây là một tiểu viện ẩn mình trong sương mù bên bờ sông Vong Xuyên, trong viện trồng đầy hoa Mạn Châu Sa, những đóa hoa đỏ tươi lan tràn trên đất đen như máu. Giữa sảnh chính đặt một chiếc vạc đồng khổng lồ, bên trong cuộn trào canh Mạnh Bà không bao giờ cạn.
Mạnh Bà ra hiệu cho thư sinh ngồi xuống đệm cói trong sảnh, còn mình thì lấy từ trong nội thất ra một chiếc hộp gỗ đàn hương. Trong hộp đựng hàng chục viên trân châu trong suốt long lanh, bên trong mỗi viên đều có mây mù lượn lờ.
"Đây là 'Ức Châu', có thể lưu trữ ký ức của vong hồn." Mạnh Bà lấy ra một viên trân châu trắng đưa cho thư sinh, "Cầm lấy nó và hồi tưởng lại những trải nghiệm khi còn sống của ngươi."
Thư sinh làm theo lời dặn. Ức Châu dần dần phát ra thứ ánh sáng trắng nhu hòa, bên trong hiện lên những hình ảnh chuyển động. Mạnh Bà nhận lấy viên châu, nhắm mắt ngưng thần, đọc ký ức bên trong:
Liễu Minh Lan thời thơ ấu bị những đứa trẻ khác cô lập, bởi vì hắn luôn nói mình nhìn thấy "người lạ"; thời niên thiếu khổ học ở tư thục, vì "ăn nói linh tinh" nên bị thầy giáo trách phạt; sau khi trưởng thành thì viết thư miễn phí cho dân nghèo, dạy chữ cho trẻ con trong thôn...
Ký ức xoay chuyển nhanh chóng, cho đến cảnh tượng năm bảy tuổi khiến Mạnh Bà chú ý — tiểu Liễu Minh Lan đang chơi đùa ở hậu viện thì một bóng đen mờ ảo đứng ở góc tường lặng lẽ quan sát hắn. Đường nét của bóng đen đó, giống hệt với Phán Quan Minh giới.
Trong những ký ức tiếp theo, bóng đen này thỉnh thoảng lại xuất hiện, đứng từ xa quan sát thư sinh, cho đến cuộc gặp gỡ chí mạng vào ba ngày trước.
Mạnh Bà đột nhiên mở mắt ra, Ức Châu tuột khỏi tay nàng, lăn vài vòng trên đất mới dừng lại.
"Sao vậy?" Thư sinh quan tâm hỏi.
Mạnh Bà không trả lời ngay. Nàng đi đến bên nồi đồng, múc một muôi canh nóng, nhìn hình bóng phản chiếu của mình trên mặt nước canh. Nếu suy đoán của nàng là đúng, vậy thì chàng thư sinh trước mặt này rất có thể là...
"Ngươi có tin vào kiếp trước kiếp này không?" Mạnh Bà bất chợt hỏi.
Thư sinh sững sờ, lập tức cười nói: “Người chết không nói mấy điều nhảm nhí. Chỉ có điều..." Hắn sờ vào nốt ruồi son giữa hai hàng chân mày: "Từ nhỏ ta đã nhìn thấy những 'thứ đó', không tin cũng không được."
Mạnh Bà đặt muôi canh xuống, đưa ra một quyết định: "Ta muốn đưa ngươi trở về dương gian."
"Cái gì?" Thư sinh khiếp sợ đứng dậy, "Chuyện... Chuyện này có thể làm được sao?"
"Về lý thuyết thì không." Mạnh Bà tháo một miếng ngọc bội trắng từ trên cổ xuống, "Nhưng trường hợp của ngươi đặc biệt. Người dương thọ chưa tận mà hồn phách ly thể, trong vòng bảy ngày nếu có thể trở về xác thịt thì vẫn còn khả năng hoàn dương."
Nàng đeo ngọc bội lên cổ thư sinh: "Vật này có thể bảo vệ hồn phách ngươi nhập thể. Nhưng chỉ có thời gian bảy ngày, sau bảy ngày nếu không điều tra ra chân tướng, ngươi vẫn sẽ chết."
Thư sinh nắm lấy ngọc bội, cảm giác ôn nhuận như ngọc nhưng lại mang theo một tia lạnh lẽo kỳ lạ. "Còn ngươi thì sao?" Hắn đột nhiên hỏi, "Nếu ta quay về rồi, ngươi sẽ thế nào?"
Mạnh Bà không ngờ hắn lại quan tâm đến chuyện này, nhất thời nghẹn lời. Theo luật lệ của Minh giới, việc tự ý thả người dương thọ chưa tận hoàn dương là trọng tội, nhẹ thì tước bỏ thần chức, nặng thì đánh vào luân hồi. Nhưng nàng không thể nói cho thư sinh biết những điều này.
"Ta tự có tính toán." Nàng thản nhiên nói, "Thời gian cấp bách, chúng ta..."
Lời còn chưa dứt, cánh cửa lớn của Mạnh Bà Trang đột nhiên bị đâm sầm ra, một trận gió âm gào thét ùa vào. Tiểu quỷ mặt xanh hoảng hốt chạy vào: "Đại nhân! Không hay rồi! Diêm Vương phái Phán Quan đến kiểm tra, sắp đến cầu Nại Hà rồi!"
Sắc mặt Mạnh Bà thay đổi kịch liệt. Phán Quan đến vào lúc này, tuyệt đối không phải là trùng hợp.
"Không kịp giải thích nữa." Nàng chộp lấy cổ tay thư sinh, "Bây giờ ta sẽ đưa ngươi về."
Mạnh Bà nhanh chóng kết ấn, dưới chân hiện lên một pháp trận phức tạp. Miệng nàng niệm chú ngữ cổ xưa, pháp trận bừng lên ánh bạc chói mắt. Bóng dáng thư sinh bắt đầu trở nên trong suốt.
"Khoan đã!" Vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi biến mất, thư sinh hét lên: "Ta còn chưa biết tên của ngươi!"
Trong ánh bạc, Mạnh Bà nhìn thấy nốt ruồi son giữa hai hàng chân mày thư sinh đỏ đến chói mắt, trong thoáng chốc trùng khớp với một hình ảnh nào đó ở sâu trong ký ức của nàng. Như ma xui quỷ khiến, nàng khẽ trả lời: "Mạnh Thất. Ta tên là Mạnh Thất."
Ánh sáng mạnh lóe lên, bóng dáng thư sinh hoàn toàn biến mất. Gần như cùng lúc đó, cánh cửa lớn của Mạnh Bà Trang bị một luồng sức mạnh cực lớn đánh văng, một bóng người cao lớn mặc áo bào đen, hông đeo lệnh bài đầu thú bước vào sảnh.
"Mạnh Bà." Giọng nói của Phán Quan như tiếng kim loại cọ xát, "Nghe nói chỗ ngươi... Xảy ra chút vấn đề?"
Mạnh Bà — bây giờ có lẽ nên gọi nàng là Mạnh Thất chỉnh lại ống tay áo, sắc mặt khôi phục vẻ bình thản: "Phán Quan đại nhân đại giá quang lâm, không biết là có việc gì?"
Trong bàn tay giấu sau lưng nàng vẫn còn nắm chặt viên Ức Châu ghi lại ký ức của thư sinh. Viên châu hơi nóng lên, dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của chàng thư sinh tên Liễu Minh Lan kia.
Còn tại nhân gian, trong gian nhà tranh của Liễu gia, chàng thư sinh trẻ tuổi đã lạnh ngắt ba ngày đột nhiên mở bừng mắt.