[Zhihu Ngôn tình] Ta Ép Rồng Song Tu - 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

19

Ta bị Trọng Tiêu ấn xuống án thư.


Án thư rất cứng, cấn vào eo làm ta đau nhói. Ta không muốn nhìn hắn, nhưng hắn lại siết chặt eo ta.


"Tuệ Tuệ, tại sao, nàng lại không muốn dính dáng gì đến ta như vậy?"


Ta không còn đường lui, đành phải nhìn thẳng vào mắt hắn nói:


"Đúng vậy, ta sắp gả cho sư huynh rồi. Còn ngài... Tóm lại là chúng ta không thể quay lại được nữa."


Nhưng hắn lại bật cười, trong mắt đầy vẻ bi thương.


"Bạch Tuệ Tuệ, nang thật giỏi, mang cốt nhục của ta, gả cho người đàn ông khác, có tin bây giờ ta sẽ giết Lục Hoài Từ không?"


Vừa dứt lời, hắn giơ hai ngón tay lên thi triển thuật, khóe môi nhếch lên một nụ cười, giống như đóa hải đường nhuốm máu, đuôi mắt hằn lên sắc đỏ bệnh hoạn.


"Tuệ Tuệ, nàng là của ta, chỉ có thể là của ta."


Ta dùng sức đẩy hắn ra, cuộn mình trong góc.


"Trọng Tiêu, ngài bình tĩnh lại đi, ngài căn bản không thích ta, ngài chẳng qua chỉ trúng Hợp Hoan Cổ thôi."


Tần Khả Uyển đã nói, chỉ cần ta sinh con, cổ độc sẽ được giải.


Ta nhắm mắt lại, nén lại nỗi chua xót trong lòng.


"Ta và con cái chẳng qua chỉ là công cụ để ngài giải độc mà thôi. Trọng Tiêu, ngài căn bản không thích ta, tại sao không chịu buông tha cho ta?"


Trọng Tiêu nghe xong lời ta nói, cuối cùng cũng bật cười.


Lông mày hắn nhướng cao, nhưng trong mắt lại bùng lên ngọn lửa, khiến ngũ quan vốn tuấn mỹ của hắn nhuốm thêm vài phần yêu mị.


"Ta từng trúng Hợp Hoan Cổ, nhưng cổ độc đó đã được giải từ lâu rồi. Nếu không phải vì muốn bức ra cổ độc đó, thì ban đầu, tại sao ta phải chật vật đi gặp nàng chứ?"

20

Nghe được câu nói đó, ta đơ hết cả người.


Hóa ra, năm đó Trọng Tiêu đã tính toán ra rằng mình sẽ có một kiếp tình duyên rất khó vượt qua.


Để độ kiếp thành công, hắn quyết định rời Cửu Trọng Thiên, xuống nhân gian du ngoạn tu hành.


Nhưng không lâu sau khi xuất phát, hắn phát hiện mình đã trúng độc.


Lại còn là Hợp Hoan Cổ trong truyền thuyết, chỉ có song tu sinh con mới có thể giải được.


Nhưng hắn lại không tin vào số mệnh, liều mạng bế quan tu luyện, cuối cùng nôn ra không ít máu.


Như vậy mới bức được sạch độc.


Nhưng khổ nỗi, sau khi nôn máu, cơ thể hắn quá yếu, lúc cưỡi mây không bay vững, rơi thẳng từ trên cao xuống, lại còn bị ta, một con rắn đói sắp chết nhặt về.


Trong mấy ngày hắn hôn mê, tuy không mở mắt, nhưng lại có thể nghe thấy và cảm nhận được ta đang làm gì.


Ta vất vả lắm mới bắt được một con thỏ béo bị thương, nhưng khi phát hiện con thỏ đó có thai, ta lại tìm thảo dược băng bó cho nó, rồi thả nó về rừng.


Hắn thấy ta rất ngốc.


Bắt cái gì cũng không được, khó khăn lắm mới bắt được thì lại thả mồi chịu đói.


Hắn chưa từng thấy ai ngốc như ta.


Hắn muốn xem ta còn có thể ngốc đến mức nào.


Nào ngờ, khi ta đói đến không chịu nổi, lại còn muốn song tu với hắn.


Vừa làm vừa lẩm bẩm, cái gì mà bách bệnh tiêu trừ, tu luyện trừ đói.


Hắn vốn định mặc kệ ta, nhưng lại bị mê hoặc, loạn tâm.


Hắn luôn nghĩ rằng kiếp tình duyên của mình nếu không phải Tần Khả Uyển, thì cũng là một người có tu vi cao thâm.


Nhưng cuối cùng lại rơi vào người một con rắn phế vật như ta.


Đáng sợ hơn là, hắn còn cam tâm tình nguyện, mà còn là dạng không phải ta thì không được.


Hắn đột nhiên cười tự giễu:


"Bạch Tuệ Tuệ, người thực sự hạ cổ cho ta, là nàng."


Ta vội vàng lắc đầu như trống bỏi.


"Ta không có, ngài nói bậy."


Pháp thuật của ta không tinh thông, căn bản không biết hạ cổ, một kỹ năng cao siêu như vậy.


"Vậy còn Tần Khả Uyển, ngài không thích nàng ta, tại sao vừa nãy còn để nàng ta hôn ngài?"


Hắn nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia khó hiểu:


"Hôm nay ta chưa từng gặp nàng ta, vừa nãy nàng rốt cuộc đã nhìn thấy cái gì?"


Ta bỗng nhiên hiểu ra, hóa ra những gì Bạch Ly nói đều là thật.


Cảnh tượng vừa rồi, đều là ảo ảnh, không phải thật.


Đúng lúc này, ngoài điện bỗng có người đến báo:


"Điện hạ, không ổn rồi, mệnh đăng của thế tử Thanh Hành lay động không ngừng, e là sắp tắt rồi."


21

Ta không thể ngờ được, lần nữa nhìn thấy Thanh Hành, hai mắt thằng bé nhắm nghiền lại, không còn hơi thở, bị phong ấn trong băng sơn ở vùng cực hàn.

Ta dùng hết sức lực toàn thân để đục băng, nhưng làm cách nào cũng không thể cạy được một góc.

Trọng Tiêu đứng trước mặt ta, sau đó vận dụng Ly Hỏa chi thuật.

Nhưng băng sơn vẫn không tan chảy.

Thanh Hành mở mắt ra, giọng nói yếu ớt:

"Phụ quân, đừng bận tâm đến con nữa, vô dụng thôi."

Thằng bé lại nhìn ta một cái:

"Mẹ ơi, nếu như có thể làm lại, mẹ có chọn mang con đi cùng không?"

Nhìn vẻ mặt hắn ngày càng yếu ớt, ta gật đầu.

"Thanh Hành, nếu có thể làm lại, mẹ nhất định sẽ mang con đi cùng, sẽ không bỏ lại con ở Cửu Trọng Thiên nữa."

"Con tha thứ cho mẹ nhé? Tất cả đều là lỗi của mẹ, đợi con ra ngoài, mẹ sẽ đưa con đi làm những gì con muốn, được không?"

Thanh Hành cuối cùng cũng cười:

"Được, vậy kiếp sau, con vẫn chọn mẹ làm mẹ."

Ta vội vàng lắc đầu, khóc không thành tiếng.

Ta thật sự là một người mẹ không xứng chức, chỉ sinh mà không nuôi, để con lại nơi khác, khiến con ngày đêm chịu đựng nỗi khổ chia ly.

"Đừng đợi đến kiếp sau, kiếp này là được rồi."

Khác với phàm nhân, thần tiên có tuổi thọ vô tận, nhưng nếu một khi chết đi, thần hồn sẽ tiêu tan, khó mà luân hồi.

"Thanh Hành đợi mẹ, mẹ nhất định sẽ cứu con!"

Huyết mạch Linh Xà tộc trân quý, tâm đầu huyết của họ lại càng có công hiệu kỳ diệu, có thể trong nháy mắt tăng cường uy lực của thuật pháp.

Nếu dùng tâm đầu huyết của ta, cộng thêm Ly Hỏa chi thuật của Trọng Tiêu, nói không chừng có thể phá băng thành công.

Trọng Tiêu dường như nhìn ra suy nghĩ trong lòng ta, vội vàng ngăn cản ta.

"Không được, nàng đã không còn Mệnh Châu bảo vệ, nếu lại cố gắng, sẽ tổn thương căn cơ."

Ta cắt ngang lời hắn:

"Thì sao chứ?"

Dù sao thì, ta nợ Thanh Hành.

Đúng lúc này, có người khẽ vỗ tay, nhẹ nhàng đến gần.

"Tình mẫu tử thắm thiết, thật khiến ta cũng muốn rơi lệ."

Tần Khả Uyển vạt áo thướt tha, mỉm cười ấm áp.

Nàng ta đưa tay ra, chỉ trong một cái búng tay, đã nắm Thanh Hành trong tay.

Một tay siết lấy cổ hắn.

Móng tay nhọn hoắt ghim chặt vào cổ họng trắng trẻo của hắn.

"Đồ điên!"

Ta không kìm được mà hét lớn, nhưng nàng ta lại cười.

"Nếu lúc nãy ngươi trực tiếp mang cái đồ phế vật đó về phàm giới, thì sao ta lại làm ra chuyện này với Thanh Hành chứ?"

"Là ngươi đã hại Thanh Hành. Nếu không phải ngươi quay về, Thanh Hành sau này chỉ gọi ta là mẹ, ta tự nhiên sẽ đối xử tốt với hắn."

Nàng ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta, trong mắt không có ta, mà là nhìn thẳng vào Trọng Tiêu, giọng nói ai oán:

"Trọng Tiêu, lúc này, ngươi có hối hận không?"

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo