Vương Gia, Ta Đến Làm Muội Muội Của Ngài Đây - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hoàng thượng có chút lúng túng dời tầm mắt đi chỗ khác.


Tống Vân Diễm không nói thêm nữa, chỉ nhàn nhạt quét mắt nhìn Thẩm Như Ý một cái.


"Nàng ta đã thích đẩy người xuống nước, vậy thì để nàng ta tự mình nếm thử mùi vị đó đi."


"Giữ lại cái mạng là được."


Khi thị vệ tiến lên lôi người đi, Thẩm Như Ý cuối cùng cũng biết sợ, giãy giụa khóc la.


"Vương gia tha mạng! Thần nữ biết sai rồi! Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương!"


Tiếng kêu dần dần đi xa.


Tống Vân Diễm tém lại góc chăn cho ta: "Ngủ đi, ca ca ở đây."


Ta nắm lấy ngón tay huynh ấy, nhỏ giọng hỏi: "Đại ca ca, Thẩm Như Ý kia... thật sự là nghĩa muội của ca ca cũ của ta sao?"


Huynh ấy "ừ" một tiếng.


Trong ngực có chút buồn bực, không rõ là do đau lòng, hay là do uống nhiều nước thật.


Hoàng thượng đã cấm túc Lục công chúa để nàng ta suy ngẫm lại lỗi lầm, nói là muốn để nàng ta tỉnh táo đầu óc.


Ta uống thuốc xong, ngủ một giấc, vã mồ hôi rồi mới được Tống Vân Diễm bọc trong chiếc áo choàng dày cộm bế về phủ Tiêu Dao Vương.


15


Vũ Dương nghe nói ta rơi xuống nước phát sốt, tức đến mức đi vòng quanh trong sân, nghiến răng nghiến lợi nói muốn nửa đêm trùm bao tải đánh Thẩm Tĩnh Chi một trận.


"Cái thứ khốn kiếp đó! Nhặt được một đứa trẻ mồ côi giữa đường liền nhận làm muội muội, chỉ vì ả Thẩm Như Ý kia trông có vài phần giống tiểu thư Oản Oản."


Vũ Dương phẫn nộ nói.


"Thuộc hạ tra rồi, ả vốn họ Lý, Lý gia không biết gặp xui xẻo gì mà chết chỉ còn lại mình ả. Khéo sao lúc Lục công chúa tuyển người hầu hạ, đại sư nói mệnh cách ả vượng tử... Thẩm gia giờ coi ả như trân bảo. Theo ta thấy, ả giống tiểu thư Oản Oản chỗ nào chứ? Tuổi tác còn lớn hơn Oản Oản tận năm tuổi!"


Tống Vân Diễm lạnh lùng liếc hắn một cái: "Câm miệng."


Nhưng ta lại nghe lọt tai, ngẩng đầu hỏi: "Có phải... ca ca nhớ ta quá, mới tìm một nghĩa muội giống ta không?"


Tống Vân Diễm cúi đầu nhìn ta: "Muội muốn về đó?"


"Không muốn. Nhưng mà... huynh ấy nhớ ta, tại sao không đến tìm ta, lại đi tìm một người giống ta chứ?"


Ta nhíu mày, cố gắng nhớ lại lời Vũ Dương từng nói.


"Chuyện này hình như... giống đạo lý nhà Trương đại nhân ở cách vách sau khi phu nhân chết , liền cưới liên tiếp năm sáu bảy tám phòng tiểu thiếp về để tự an ủi mình, đúng không?"


Tống Vân Diễm chuyển ánh mắt sang Vũ Dương, giọng điệu hơi trầm xuống: "Ngày thường ngươi dạy Oản Oản những thứ này sao?"


Vũ Dương rụt cổ lại: "Thuộc hạ... thuộc hạ cái đó..."


Hắn cuống đến mức gãi đầu bứt tai.


Ta nói: "Đại ca ca, là tự ta nghe được mà. Vũ Dương đại ca nói, Trương đại nhân đó là tìm thế thân, là tự lừa mình dối người."


Tống Vân Diễm ôm ta chặt hơn một chút.


"Muội không phải thế thân của bất kỳ ai."


"Thẩm Tĩnh Chi không cần muội, là do hắn có mắt như mù. Hắn có tìm mười người, trăm người giống muội, cũng không bằng một phần của muội."


Huynh ấy giơ tay, dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ta không biết đã trào ra từ lúc nào.


"Còn về ả Thẩm Như Ý kia..."


"Ả đã thích làm cái bóng của người khác, vậy thì cứ để ả cả đời sống trong bóng tối đi."


Vũ Dương ở bên cạnh lầm bầm: "Vương gia, Thẩm gia hiện giờ coi trọng ả lắm, nghe nói còn muốn tổ chức tiệc thưởng hoa cho ả, chính thức giới thiệu với các thế gia trong kinh đấy."


Tống Vân Diễm khẽ cười khẩy một tiếng.


"Vậy thì để cho ả ta tha hồ mà nổi bật."


16


Ngày Thẩm gia gióng trống khua chiêng tổ chức tiệc thưởng hoa, Tống Vân Diễm cũng mở tiệc cho ta tại phủ Tiêu Dao Vương.


Những gia đình có máu mặt trong kinh, hầu như đều đến bên này.


Cả vườn cười nói rộn ràng, ai gặp ta cũng khen lanh lợi đáng yêu, linh khí bức người.


Vũ Dương thay ta nhận quà đến mỏi cả tay, khóe miệng sắp ngoác tận mang tai.


Ta biết những lời khen đó hơn nửa là trái lòng.


Ta thông minh ở đâu chứ?


Lúc ở Thẩm phủ tại Thanh Châu, người hầu sau lưng đều nói ta là kẻ ngốc, là kẻ ngốc đến mức cơm trộn sỏi cũng nuốt xuống.


Đang lúc náo nhiệt, Ngũ công chúa xông xáo đi tới, đeo vào cổ ta một chiếc vòng vàng ròng nặng trịch.


"Bù đắp quà gặp mặt cho Oản Oản!"


Tỷ ấy cười rạng rỡ.


Ta lén cắn một cái, trên vòng cổ lưu lại hai dấu răng nông choẹt.


"Cái này... có thể đổi được rất nhiều rất nhiều kẹo không?"


Chiếc vòng lần trước, Tống Vân Diễm đã cất giúp ta rồi, không cho ta đổi kẹo.


"Đại ca ca mỗi lần uống thuốc đều chê đắng, toàn không chịu uống tử tế. Ta muốn mua kẹo, đợi huynh ấy uống thuốc xong sẽ cho huynh ấy một viên."


Mắt Ngũ công chúa cong lên, cúi người hôn chụt một cái lên má ta.


"Oản Oản ngoan, Đại ca thật không uổng công thương muội."


Tống Vân Diễm vào ngày rằm hàng tháng sức khỏe luôn khó chịu.


Vũ Dương nói, huynh ấy do sinh non, bẩm sinh thể nhược, cần uống thuốc điều dưỡng quanh năm.


Nhưng huynh ấy lại luôn lén đổ thuốc đi.


Tháng trước bị ta bắt gặp, ta bưng bát thuốc nhấp một ngụm nhỏ, mặt nghiêm lại học theo giọng điệu ngày thường của huynh ấy.


"Thuốc này không đắng, Đại ca ca không được đổ."


Huynh ấy ngẩn người, vậy mà lại nhận lấy uống một hơi cạn sạch.


Đợi huynh ấy đặt bát xuống, ta mới "ọe" một tiếng, nước mắt tuôn rơi đầy mặt.


"Đắng quá... đắng quá đi mất!"


......


17


Sau khi tiệc tan, ta ôm chiếc vòng vàng kia đi tìm Tống Vân Diễm.


Hôm nay là ngày rằm.


Huynh ấy dựa vào mép sập, bưng bát thuốc mày cau chặt, chần chừ mãi không chịu uống.


Ta trịnh trọng đặt chiếc vòng vào lòng bàn tay huynh ấy.


"Đại ca ca, huynh ngoan ngoãn uống thuốc, cái này tặng cho huynh. Đổi thật nhiều thật nhiều kẹo ú."


"Đến lúc đó, huynh một viên, ta một viên."


Ánh mắt Tống Vân Diễm dừng lại ở hai dấu răng trên chiếc vòng, khóe môi cong lên.


"Đại ca ca không sợ đắng."


"Vậy sao trước đây huynh còn lén đổ đi."


Ta vạch trần huynh ấy.


Ý cười của huynh ấy đậm hơn một chút.


"Sau này không đổ nữa. Ta còn phải ở bên Oản Oản thật lâu thật lâu."

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo