[Zhihu-Ngôn Tình] Sau Khi Bị Bắt Vì Bỏ Trốn Khỏi Nhân Vật Phản Diện - 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

9


Tôi chỉ có thể ngoan ngoãn ở bên cạnh anh , khẽ "ừm" một tiếng.


Ngày hôm đó, chúng tôi luôn ở bên nhau.


Anh đưa tôi đến biệt thự của anh .


Biệt thự cách xa khu trung tâm, xung quanh không thể gọi được xe.


Giống như sợ tôi chạy trốn, ban ngày, anh cùng tôi ngồi trên sofa trong phòng khách, làm việc từ xa.


Tôi rời mắt khỏi cuốn sách tranh, cẩn thận liếc nhìn anh .


Khuôn mặt góc cạnh sắc sảo của anh vô cùng tuấn tú, năm năm không gặp, anh dường như trở nên chững chạc hơn, dáng vẻ làm việc nghiêm túc, siêu đẹp trai.


Tại sao, tại sao anh lại không phải là nam chính nhỉ?


Nhận thấy tôi đang nhìn mình, Tần Minh không ngẩng đầu, đưa tay kéo tôi vào lòng một cách bất ngờ.


Trong máy tính, anh đang gọi video với thư ký của mình.


"Tần tổng, là phu nhân về rồi sao?"


Trên mặt Tần Minh hiện lên một nụ cười khó nhận ra.


"Phải."


"Về là tốt rồi, về là tốt rồi, nhìn dáng vẻ này, phu nhân không còn giận nữa sao?"


Tôi cảm thấy lòng bàn tay mình bị cù nhẹ.


Khi tôi nhận ra, ở nơi mà thư ký không nhìn thấy, Tần Minh đang nắm lấy tay tôi, lén lút đan mười ngón tay vào nhau.


"Đúng vậy, năm năm trước đã làm sai chuyện, tối qua đã xin lỗi cả đêm."


Mặt tôi đột nhiên đỏ bừng.


"Xin lỗi cả đêm".


Anh tốt nhất là đang thực sự xin lỗi.


Bây giờ tôi thực sự đã thành thật rồi.


Sau này cho dù có bỏ trốn, cũng không thể nói là vì "kỹ năng của anh tệ" mà chạy nữa.


Cuộc gọi video kết thúc.


Tôi hỏi anh : "Em là phu nhân của anh từ khi nào vậy?"


Đôi mắt đen láy của Tần Minh nhìn tôi chằm chằm, ôm tôi trên đùi, nheo mắt cười đùa: "Có cần anh giúp em nhớ lại, đêm đó, em đã gọi anh là gì không?"


Tôi: "..."


Đêm xác nhận mối quan hệ năm năm trước, quả thật để thêm phần thú vị đã gọi anh vài tiếng "ông xã".


Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi là phu nhân của anh !


Tôi rất ấm ức: "Cái đó sao mà tính được? Chúng ta còn chưa kết hôn mà."


Như thể cuối cùng cũng chờ được câu nói này, mắt anh đột nhiên sáng lên, mỉm cười nhìn tôi: "Vậy, chúng ta kết hôn nhé?"


"Hả?"Tôi ngây người, "Đột ngột quá vậy?"


Nhìn thấy ánh mắt của Tần Minh ngày càng u ám, hệ thống phát ra cảnh báo nhắc nhở tôi: "Cứ giả vờ đồng ý với anh trước, chúng ta giỏi nhất là chiến thuật vòng vo, cùng lắm thì sau này tìm được cơ hội chạy, chúng ta lại biến mất ba năm, năm năm."


Tôi: "..."


Tôi dám chắc, nếu tôi lại biến mất một lần nữa, Tần Minh thực sự sẽ phát điên.


Lần sau anh tìm được tôi, chắc chắn sẽ không đơn giản là chỉ nhốt tôi nữa.


Hơn nữa, sau đêm qua, cơ thể tôi thực sự có chút sợ rồi.


Đầu gối của tôi bị cọ xát đến bây giờ vẫn còn đau.


Đến nước này, quả thật chỉ có thể giả vờ thuận theo anh trước.


Tôi cúi đầu, khẽ đáp một tiếng: "Vâng."


10


Vì gần đây tôi rất ngoan, biểu hiện rất tốt, Tần Minh dần dần không còn nghĩ rằng tôi sẽ bỏ trốn nữa.


Tôi tự cho rằng mình đã ngụy trang rất tốt.


Tôi lơ mơ ngủ trên sofa, anh dỗ tôi lên giường ngủ, tôi sẽ không chút phòng bị dang tay để anh bế tôi qua đó.


Gặp món ăn không thích, tôi sẽ như hồi nhỏ, gắp hết vào bát anh , và anh đều ăn hết.


Tôi sẽ làm nũng với anh , sẽ tùy hứng với anh .


Nhưng chuyện tôi đỡ dao cho Tần Tử Diễn, anh vẫn sẽ đen mặt.


Tần Minh rất sợ tôi chết.


Hồi nhỏ, tôi đã biết điều đó.


Năm tôi mười một tuổi, tôi vô tình bị rơi xuống hồ.


Khi được cứu lên, tôi không còn thở, toàn thân trắng bệch, không còn chút sự sống nào.


Mọi người đều nói tôi có thể không cứu được nữa.


Anh điên cuồng hô hấp nhân tạo cho tôi, nghe họ nói, sự tuyệt vọng trong mắt anh giống như một hố đen không đáy, vành mắt đỏ đến đáng sợ.


Anh đã nói, nếu tôi không được cứu sống, anh cũng sẽ chìm xuống đáy hồ để chôn cùng tôi.


Chuyện liên quan đến tôi, anh luôn cực đoan như vậy.


Có lúc tôi nghĩ, nếu nam chính thực sự là anh , thì tốt biết bao!


Như vậy, tôi cũng không phải khó xử như bây giờ.


Gần một tháng sau, anh hoàn toàn buông lỏng cảnh giác với tôi.


Anh trả điện thoại lại cho tôi.


Cũng chính vào lúc này, tôi nhận được tin nhắn từ Tần Tử Diễn: "Niên Niên, em đang ở đâu? Em có sao không? Em có bị thương không?"


Tôi ngước mặt lên nói với Tần Minh: "Em nhớ nhà rồi, có thể về nhà thăm không?"


Tần Minh tuy không vui, nhưng thấy sự khao khát trong mắt tôi, cuối cùng vẫn đi cùng tôi về.


Anh không có tình cảm với ngôi nhà đó.


Từ khi sinh ra, anh đã bị người khác bế nhầm và mang đi.


Anh đáng lẽ phải là một đứa trẻ được sinh ra với hy vọng và tình yêu.


Nhưng tình yêu đó, lại được trao trọn cho một người khác.


Anh đáng lẽ cũng có thể giống như Tần Tử Diễn, từ lần đầu tiên cất tiếng nói cho đến lần đầu tiên đứng dậy đi đều được cha mẹ khen ngợi.


Còn anh thì sao?


Anh bị một con bạc nghèo khổ có khuynh hướng bạo lực mang đi.


Bao nhiêu lần, anh suýt chết.


Vào mùa đông lạnh giá, con bạc đó vì thua tiền cờ bạc nên trút giận lên anh , nhốt anh ngoài cửa.


Khi đó, anh mới năm tuổi, không có quần áo vừa vặn, chỉ mặc một chiếc áo cộc tay mùa hè.


Những người đòi nợ tìm đến tận nhà, con bạc đó là một kẻ vô lương tâm, không nói hai lời đã đẩy anh , một đứa trẻ, ra trước mặt bọn đòi nợ rồi tự mình bỏ trốn.


Những người đó không đòi được tiền, trút hết giận dữ lên người anh , dùng dao và gậy đánh vào người anh một cách vô nhân tính.


Bây giờ trên người Tần Minh, vẫn còn những vết sẹo từ lúc đó.


Tưởng rằng đến nhà họ Tần, sẽ có được hạnh phúc.


Anh sẽ gặp được cha mẹ yêu thương anh .


Tất cả tình yêu đã mất, đều sẽ quay trở lại với anh .


Nhưng, bước chân đầu tiên vào nhà, chưa kịp ngẩng đầu nhìn cha mẹ ruột của mình, anh đã nhận được một lời cảnh báo lạnh lùng.


Họ nói, trong ngôi nhà này, quan trọng nhất là Tần Tử Diễn và Niên Niên.


Khoảnh khắc đó, tôi trơ mắt nhìn ánh sáng trong mắt anh tắt lịm.


Hệ thống nói: "Nói thật thì việc cô vô tình công lược được nhân vật phản diện cũng là chuyện hiếm có."


"Theo cốt truyện ban đầu, sau khi đến nhà họ Tần, anh ta sẽ coi hai người là kẻ thù lớn nhất, tìm mọi cách để hành hạ những người đã thay thế anh . Cô xem trang bốn mươi sáu của tiểu thuyết, anh ta lợi dụng lúc không có ai đi đến khu vực camera đẩy cô xuống hồ, và ở đây nữa, còn cố ý đưa mấy người đến một nơi xa lạ, rồi để lại ở bên cạnh những người có vẻ là buôn người, xong chuyện cái là tự mình rời đi."


"Tuy nhiên, nhân vật phản diện ban đầu tồn tại là để thúc đẩy tình cảm của nam nữ chính, sau khi trải qua một loạt khó khăn này, tình cảm của cô và Tần Tử Diễn sẽ thăng hoa, thật đáng tiếc là tất cả những điều này đều không xảy ra."


"Một bước sai, bước nào cũng sai."


Tôi cùng hệ thống xem, hoàn toàn không ngờ rằng nếu tôi không công lược anh , cốt truyện ban đầu sẽ là như vậy.


Hồi nhỏ, tôi vì ham chơi mà vô tình rơi xuống một cái hồ rất sâu.


Không có người đi đường nào dám cứu.


Anh không chút do dự nhảy xuống, liều mạng đưa tôi lên.


Sau đó, anh nhìn chằm chằm vào cái hồ đó với ánh mắt u ám: "Ước gì có thể lấp đầy nó."


Có một lần khác, tôi bị bọn buôn người để mắt, suýt bị kéo lên xe.


Chính anh đã liều chết kéo chiếc xe của bọn buôn người, mới cho tôi đủ thời gian để được cứu.


Không hiểu sao, tôi đột nhiên cảm thấy có chút may mắn.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo