Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chúng ta đều đã lớn tuổi rồi."
Họ biết chuyện của tôi và Cố Thâm, cho nên nhiều năm nay, mặc dù có rất nhiều người muốn kéo ba rời khỏi Cố thị, ông vẫn không động lòng, thậm chí vì Cố Thâm là con một, đối với công việc ở Cố thị lại càng tận tâm tận lực, càng không nỡ rời đi.
Ba mím môi:
"Cũng phải, vậy thì…."
Tôi đột ngột lên tiếng, ngắt lời ông:
"Ba, con ủng hộ ba khởi nghiệp."
Tôi biết năng lực của ba, ông có kinh nghiệm, đã làm việc trong ngành nhiều năm, tài nguyên nên có cũng có.
Mấy năm nay vì ông bà nội sức khỏe không tốt, tiền tiết kiệm trong nhà không nhiều.
Ông nhất định rất khao khát tự mình khởi nghiệp, cũng đã cân nhắc đầy đủ, nếu không sẽ không hỏi chúng ta vào lúc này.
"Cứ làm những gì ba muốn đi."
Ba tôi đỏ hoe mắt.
Mẹ cũng phụ họa: "Đúng là lớn rồi, Chi Chi."
"Lão Thẩm, vậy thì cứ làm đi."
……
Sau khi mọi chuyện được quyết định, mẹ lập tức liên hệ với công ty bất động sản.
Mặc dù căn nhà đã cũ, nhưng ở vị trí trung tâm, cộng thêm giá cả ba đưa ra hợp lý, rất nhanh đã ký hợp đồng.
Chủ nhà mới đồng ý cho chúng tôi ở thêm vài ngày.
Mỗi ngày tan làm, ba mẹ đều tranh thủ đến vùng ngoại ô xem nhà.
Cho đến sinh nhật tôi.
Mẹ tôi tan làm sớm, bảo tôi mang vài cái bánh sinh nhật qua nhà Cố gia.
Tôi do dự một lát.
Vẫn là dưới sự thúc giục của mẹ mà đi đến cửa nhà Cố Thâm.
Bà không biết chuyện chuyển trường là do Cố Thâm ép tôi rời đi.
Dù sao Cố Thâm vẫn luôn nói là tôi tự mình muốn chuyển trường.
Bà tuy không đồng ý, nhưng nhìn thấy thông báo chuyển trường đã được xử lý, vẫn thở dài không nói gì thêm.
5
Người mở cửa là dì Cố.
Thấy tôi, bà rất vui:
"Chi Chi đến rồi à."
"Vâng, mẹ bảo con đến đưa bánh."
Vừa dứt lời, tôi nghe thấy trong phòng Cố Thâm truyền đến tiếng cười đùa, là giọng của Phương Miểu.
Quả nhiên, cửa mở ra, Phương Miểu mặc váy ngắn mát mẻ từ phòng Cố Thâm đi ra.
Dì Cố lộ vẻ lúng túng: "Chi Chi, cô bé này là A Thâm dẫn về…."
Tôi biết bà muốn nói gì, lắc đầu:
"Không sao đâu dì, đồ con đưa đến rồi, con đi trước đây."
Nói xong, tôi quay người bước đi.
Sau lưng vọng lại tiếng dì Cố trách nhẹ:
"A Thâm, con có phải quá đáng rồi không, trước kia con không phải thích Chi Chi sao? Con như vậy con bé sẽ buồn đấy."
"Chi Chi chắc chắn giận rồi."
Tiếp theo là giọng điệu hờ hững của Cố Thâm:
"Mặc kệ cô ấy."
……