Ồ, hắn ta không ký tên, cũng không tính là hủy hoại danh tiếng.
Đi dọc phố, những ánh mắt rơi trên người ta chỉ có nhiều chứ không ít.
Ám vệ đi cùng Thập Bát xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn.
Ôm một xấp cáo thị truy nã dày cộp, cười không khép được miệng:
"Chà, Chúc công tử thật hào phóng, giấy vệ sinh tháng này coi như có chỗ dựa rồi."
Cứng rồi.
Nắm đấm cứng rồi.
Ta giật lấy xấp giấy từ trong lòng Thập Bát, vò nát nhét vào ngực, quay đầu đi thẳng.
Thập Bát hét lên sau lưng: "Thập Thất, ngươi đi đâu đấy?"
"Làm thịt Chúc Tùy!"
3
Có lẽ trận trên thuyền lần trước đã để lại bóng ma cho Chúc Tùy, Chúc Tùy này quá giỏi trốn tránh.
Theo cốt truyện nguyên tác, lúc này Chúc Tùy vẫn chưa bị nữ chính đuổi ra khỏi Hạ gia.
Nhưng ta đã lục tung Hạ gia to lớn, mới bắt được người trong thư phòng.
Hắn ta dường như đã biết trước ta sẽ đến, ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ lê hoa nhìn chằm chằm ta.
Một thân cẩm bào như ánh trăng rụng xuống, cổ áo mở rộng thênh thang, trên lồng ngực nhẵn nhụi như ngọc vẫn còn lưu lại vết răng mờ nhạt.
Mái tóc đen vừa mới tắm xong mang theo chút hơi ẩm, rủ xuống vai.
Chỉ có vệt đỏ nơi đuôi mắt, đã bán đứng hận ý của hắn ta:
"Lâm Chiêu, rốt cuộc nàng cũng chịu đến gặp ta rồi sao?"
"Sao không chết ở bên ngoài luôn đi?"
Hả, lại khiêu khích ta?
Ta cười vì tức.
Tiến lên hai bước, từ trong ngực lấy ra bình sứ đựng thuốc, bóp cằm hắn ta đổ vào miệng.
Lúc đầu hắn ta còn định vùng vẫy, nhục nhã cắn chặt răng quay mặt đi.
Nhưng ta vỗ một phát lên đùi hắn ta:
"Ngoan ngoãn chút, hôm nay ta làm ngươi nhẹ nhàng một chút."
"Nếu không, loại chim không thể vì ta mà dùng, ta thà bẻ gãy cũng không để kẻ khác dùng!"
Hơi thở Chúc Tùy khựng lại, yết hầu chuyển động, gương mặt trắng trẻo đỏ bừng lên.
"Thô bỉ!"
Hắn ta nhất thời không chú ý, cả bình thuốc đều bị ta đổ vào hết.
Dược lực phát huy rất nhanh.
Ánh mắt Chúc Tùy vương chút hơi nước, mông lung nhìn ta.
Hồi lâu sau mới nghiến răng nghiến lợi rặn ra mấy chữ:
"Lâm... Chiêu!"
"Nàng đối với người khác cũng như vậy sao?"
Ta nhíu mày, không hiểu hắn ta đang hỏi cái gì.
Đáp lại hắn ta là nhiệt độ cơ thể liên tục tăng cao, hơi thở quấn quýt.
Trăng tà chênh chếch, y phục trút sạch.
Ta tìm đúng vị trí chuẩn bị ngồi xuống, khắc sau eo bị siết chặt.
"Nói đi, Lâm Chiêu."
Tóc mai Chúc Tùy ướt đẫm dính bết vào thái dương.
Rõ ràng lý trí đã bị dược lực tàn phá đến mức bên bờ sụp đổ, nhưng vẫn đỏ hoe mắt nhìn ta.
Giống như không có câu trả lời thì không chịu để ta hạ xuống.
Ta lập tức vui vẻ.
Lần đầu tiên thấy kẻ bị cưỡng đoạt còn dám nhe răng khiêu khích đấy.
Mu bàn tay vỗ vỗ lên mặt hắn ta, ta cười cảnh cáo:
"Đứa nào đẹp trai mới có đãi ngộ này, đứa nào xấu ta trực tiếp giết luôn."
"Nhưng ta cảnh cáo ngươi, sau này còn khiêu khích ta, ta thấy ngươi một lần liền vui vẻ nhận lấy một lần!"
"Còn nữa, tránh xa Hạ cô nương ra một chút, nếu không, ta cũng vui vẻ nhận lấy ngươi như vậy!"
Đôi mắt đen láy của Chúc Tùy không rời ta một khắc nào.
Đột nhiên, hắn ta buông tay, dường như từ bỏ chống cự, làn môi mỏng khẽ cong:
"Được thôi."
4
Hương phấn mồ hôi ướt dây đàn, xuân vờn sữa chảy thấm bông mềm.
Tắm xong chàng sờ nắn nơi ấy, hoa linh lạnh thấm chùm nho tím.
Hoan lạc, biết vị, quấn quýt.
Chúc Tùy còn khó đối phó hơn lần trước.
Cuối cùng vẫn là ta dùng một nhát dao tay đánh ngất hắn ta, mới có thể thoát thân.
Lúc rời khỏi Hạ gia ta còn đang hoài nghi nhân sinh.
Rõ ràng là ta cưỡng đoạt hắn ta.
Rốt cuộc người đau lưng mỏi gối, suýt chút nữa không xuống nổi giường lại là ta.
Về đến nơi ta quăng mình lên giường ngủ quên trời đất.
Trong thời gian đó Hạ Lan Chu lại đến Thẩm gia tìm ta vài lần, nhưng đều bị ta cự tuyệt.
Thẩm Thính Ngôn còn âm thầm kéo ta vào góc khuyên nhủ:
"Thập Thất, ngươi thật sự không thể thiếu Chúc Tùy sao?"
"Ta thừa nhận hắn ta có ưa nhìn một chút, nhưng... nhưng hắn ta là tình địch của ta mà!"
"Nhận tình địch làm nghĩa phụ, cũng mất mặt quá đi!"
"Hay là, ngươi thu nạp luôn cả đại cữu ca của ta đi. Sau này hắn làm lớn, Chúc Tùy làm nhỏ, ngươi hưởng phúc tề thiên, ta cũng không cần nhận tình địch làm nghĩa phụ nữa, chẳng phải tốt sao?"
Ta câm nín, nhìn hắn như nhìn một tên ngốc.
Nói như thể nhận đại cữu ca làm nghĩa phụ thì không mất mặt vậy.
Nếu không phải Thẩm Thính Ngôn đã hứa, chuyện thành công sẽ cho ta hai ngàn lượng vàng, ta đã sớm bỏ mặc không làm nữa rồi.
Nhưng ta không có thời gian để đôi co với hắn.
Bởi vì Chúc Tùy dường như đã nhắm vào ta rồi.
Cách dăm ba bữa lại lảng vảng trước mặt Hạ Lê thì thôi đi.
Còn kéo Hạ Lê đi dán cáo thị truy nã ta khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Ta nghe phong phanh liền hành động, lúc bắt được người thì tên này còn cùng Hạ Lê nấp ở góc tường.
Hạ Lê hồ nghi hỏi: "Chúng ta làm thế này, thật sự có tác dụng sao?"
Vẻ mặt Chúc Tùy nghiêm trọng, "bạch" một phát dán cáo thị lên tường, ánh mắt thâm trầm:
"Nàng ta đã đoạt lấy trong trắng của ta, tận hai lần, đoạt xong liền chạy! Nàng ta phải trả giá cho việc này!"
Dứt lời, hắn ta quay người chạm mắt với ta.
Chúc Tùy ngẩn người.
Ta cười vì tức, tiến lên túm lấy cổ áo hắn ta:
"Còn dám khiêu khích ta?"
"Quên lần trước ta làm ngươi thế nào rồi sao?"
Gương mặt trắng trẻo của Chúc Tùy bỗng chốc bốc cháy, lúng túng đẩy Hạ Lê vào góc tường.
Giọng điệu vừa rồi còn đầy hận ý, bỗng chốc mềm nhũn xuống:
"Chưa... chưa quên."
"Lâm Chiêu... nàng đừng nói những lời đó trước mặt A Lê, ngại quá đi."
"Nàng cứ nhằm vào ta là được......"
Không đợi hắn ta nói xong, ta trực tiếp kéo hắn ta đi.
Trước khi đi ta còn vỗ vỗ vai Hạ Lê:
"Hạ cô nương, tìm lang quân phải mở to mắt ra, loại chỉ có lớp da này không dùng được đâu."
Hạ Lê ngơ ngác: "Hả?"
Ta kéo Chúc Tùy đến một lữ quán thuê một phòng nhã nhặn.
Quăng người lên giường, liền bắt đầu cho uống thuốc.
Có lẽ đã có bài học từ trước, Chúc Tùy lần này hầu như không kháng cự.
Ta vừa nâng mặt hắn ta hôn lên, hắn ta liền đưa lưỡi ra luôn.
Về sau thậm chí còn có chút không phân biệt được ai là chủ ai là khách, ôm eo ta áp chế.
Gục đầu vào hõm cổ ta, giọng điệu nũng nịu:
"Lần sau nàng không cần dùng thuốc cho ta đâu."
"Lâm Chiêu, nếu là nàng, ta đều có thể."
Lời này nói ra không thành câu, đáng thương vô cùng.
Nếu không phải sau đó hắn ta coi lời cảnh cáo của ta như gió thoảng bên tai, hết lần này đến lần khác lảng vảng trước mặt Hạ Lê.
Ta đều hoài nghi có phải hắn ta thật sự bị ta cưỡng đoạt đến mức sinh ra tình cảm rồi không.
Nhưng không sao.
Hắn ta lảng vảng trước mặt nữ chính một lần, ta liền vui vẻ nhận lấy hắn ta một lần.
Cho đến lần thứ tám.
Thập Bát hốt hoảng nói với ta, Chúc Tùy đưa Hạ Lê bỏ trốn rồi!
Đầu óc ta lập tức ong ong.
Sợ hai ngàn lượng vàng sắp tới tay bay mất, lập tức cướp ngựa của Thập Bát đuổi theo người.
Lúc tìm được người, Chúc Tùy vừa mới từ trong bồn tắm bước ra.
Hắn ta đỏ mặt kéo y phục trên bình phong che ngang eo:
"Lâm Chiêu, nàng lại muốn rồi đúng không?"