Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta sinh rồi, một phát hai quả luôn.
Một là trứng rồng, một là trứng rắn.
Lúc Sư huynh đến Cửu Trọng Thiên đón ta, ta đang ôm hai quả trứng này khóc nức nở.
"Hu hu hu, Sư huynh, muội sai rồi. Sau này muội không đi săn nữa, muội sẽ ngoan ngoãn làm một con rắn vô dụng."
Nếu năm đó ta không bồng bột, đòi tự mình ra ngoài tìm mồi, thì cũng sẽ không nhận nhầm rắn, rồi còn dây dưa với tên rồng Trọng Tiêu có tính khí không tốt kia.
Sư huynh nhíu mày, gương mặt lạnh lùng tỏ vẻ không đồng tình.
"Muội thật sự muốn mang hai quả trứng này đi?"
Ta gật đầu lia lịa.
Hắn hừ lạnh một tiếng:
"Mang cháu ruột của Thiên Đế đi, nếu hắn truy cứu, e rằng cả hang rắn của chúng ta sẽ bị tiêu diệt."
Hắn quay người định đi làm ta vội vàng đặt quả trứng rồng xuống.
"Vậy... muội chỉ mang một quả thôi nhé?"
Sư huynh liếc nhìn quả trứng rắn trong lòng ta, không nói gì thêm.
Trước khi đi, ta hôn lên quả trứng rồng để lại, hôn hết lần này đến lần khác.
"Bảo bối ngoan, đợi mẹ có tiền đồ sẽ đến đón con."
Sư huynh dội gáo nước lạnh:
"E rằng phải đợi đến kiếp sau."
Ta thay lại bộ quần áo phàm trần của mình, ngoan ngoãn đi theo sau Sư huynh, ngoài quả trứng rắn ra, không mang theo bất cứ thứ gì.
Ánh mắt Sư huynh phức tạp, pha chút buồn bã:
"Thái tử Trọng Tiêu sắp cưới tam công chúa Đông Hải rồi, Tuệ Tuệ, muội vẫn còn nghĩ đến hắn à?"
Ta lắc đầu như trống bỏi.
"Sư huynh nói vớ vẩn gì thế, muội sợ hắn còn không kịp, làm gì có chuyện nghĩ đến hắn."
Mỗi đêm ở Cửu Trọng Thiên, hắn đều dùng ánh mắt như muốn ăn thịt người mà nhìn chằm chằm vào ta.
"Tuệ Tuệ phải mau mang thai bảo bối mới tốt."
Ta hỏi hắn tại sao, nhưng hắn chỉ cười mà không nói, rồi hôn lên cổ ta.
Sau đó nhẹ nhàng cắn xuống, ta kêu đau, nhưng hắn lại càng quá đáng hơn.
Tay sờ sờ vết răng còn lưu lại trên vai, vội vàng lắc đầu.
"Trọng Tiêu đáng sợ quá, muội không muốn gặp lại hắn nữa."
Hắn không chỉ cắn ta, mà còn muốn ăn thịt ta nữa, không biết có phải chó không nữa?
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, quả trứng rắn của ta cuối cùng cũng nở thành một cục bông trắng mềm mềm, bụ bẫm.
Ấn đường có một chấm chu sa, đôi mắt đẹp giống hệt bố ruột. Khi không nói chuyện thì vẻ mặt nghiêm túc, nhưng hễ nhìn thấy ta liền ngọt ngào cất tiếng:
"Mẹ ơi mẹ, Ly Nhi muốn ôm ôm."
Ta ôm hắn lên, hôn một cái thật mạnh.
"Ly Nhi ngoan thật."
Nhưng hôm nay, Ly Nhi lại bình tĩnh một cách kỳ lạ.
Nhìn thấy ta, không những không gọi mẹ, mà còn đối xử lạnh nhạt, ánh mắt tràn đầy oán hận.
Ta có chút chột dạ, chầm chậm bước tới, ôm hắn lên rồi vội vàng xin lỗi:
"Ly Nhi ngoan, mẹ không cố ý đến muộn đâu. Thật sự là chuyện ở môn phái nhiều quá, nên mới muộn có một tí thôi. Đừng giận, được không?"
Từ khi gửi Ly Nhi đến Bồng Lai tiên đảo tu hành, tháng nào ta cũng đến đón hắn về nhà.
Mới một tháng không gặp, sao cảm giác đứa nhỏ này thay đổi tính tình rồi nhỉ?
Cao hơn một chút, dáng người cũng thon gọn hơn một chút.
Hắn rúc vào lòng ta, bám chặt lấy quần áo của ta, không nói một lời.
Nhưng nước mắt nơi khóe mắt lại chực trào.
Ta vội vàng hôn lên má hắn một cái.
"Ly Nhi ngoan nhất. Mẹ mua gà quay để xin lỗi con nhé, được không?"
Hắn cuối cùng cũng nói một câu, giọng nói uất ức như đã kìm nén từ rất lâu:
"Mẹ lừa người."
Để chứng minh bản thân không nói dối, ta đưa hắn đến Túy Hương Lâu, mua hết gói gà lá sen này đến gói gà lá sen khác, nhét vào tay hắn.
"Con trai ngoan, ăn đi ăn đi, đây đều là những món ngon mà ở Bồng Lai tiên đảo không ăn được đâu."
Ly Nhi đã từng đòi ăn gà lá sen, nhưng ta sợ hắn quá béo, nên đã dỗ hắn đợi đến kỳ nghỉ rồi ăn.
Ly Nhi bây giờ tuy gầy đi, nhưng lại nhíu mày, dùng giọng điệu giống bố ruột hắn ba phần:
"Ngán quá, không ăn."
Năm xưa, khi ta đòi ăn gà lá sen, Trọng Tiêu cũng nói với ta lời như vậy.
Lúc đó, tu vi của hắn vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, ta cứ nghĩ hắn là một con rắn kỳ lạ được sinh ra từ một nhánh không tên nào đó, bị tộc nhân bỏ rơi, không được ăn những thứ tốt như vậy, nên mới nói là không ăn.
Ta càng thêm xót xa cho hắn, còn tự tay làm cho hắn một con gà lá sen.
Mặc dù lá sen bị cháy, thịt gà cũng bị cháy đen, nhưng ngửi vẫn rất thơm.
Ta đưa con gà đến trước mặt hắn, chớp chớp mắt:
"Ăn nhanh đi, đây là con gà bị bệnh mà ta nhặt được trong thôn, nấu chín rồi là ăn được."
Hắn dở khóc dở cười, đôi mắt thanh tú, tựa như tuyết mùa xuân trên núi rơi xuống khe suối, từ từ tan chảy.
Ta không kìm được mà tim đập loạn xạ, hôn hắn một cái.
Đôi mắt hắn sâu thẳm, tay đặt lên eo ta.
"Chẳng lẽ, Tuệ Tuệ đói rồi?"
Hắn cười nhạt, khiến người ta mê mẩn.
"Đêm qua không cho Tuệ Tuệ ăn no, là lỗi của phu quân."
Cùng với một tiếng kêu kinh ngạc, ta bị hắn bế lên, đặt vào suối nước nóng.
Chỉ thấy hắn ánh mắt như tơ, từ từ kéo váy của ta ra, hơi nước bốc lên, ta đứng không vững, chỉ có thể khó khăn bám lấy cổ hắn.
Còn con gà lá sen bị cháy khét kia, không biết bị vứt đi đâu mất rồi...