[Zhihu Ngôn tình] Ta Ép Rồng Song Tu - 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

10

Một vài ngày sau, ta không những không bắt được gì, còn nhặt thêm một cục nợ, giờ thì đói đến hoa mắt.


Trong lúc thoi thóp, ta chợt nhớ đến hôm đi ngang qua Hợp Hoan Tông, có một vị đang quét dọn mỉm cười nói với ta:


"Cô nương cốt cách hơn người, không bằng gia nhập tông môn ta, học hợp hoan chi thuật, tập song tu chi pháp, đảm bảo bách bệnh tiêu trừ."


Lời nói quá dài và phức tạp, ta chỉ nghe được "song tu bách bệnh tiêu trừ".


Để sống sót, ta đành hỏi hắn đang hôn mê:


"Đạo hữu, đạo hữu, ngươi muốn sống không?"


Hắn không nói.


"Đạo hữu, đạo hữu, ngươi có muốn song tu với ta không?"


Hắn vẫn không nói.


Ta thở phào nhẹ nhõm.


"Ngươi không nói, vậy ta coi như ngươi đồng ý nhé."


Hắn trọng thương không khỏi, ta đói sắp chết, đây sao không phải là một sự kết hợp hoàn hảo?


Ta kéo hắn đến rừng đào.


Hoa rụng tơi bời, khe suối róc rách, ánh hoàng hôn lan tỏa vô tận, nhuốm một chút sắc xuân nồng nàn.


Ta cởi quần áo của hắn ra, không ngờ, vẻ ngoài hắn gầy như trúc, nhưng bên dưới lại có cơ bắp không hề ít.


Ngồi lên eo hắn, sau đó bắt đầu trầm tư.


Tiếp theo phải làm gì nhỉ?


Cắn hắn.


Cắn ở đâu?


Hay là cắn cổ họng hắn, cho hắn một đòn chí mạng đi.


Dù sao sách săn mồi cũng dạy như vậy.


Ngay khi ta sắp cắn, hắn đột nhiên tỉnh dậy, mặt mày tối sầm nhìn ta:


"Vô liêm sỉ, ngươi muốn làm gì?"


"Ngươi."


Hắn có vẻ bị dọa sợ, đồng tử hơi run rẩy.


"Ngươi biết ta là ai không?"


Ta sờ sờ mặt hắn, vuốt phẳng nếp nhăn giữa hai hàng lông mày.


"Không sao, dù ngươi có biến dị, nhưng ta không bận tâm."


Ta vòng tay ôm lấy cổ hắn, thành tâm thành ý nói:


"Ta đói rồi, lát nữa ngươi có thể cho ta ăn no không?"


Mặt Trọng Tiêu lúc đỏ lúc trắng.


"Vô liêm sỉ..."


Lời còn chưa dứt, ta đã cắn vào cổ họng hắn, hắn khẽ run rẩy, khẽ hừ một tiếng trầm thấp.


Một cảm giác tê dại lan truyền, hắn dường như cũng có chút động lòng, mặc cho ta gặm cắn...


Song tu mệt thật, cắn tới cắn lui không chỉ tốn sức mà còn mòn răng, ta quyết định từ bỏ.


Ngay khi ta rút ra, hắn lại phản khách vi chủ, trói chặt tay ta, rồi đè ta xuống đất.


Mắt hắn sâu như vực thẳm, lẳng lặng nhìn ta:


"Hóa ra, ngươi mới là kiếp nạn của ta."


Ta có chút không hiểu, cứ ngỡ hắn đang nói "ngươi mới là chị của ta".


Lần đầu tiên được gọi là chị, ta vui vẻ gật đầu:


"Ngươi muốn làm em trai ta sao? Sau này ta sẽ đối xử tốt với ngươi."


Ta cười, trên mặt rạng rỡ như hoa nở.


"Bạch Tuệ Tuệ ta sẽ không ngủ với ngươi một cách vô ích đâu..."


Ta đang định nói tiếp, nhưng bị hắn dùng nụ hôn phong kín miệng, những lời chưa nói tan nát, cuối cùng hóa thành những tiếng rên rỉ nhỏ, ẩn mình giữa trời đất.


Khóc không thành tiếng.

11

Sau này, chúng ta cùng nhau trải qua vô số ngày đêm ở nhân gian.


Xuân ngắm hoa nở rộ, hè thưởng gió sen đưa hương, thu nhìn lá phong đỏ rực, đông nghe tuyết rơi tĩnh lặng.


Cho đến khi ta phát hiện ra, hắn là rồng, không phải rắn.


Không cùng tộc loại, ắt có dị tâm.


Ta sợ hãi vội vàng thu dọn hành lý, bỏ trốn trong đêm.


Nhưng lại bị hắn bắt lại.


Đôi mắt hắn đỏ ngầu, kìm chặt vai ta.


"Tuệ Tuệ, tại sao?"


Ta run rẩy đáp lời:


"Chúng ta không phải đồng loại, không thể ở bên nhau, nếu không sẽ bị trời đánh."


Hắn đột nhiên cười, nhưng không thể che giấu sự run rẩy trong giọng nói.


"Ngươi đã đoạt nguyên dương của ta, bây giờ còn muốn rời khỏi ta, đi tìm người khác song tu?"


Ta lắc đầu, rụt rè nói:


"Ta không tìm người khác, ta chỉ tìm con rắn khác thôi."


Nhưng hắn có vẻ càng tức giận hơn.


Đột nhiên ta thấy hắn nghiêng người đến gần, đầu ngón tay vuốt qua đôi môi hé mở của ta, trong mắt tràn ngập dục vọng chiếm hữu, như muốn lột da lóc xương mà nuốt ta vào bụng.


Ánh mắt hắn mơ màng, từng chút từng chút lướt qua đôi mắt ta.


"Tuệ Tuệ, nàng là của ta, vĩnh viễn và mãi mãi chỉ có thể là của ta."

12

Ta bị Trọng Tiêu đưa về Cửu Trọng Thiên. Để ngăn ta chạy trốn, hắn dùng xích vàng khóa mắt cá chân ta, giam ta trong điện.

Ta phản đối, hắn liền cười, bóp chặt cằm ta, hôn hết lần này đến lần khác.

Cả người ta chẳng còn chút lực nào, cuối cùng không dám nhắc đến nữa.

"Tuệ Tuệ ngoan, đợi nàng sinh ra Tù Ngưu* nhi, dây xích này tự nhiên sẽ đứt."

*Trong truyền thuyết 9 đứa con của rồng thì rồng và rắn sinh là Tù Ngưu (có nơi gọi là Tỳ Hưu nhưng thấy dáng hai con khác nhau)

Vô số ngày đêm đảo điên, nhưng bụng ta mãi vẫn không có tin tức gì.

Ta thực sự mệt mỏi rồi. Khi nến thắp sáng, ta khàn giọng hỏi hắn:

"Tha cho ta đi, ta thực sự không chịu nổi nữa, ta không muốn chết."

Tiên và yêu khác biệt, muốn mang thai một đứa trẻ mang huyết mạch của cả hai tộc, thật sự rất cần cơ duyên.

Nhưng hắn lại khẽ cười:

"Chắc là ta đã không làm tốt, nên Tuệ Tuệ mới không vừa lòng như vậy."

Hắn ngậm một ngụm Quỳnh Tương Ngọc dịch rồi phủ lên môi ta, ép ta nuốt xuống.

Ta sặc sụa ho, nhưng hắn vẫn dịu dàng, ôn nhu ôm ta vào lòng.

"Tuệ Tuệ ngoan, đêm nay còn dài, chúng ta có thể từ từ."

Ta không biết đã ở Cửu Trọng Thiên bao nhiêu ngày đêm, chỉ cảm thấy con người ngày càng mơ hồ, không phân biệt được đêm nay là đêm nào.

Cho đến khi Tần Khả Uyển đến, nàng ta nói có thể giúp ta trốn thoát khỏi Cửu Trọng Thiên.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo