Xuyên Không Cạnh Tranh Hoàng Vị - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Vì sợ hắn nghi ngờ ta và cha ta, nên chúng ta luôn rất cẩn thận trong mọi việc. Dù có lén lút giúp đỡ, chúng ta cũng không dám để hắn biết. Kết quả là, tên này lại còn tưởng mình tài giỏi chưa qua cầu đã tính rút ván.

Thấy ta không nói gì, hắn tưởng ta đuối lý, liền bắt đầu chế giễu:

“Nghe nói ngươi đã triệu tập Hộ Quốc Công ngay khi sắc lệnh phế truất Hoàng hậu vừa ban hành, đúng không?”

“Sao vậy, ngươi không hài lòng với mệnh lệnh của ta, muốn liên kết với Hộ Quốc Công để gây áp lực với ta sao?”

Hắn nhìn Tố Ni với vẻ kiêu ngạo, nói một cách khoa trương: “Đừng quên, ta là hoàng đế, ngươi và phụ thân ngươi đều là thần dân của ta! Trước kia ta kính trọng phụ thân ngươi là Hộ quốc công, nên mới nể mặt ngươi đôi chút. Giờ ta có Tố Ni, trên đời này còn ai có thể là đối thủ của ta? Nếu ngươi hiểu chuyện, muốn làm một hoàng hậu hiền đức, thì hãy rời khỏi cung ngay bây giờ.”

“Cho dù không giúp được ta, cũng đừng cản trở chuyện giữa ta và Tố Ni!”

Giờ thì ta đã hiểu vì sao cha ta lại bị ám ảnh bởi việc tạo phản như vậy.

Trong lúc chúng ta nói chuyện, Tố Ni vẫn ôm chặt lấy hắn.

Ta nghe nói nàng ta đã mang thai được hai tháng, nhưng bụng vẫn còn phẳng lì, chưa thấy dấu hiệu gì.

Nhưng điều đó không ngăn được nàng ta tận dụng cơ hội này để khoe khoang với ta.

Nàng ta nắm chặt tay hắn, tay còn lại đặt lên bụng, giọng nói nghẹn ngào: “Tỷ à, đừng trách muội tàn nhẫn, không biết nhường nhịn, nhưng tình yêu vốn dĩ ích kỷ. Muội không muốn chia sẻ hoàng thượng với người phụ nữ khác, cũng không muốn con của người khác gọi hắn là cha, nên chỉ có thể trách tỷ thôi.”

“Rốt cuộc thì…”

Nàng ta quay sang hắn, cắn môi dưới, nói khẽ:

“Hoàng Thượng đã hứa với muội rằng chàng sẽ giải tán hậu cung và chỉ ở bên muội mãi mãi.”

Ta quay sang hắn, nhướng mày hỏi: “Hoàng thượng thật sự đã nói với nàng ta như vậy sao?”

Ta dừng lại một chút rồi hỏi nhỏ:

“Nhưng Hoàng thượng còn nhớ, Hoàng thượng đã từng nói gì với ta không?”

4

Khi niên thiếu, ta và hắn có tình cảm rất sâu đậm, hắn từng nói với ta rằng chúng ta sẽ bên nhau trọn đời.

Lúc đó, ta dẫn vú nuôi đến chùa Nguyệt Lão trong thành thắp hương, gặp hắn dưới gốc cây quế đang xem bói. Hắn nói dối ta rằng mình là một học trò nghèo khó, đi Bắc Kinh thi cử nhưng vì bệnh nên trượt kỳ thi.

Ta đã tin hắn, thậm chí còn giúp hắn tiếp tục học hành ở Kinh thành.

Chỉ đến khi chúng ta gặp lại nhau trong một bữa tiệc tại hoàng cung, ta mới biết được thân phận thật sự của hắn.

Hắn nói rằng hắn thích ta và cố tình sắp đặt cuộc gặp gỡ ở chùa Nguyệt Lão để được gặp ta.

Nhưng cha ta nói hắn là kẻ ăn nói ngọt ngào nhưng tâm địa bất chính, tiếp cận ta chỉ vì có mục đích riêng.

Khi ấy, ta ngập tràn tình yêu, bất chấp sự phản đối của cha, vẫn một lòng muốn trở thành vợ của hắn.

Hắn thực sự thích ta sao?

Ta cũng không chắc nữa. Có thể ngày trước ta yêu hắn thật lòng, nhưng bây giờ thì chỉ thấy thất vọng và mệt mỏi, nên ta đã không còn quan tâm nữa. Có lẽ hắn chưa từng yêu ta, tất cả sự dịu dàng ngày trước chỉ là giả vờ, để lợi dụng ta và giành lấy sự ủng hộ từ cha ta.

Dù kết quả là gì thì cũng chỉ có một câu trả lời duy nhất—

Hắn thực sự là một kẻ tệ bạc, không thể tin tưởng trong chuyện tình cảm.

Ban đầu ta nói những điều này chỉ là để nhắc nhở Tố Ni hãy cẩn thận. Có thể những lời thề non hẹn biển mà nàng ta nghe chỉ là chuyện đùa vui miệng của hắn. Nếu hắn có thể lừa ta và phản bội ta, thì chắc chắn hắn cũng sẽ phản bội nàng ta.

Nhưng ta không ngờ Tố Ni đa nghi đến mức ấy, còn nghĩ rằng ta đang cố cướp người đàn ông của nàng ta.

Tố Ni ôm bụng bầu của mình, cười khẩy nhìn ta: "Giờ còn nhắc đến chuyện này làm gì? Muốn hắn nhớ lại chuyện cũ, động lòng với ngươi sao? Đừng mơ nữa! Hắn chưa từng yêu ngươi!"

Nàng ta vén tóc quanh tai, giọng nói đầy tự mãn:

"Người thời xưa các người thì biết gì về tình yêu? Chẳng phải toàn là hôn nhân sắp đặt sao? Hắn chỉ là nạn nhân của tư tưởng phong kiến thôi. Hắn không tự nguyện kết hôn với ngươi. Là ta đã dạy hắn biết thế nào là tình yêu thật sự! Ngươi ừng mong chen vào giữa bọn ta!"

Thấy ta vẫn chưa chịu buông tay, Tố Ni còn khoe khoang thêm—

"Hắn có từng viết thơ riêng cho ngươi không?"

"Nếu ngươi bị bệnh, đau ốm, hắn có ở bên chăm sóc, không rời nửa bước không?"

Cuối cùng, nàng ta hất cằm đầy đắc thắng:

"Những điều đó, ngươi chưa từng có đúng không? Vì hắn thật sự chu đáo. Đó là đặc quyền chỉ mình ta mới có."

À, thực ra...

Ta chỉ muốn nói với Tố Ni rằng, hắn trước đây từng viết thơ cho ta, không chỉ một lần.

Ngày ấy, khi chúng ta còn bên nhau, dù cha ta phản đối, hắn sáng trưa chiều tối đều viết thư gửi ta, kể nỗi nhớ nhung, nói rằng không thể xa ta. Khi ta bị cảm, hắn còn lén trèo tường vào phủ thăm ta giữa đêm khuya.

 

Nhưng nhìn vẻ đắc ý trên gương mặt Tố Ni, ta lại nuốt những lời đó vào.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo