Vương Gia, Ta Đến Làm Muội Muội Của Ngài Đây - Chương 8 - Hoàn

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hóa ra cha mẹ đã sớm tìm được Lạc thần y.


Thần y lúc châm cứu từng vô tình nhắc tới, nói Thẩm phủ sai người hỏi giá, nghe xong con số liền không thấy tới nữa.


Sắc mặt nương ta trắng bệch, cố cãi: "Khi đó Tĩnh Chi vừa mới thăng chức, đúng lúc cần dùng bạc để lo lót..."


"Vương gia cứ giữ chặt Oản Oản không buông như vậy, chẳng lẽ... có tâm tư khác?"


Ta nói: "Đại ca ca là thật lòng đối đãi với ta."


"Thẩm lão gia, Thẩm phu nhân, là hai người từ bỏ ta trước."


"Chỉ cần ngày thường hai người chịu nhìn ta thêm một chút, thì sẽ biết Thu Ý đánh ta bỏ đói ta thế nào, Hứa ma ma véo ta ngược đãi ta ra sao. Hai người chê ta là gánh nặng, giờ vì sao lại cứ nhất quyết đòi lại gánh nặng này?"


Nương ta toàn thân run lên, trừng lớn mắt khó tin:


"Oản Oản... con, con hết ngốc rồi?"


"Đại ca ca mời thần y chữa khỏi cho ta rồi."


Cha ta vội vàng tiến lên: "Đã khỏi rồi thì con càng nên về nhà! Chúng ta mới là người thân ruột thịt của con."


"Ta không về."


"Các người không phải. Người nhà của ta, là Đại ca ca."


Tống Vân Diễm nói: "Muốn đòi lại Oản Oản, được thôi. Dâng lên ngàn vàng, người các ngươi cứ việc đưa đi."


Ta vội vàng nói: "Đại ca ca, ta không cần tiền..."


Mặt nương ta xanh mét, môi mấp máy, ấp úng nói.


"Tĩnh Chi vừa bị giáng chức, trong nhà... thực sự không bỏ ra nổi số tiền này..."


Ta lén thở phào nhẹ nhõm, thăng chức rồi cũng chẳng có tiền.


"Đại ca ca, ta đói rồi."


Tống Vân Diễm cúi người bế ta lên, xoay người đi vào trong phủ.


"Đóng cửa."


Sau lưng, truyền đến tiếng nương ta gọi với theo trong tiếng nấc nghẹn:


"Oản Oản... Ca ca con vẫn luôn rất nhớ con..."


"Cha mẹ cũng muốn con quay về."


Ta không quay đầu lại.


20


Sau này Thẩm Tĩnh Chi lại đến thêm mấy lần, ta đều không gặp.


Hắn nhờ người gửi một bức thư vào phủ.


Vũ Dương cầm thư hỏi ta: "Oản Oản tiểu thư, có muốn mở ra xem không?"


Ta lắc đầu.


Hắn quên mất rồi, ta đâu có biết chữ.


Thẩm gia vào một đêm khuya lặng lẽ rời khỏi kinh thành, trở về Thanh Châu.


Tống Vân Diễm mời tiên sinh cho ta, dạy ta đọc sách viết chữ, gảy đàn vẽ tranh.


Chữ ta biết viết, tranh cũng vẽ ra ngô ra khoai, duy chỉ có tiếng đàn kia...


Ta vừa gảy dây đàn, Vũ Dương liền lén móc bông gòn nhét vào tai.


Tiểu Bạch và Tiểu Hắc sợ đến mức chạy loạn khắp sân.


Chỉ có Tống Vân Diễm vẫn luôn ngồi ngay ngắn trước án, mày mắt trầm tĩnh, nghe rất chăm chú.


Ta được cổ vũ lớn, càng thêm khắc khổ luyện tập.


Mãi cho đến một ngày giữa lúc luyện đàn ngẩng đầu lên, mới nhìn thấy trong tai huynh ấy vậy mà cũng nhét hai cục bông.


Nước mắt ta nháy mắt trào ra: "Ta khổ luyện lâu như vậy... thực sự nửa phần tiến bộ cũng không có sao?"


Vũ Dương vội vàng an ủi: "Tiểu thư đừng buồn! Người ta ai cũng có sở trường riêng mà, người nhìn Ngũ công chúa xem, vẽ tranh chẳng phải cũng như bùa vẽ quỷ sao?"


Ta không tin vào tà ma.


Đúng lúc Tống Vân Diễm lại đưa ta vào cung kiếm chác.


Để biểu đạt thành ý, ta đặc biệt dâng lên một khúc nhạc mới học.


Tiếng đàn vừa nổi lên, tay bưng chén trà của Hoàng thượng khẽ run rẩy.


Sắc mặt Hoàng hậu trắng bệch, che miệng rên nhẹ một tiếng, vậy mà lại lăn đùng ra ngất xỉu.


Trong điện lập tức loạn thành một đoàn.


Thái y vội vàng chạy tới, bắt mạch hồi lâu, bỗng nhiên quỳ rạp xuống đất chúc mừng.


"Chúc mừng Hoàng thượng! Hoàng hậu nương nương đây là có hỉ mạch!"


Hoàng thượng ngẩn ra, ngay sau đó vui mừng khôn xiết.


Ta còn chưa hoàn hồn, đã nghe Hoàng thượng nói.


"Truyền chỉ, phong nghĩa muội của Tiêu Dao Vương là Thẩm Oản làm Chiêu Nhạc Quận chúa, ban thưởng mười hộc minh châu, trăm gấm lụa là."


21


Ngày sinh thần sáu tuổi của ta, Tống Vân Diễm tổ chức rất long trọng.


Huynh ấy tự tay đeo cho ta một đôi vòng tay bằng ngọc đen, chạm vào mát rượi.


Vũ Dương ở bên cạnh tặc lưỡi: "Vương gia, cặp vòng này e là đáng giá ngàn lượng vàng ấy chứ?"


Ta cười híp mắt nhận một vòng quà, đang trêu con vẹt Ngũ công chúa tặng bắt nó nói chuyện.


Vũ Dương bỗng nhiên ghé lại gần, thấp giọng nói: "Phía Thanh Châu... cũng nhờ người gửi quà tới."


Hắn đưa lên một con thỏ điêu khắc bằng gỗ, nét chạm khắc non nớt vụng về, nhìn một cái là biết không tốn bao nhiêu công sức.


"Sau khi Thẩm gia về Thanh Châu, Thẩm Như Ý nửa đường cuốn gói đồ đạc bỏ trốn. Thẩm gia hiện giờ... sống rất khó khăn."


"Nghe nói Thẩm Tĩnh Chi đụng mặt Thu Ý trên phố, ép hỏi một hồi, mới biết những chuyện trước kia. Hắn..."


"Chắc là hối hận rồi."


Ta cầm con thỏ gỗ trong tay nhìn ngắm, rồi lại bỏ vào trong hộp gấm.


"Ta có Tiểu Hắc rồi."


Hơn nữa Tống Vân Diễm lại tìm cho ta một con thỏ trắng nữa.


Bây giờ trong phủ khắp nơi đều là thỏ con.


Tống Vân Diễm: "Không thích thì vứt đi."


Ta lắc đầu, đậy nắp hộp gấm lại, đưa cho Vũ Dương.


"Vũ Dương đại ca, giúp ta cất vào tít bên trong kho nhé."


"Đại ca ca, bữa tối có củ sen nhồi nếp hương quế và cá quế sốt hạt thông không?"


Huynh ấy bật cười: "Có, còn sai người hầm canh bồ câu non cho muội nữa."


(Hoàn)

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo