Vương Gia Cá Mặn - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
1.
 
Kinh thành Đại Lương vào mùa hoa tử đằng nở rộ năm ấy có hai lời đồn đại vang dội nhất, mà trớ trêu thay, cả hai lời đồn lại gắn liền với một tờ thánh chỉ ban hôn của Hoàng đế bệ hạ. 
 
Người ta nói rằng, cuộc hôn nhân này chính là màn va chạm khốc liệt nhất giữa một "thần kiếm cuồng công việc" và một "đệ nhất cá mặn" của hoàng tộc.
 
Nói về vị tân nương, đích trưởng nữ của đương kim Thái úy, Nhậm Băng Đường – Đại Thống lĩnh Cấm vệ quân đầu tiên trong lịch sử Đại Lương. 
 
Nàng không phải là một nữ tử khuê các ngày ngày chỉ biết thêu hoa dệt gấm, ngâm thơ vịnh nguyệt. 
 
Giang hồ và triều đình đều gọi nàng bằng một danh hiệu đầy kính sợ: "Cỗ máy chạy bằng cơm". 
 
Từ năm mười tám tuổi tiếp quản Cấm vệ quân, nàng đã thiết lập một hệ thống quản lý quân đội cực kỳ nghiêm khắc. 
 
Nàng thức dậy trước cả khi con gà trống đầu tiên trong thành cất tiếng gáy, ngủ sau khi tuần phủ canh năm đã gõ xong hồi mõ cuối cùng. 
 
Dưới sự quản lý của nàng, ba ngàn cấm quân kỷ luật sắt đá, hiệu suất hành động cao đến mức khiến đám nam tử ở binh bộ phải toát mồ hôi hột. 
 
Đối với Nhậm Băng Đường, cuộc sống không có kế hoạch, không có mục tiêu tiến bộ từng ngày chính là một sự lãng phí sinh mệnh đáng xấu hổ.
 
Còn vị tân lang? Đó chính là Thất Vương gia Tiêu Dật, chủ nhân của phủ đệ tọa lạc tại góc bình yên nhất kinh thành. 
 
Tiêu Dật nổi danh khắp thiên hạ không phải vì tài thao lược hay thi phú, mà vì chàng chính là một "con cá mặn" chính hiệu, tôn sùng chủ nghĩa an phận thủ thường. 
 
Phương châm sống của Thất Vương gia vô cùng ngắn gọn: "Trời sập có người cao hơn chống, việc hôm nay cứ để ngày mai, ngày mai tính tiếp". 
 
Chàng có thể ngồi câu cá ở hồ sen suốt một ngày trời mà không cần đổi tư thế, có thể ngủ nướng đến khi mặt trời lên ba sào mới lười biếng vươn vai thức dậy. 
 
Người trong thiên hạ cười chàng bất tài vô dụng, là kẻ lãng phí bổng lộc triều đình, nhưng Tiêu Dật chẳng mảy may bận tâm. 
 
Chàng thấy cuộc sống nằm ườn, ăn bánh ngọt, trêu chim nuôi cá của mình hạnh phúc biết bao.
 
Thế nhưng, tờ thánh chỉ ban hôn rực rỡ sắc vàng của Hoàng đế đã đập tan chuỗi ngày thảnh thơi ấy. 
 
Hoàng đế lấy lý do "Thất đệ đã đến tuổi thành gia lập thất, cần một hiền thê đảm đang, kỷ luật để chấn hưng vương phủ" để ép gả Nhậm Băng Đường cho chàng. 
 
Đêm tân hôn, An Dật phủ đèn hoa rực rỡ, chữ "Hỷ" đỏ chói dán khắp các khung cửa, nhưng bầu không khí bên trong phòng tân hôn lại mang một sắc thái vô cùng vi diệu.
 
Tiêu Dật lười biếng ngồi bên mép giường lớn, hỷ phục đỏ sậm bằng lụa quý tùy tiện khoác trên người. 
 
Chàng cố tình không thắt chặt đai lưng, để lộ một mảng xương quai xanh tinh xảo cùng khuôn ngực thấp thoáng dưới lớp áo. 
 
Nghe danh vị Vương phi mới cưới này là một nữ tướng quân nghiêm túc, Tiêu Dật đã sớm lập ra một chiến lược: dùng "mỹ nam kế" kết hợp vẻ yếu đuối của một kẻ lười biếng để nàng sớm ngày chán ghét mà bỏ mặc chàng tự sinh tự diệt. 
 
Chàng hơi nghiêng đầu, ngón tay thanh mảnh chống lấy thái dương, đôi mắt phượng khẽ nheo lại đầy vẻ quyến rũ và lười nhác, giọng điệu mang ba phần yếu ớt của một đóa bạch liên hoa:
 
"Vương phi chịu khổ rồi... Ta từ nhỏ thể chất đã yếu ớt, gánh không nổi đại nhiệm quốc gia, sau này việc lớn việc nhỏ trong cái vương phủ này đều phải dựa vào nàng bảo bọc, che chở rồi. Ta chỉ mong được làm một kẻ nhàn tản, không làm phiền đến tiền đồ của nàng..."
 
Tiêu Dật khẽ liếc nhìn qua rèm mi dài, chờ đợi một biểu cảm chán ghét hoặc khinh bỉ từ vị phu nhân mới cưới. 
 
Thế nhưng, Nhậm Băng Đường sau khi tự tay dứt khoát lột chiếc khăn che đầu quăng lên bàn, để lộ khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo nhưng lạnh lùng như sương tuyết, liền sải bước đi tới. 
 
Tiếng hài da giẫm trên sàn nhà nghe dứt khoát, mang theo áp lực của một vị tướng lĩnh trên chiến trường.
 
Nàng đứng sững trước mặt Tiêu Dật, đôi mắt phượng ngập tràn sự nghiêm túc nghiêm nghị. 
 
Nàng cúi xuống, nhưng không phải để ngắm nhìn vẻ đẹp quyến rũ của phu quân, mà là thô bạo vươn tay ra... kéo thẳng hai bên cổ áo hỷ phục của chàng lại, cài khuy một cách nghiêm chỉnh, chặt chẽ như thể đang chỉnh đốn triều phục cho một binh sĩ cấp dưới. 
 
Tiêu Dật ngẩn người, nụ cười quyến rũ trên môi đông cứng lại.
 
Nhậm Băng Đường lạnh lùng rút từ trong tay áo rộng ra một tập công văn dày cộm, lật xoạch một cái rồi nhìn thẳng vào mắt chàng:
 
"Vương gia, chính vì chàng yếu ớt như vậy nên mới cần một kế hoạch cải tạo triệt để. Trước khi bước vào phủ, ta đã yêu cầu Thái y viện bàn giao toàn bộ báo cáo y tế của chàng trong ba năm qua.
 
Dựa trên số liệu ghi chép, chỉ số mỡ thừa của chàng đã vượt mức cho phép, cơ bắp lỏng lẻo do thiếu vận động kéo dài, tim mạch có dấu hiệu trì trệ vì ngủ quá mười hai canh giờ một ngày. 
 
Chàng dùng mỹ nam kế với ta cũng vô ích, cơ thể này của chàng không đạt tiêu chuẩn thể lực của Cấm vệ quân."
 
Tiêu Dật trợn tròn mắt, khóe miệng giật giật. Mỹ nam kế vạn người mê của chàng, trong mắt người phụ nữ này lại biến thành bằng chứng chẩn đoán lâm sàng về một kẻ béo phì, suy nhược? 
 
Chàng thầm nghĩ: Xong rồi, vị Vương phi này không phải cưới chồng, nàng là đang tuyển binh vào trại lính! Nhưng tại sao lại là mình???
Cố gắng vớt vát lại chút quyền lợi của một tân lang, Tiêu Dật vội vàng với tay lấy hai ly rượu giao bôi đặt trên chiếc khay bạc gần đó. 
 
Chàng nở một nụ cười lấy lòng, cố gắng đưa một ly rượu về phía nàng:
 
"Được rồi, chuyện sức khỏe để mai bàn. Vương phi, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc kết tóc phu thê, chúng ta uống chén rượu giao bôi đúng thủ tục trước đã, uống xong rồi..." Chàng ngáp một cái, "...uống xong rồi thì đi ngủ sớm. Ta buồn ngủ lắm rồi."
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo