Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại sao cô không nói cho anh ta biết, cô chuyển đi đâu rồi, có phải sẽ không bao giờ quay lại nữa không.
Anh ta muốn quay lại hỏi cho rõ, điện thoại vang lên.
Bạn bè của anh ta gửi một tin nhắn:
“Cậu xem vòng bạn bè của Thẩm Chi đi.”
“Cô ấy công khai rồi.”
Cố Thâm mở vòng bạn bè của Thẩm Chi.
Cô rất ít khi dùng mạng xã hội, vòng bạn bè càng hiếm khi đăng, cho nên điện thoại của anh ta bị chặn, vòng bạn bè thì không.
Mà hôm nay, anh ta vừa vào, đã nhìn thấy ảnh chụp chung của cô và một chàng trai.
Thiếu niên mặc áo sơ mi ngắn tay màu trắng, quần tây đen, tóc mái đen trước trán đều mang theo vẻ ngông cuồng.
Mà anh ta cúi thấp mắt, nhìn cô gái mặc váy trắng bên cạnh.
Hai người đứng dưới cây đa, đặc biệt xứng đôi.
Lời bình của cô là:
【Nhật ký mà cún con muốn.】
20
Khi Giang Dã đưa tôi xuống lầu.
Tôi đã ngủ gật trên xe rồi.
“Bảo bối, đến nơi rồi.”
Tôi mở mắt ra, nhìn thấy dưới ánh đèn mờ mờ, cổ trắng nõn thon dài của anh ấy, yết hầu di chuyển nhẹ nhàng.
Theo bản năng, tôi muốn để lại thứ gì đó trên đó.
Thế là tôi hôn lên.
Anh ấy cứng đờ cả người, hô hấp càng lúc càng dồn dập.
Một lát sau, tôi phản ứng lại, lúc buông ra, nơi đó để lại một dấu vết hơi đỏ.
Mắt anh ấy đen sâu thẳm, giống như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Tôi đột nhiên nhớ lại, đã từng xem một bài đăng nào đó.
Đàn ông ở độ tuổi mười tám, mười chín, trong đầu đều là những thứ họ không thể kiểm soát được.
Không chịu được kích thích.
Tôi mở cửa xe nhảy xuống, muốn chạy về nhà.
Giang Dã cũng xuống theo, nắm lấy tay tôi, kéo tôi lại.
Vẫn là ánh mắt đó.
“Giang Dã, cậu muốn làm gì?”
Anh ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
Lâu thật lâu không nói gì.
Cuối cùng, anh ấy cúi đầu, hôn xuống cổ tôi.
“Có qua có lại.”
Sau đó buông tay tôi ra.
Tôi vừa muốn rời đi, có người ở không xa dùng giọng khàn khàn gọi tên tôi:
“Thẩm Chi.”
21
Tôi nhìn về hướng đó.
Dưới ánh đèn vàng nhạt, Cố Thâm đứng đó với vẻ mặt trắng bệch.
Dường như mắt anh ta ửng đỏ.
Đi về phía tôi.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi không ngờ sẽ gặp lại Cố Thâm, dù sao thì sau khi bố từ chức, cả nhà tôi chuyển nhà rời đi, không còn liên quan gì đến anh ta nữa.
Tôi thở dài một tiếng:
“Không cần đâu, giữa chúng ta không có gì để nói cả.”
Nói xong, tôi muốn lên lầu.
Anh ta bước lên, giọng nói mang theo vẻ cầu xin:
“Chỉ một lát thôi được không?”