Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
31
Kiều Kiều lắc đầu: “Hả? Mình nói gì cơ?”
Cô ấy không nhớ đã nói gì kỳ lạ, mà mấy đứa bạn khác cũng bảo không nghe thấy.
Kỳ lạ thật…
Nhưng tôi chẳng còn tâm trí để nghĩ ngợi nữa, trong lòng chỉ mong chờ lời hứa tối nay.
Tôi nhìn thấy Lâm Diệp ở phía sau sân khấu.
Anh mặc vest, tóc chải chuốt chỉn chu, trông trưởng thành hơn hẳn.
Đẹp trai đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Bộ dáng này… Sao lại quen mắt đến vậy?
Đầu tôi lại đau nhói, rốt cuộc là tôi đã từng thấy anh trong diện mạo này lúc nào?
Chưa kịp nghĩ ra thì buổi dạ hội đã bắt đầu.
Những tiết mục mở màn đều rất hay nhưng tim tôi chỉ hướng về phía anh.
Tiết mục của Lâm Diệp là tiết mục cuối. Mười giờ đêm, cuối cùng cũng đến lượt anh.
Trước khi lên sân khấu, anh hỏi tôi: “Khả Khả, nếu giữa việc sống tiếp và chọn anh, em chỉ được chọn một, em sẽ chọn gì?”
Tôi khựng lại.
Đối với tôi sống là điều quan trọng nhất.
Tôi đã dốc hết sức để đến gần anh, yêu anh, chẳng phải cũng vì muốn được sống tiếp hay sao?
Lâm Diệp xoa đầu tôi, mỉm cười: “Nếu là anh… Anh sẽ chọn em.”
“A Diệp…”
Ngàn vạn lời muốn nói, nhưng MC đã bắt đầu giới thiệu tiết mục.
Lâm Diệp ôm guitar bước lên sân khấu, dưới ánh đèn rực rỡ, anh ấy chính là tâm điểm của cả thế giới.
Anh ấy chọn một bài hát rất cũ “Tình yêu không thể cưỡng cầu”.
Khó quên lần đầu ta gặp nhau, ánh mắt em mê hoặc biết bao…
Trong đầu anh mãi không xua tan, giọng nói em vang vọng dịu dàng…
Yêu em, cần bao nhiêu can đảm…
Chỉ sợ chính mình càng lún sâu…
Có lẽ một ngày nào đó sẽ chẳng kìm được nữa…
Nỗi nhớ khiến anh tự dày vò…
Yêu em là điều anh không thể khống chế…
Anh ấy cầm micro, mỉm cười nhìn tôi dưới sân khấu:
“Chu Khả Khả, xin lỗi… Đến tận bây giờ anh mới nói anh yêu em.”
“Anh chỉ muốn ở bên em… Thêm một chút thôi.”
“Lát nữa… Đừng khóc nhé…”
Sao có thể không khóc được? Nước mắt tôi đã trào ra rồi.
Đây là hiệu ứng sân khấu sao?
Sao phía sau anh lại có nhiều bong bóng đến thế?
Tại sao dáng hình anh lại đang dần mờ đi?
Nhớ lại lời anh nói trước khi lên sân khấu, đầu tôi “ong” lên một tiếng.
Tôi vội tháo giày cao gót và thấy những vảy cá nơi bàn chân mình đang biến mất…
Tôi chợt hiểu ra tất cả.
Lời nguyền này là hai chiều.
Nếu tôi không nghe được câu “anh yêu em" tôi sẽ chết.
Nhưng nếu anh nói ra thì chính anh sẽ biến mất.
32
Tôi như phát điên, lao lên sân khấu, ôm chầm lấy Lâm Diệp.
“Không… Đừng như vậy… Đừng chết mà… Anh đừng chết…”
Bong bóng quanh người anh ngày một nhiều, đến mức bao trùm lấy cả hai chúng tôi.
Giữa những quả bong bóng rực rỡ sắc màu, anh mỉm cười với tôi:
“Đừng khóc… Anh tình nguyện mà.”
“Trước kia là vậy, bây giờ vẫn thế.”
Tôi không nghe nổi lời anh, chỉ biết siết chặt anh, gào lên: “Không! Em không muốn anh chết!”
“Để em chết đi, em sẵn sàng đánh đổi mạng mình, chỉ cần anh còn sống!”
Lâm Diệp càng lúc càng trong suốt.
Dường như chỉ một giây nữa thôi, anh sẽ hóa thành một quả bong bóng lớn, chạm nhẹ là vỡ tan, là biến mất mãi mãi.
Tôi khóc như mưa: “Làm ơn, làm ơn… Xin các người…”
“Bất kể là ai đã nguyền rủa tôi, xin hãy dừng lại… Hãy mang tôi đi… Để tôi chết… Tôi cầu xin các người…”
Một giọng nói bỗng vang lên bên tai tôi: “Cô thực sự sẵn lòng đánh đổi mạng sống của mình để cứu anh ta sao?”
“Tôi bằng lòng, tôi đồng ý!”
“Nhưng sinh mạng của cô là dùng mạng sống của ba mẹ cô đổi lấy mà có.”
Tôi hoàn toàn sụp đổ: “Con xin lỗi… Xin lỗi bố mẹ… Nhưng con thật sự… Không thể nhìn anh ấy chết như vậy…”
“Được. Như cô mong muốn.”
Những vảy cá dưới chân tôi bắt đầu mọc ra điên cuồng, nhanh chóng lan đến tận bắp chân.
Cơn đau dữ dội như xé nát linh hồn tôi, nhưng ngược lại, thân thể của Lâm Diệp thì đang dần trở nên rõ ràng, vững chắc hơn.
Anh ấy ôm lấy tôi, nhẹ nhàng nói: “Thấy không? Khi khoảnh khắc thật sự đến, em cũng sẽ lựa chọn như vậy mà.”
“Khả Khả, em sẽ không chết đâu. Một trăm năm sau, chúng ta sẽ gặp lại. Bây giờ thì ngủ một chút đi.”
Câu nói ấy như có phép thuật khiến tôi dần dần nhắm mắt lại.
Không biết đã bao lâu, giọng của Lâm Diệp lại vang lên gọi tôi:
“Khả Khả, tỉnh dậy đi nhìn xem tương lai mà em luôn muốn thấy.”
33
Tôi chầm chậm mở mắt và choáng váng trước khung cảnh trước mặt.
Bầu trời âm u như nhuộm chì, không một tia nắng rọi xuống, trước mắt là những tòa nhà chọc trời, cao đến nỗi cổ tôi ngửa mỏi vẫn chưa nhìn thấy đỉnh.
Dường như ánh nắng bị những đám mây đen như bông che khuất, chẳng thể chiếu nổi xuống mặt đất.
Đèn neon chớp loá nhức mắt, âm thanh điện tử vang dội tứ phía.
Trong không khí tràn ngập mùi kim loại và máy móc nồng nặc, khó chịu đến cay mũi.
Trong tầm mắt, không có lấy một mảng xanh, không cỏ cây, không hoa lá, không sự sống.
Những thực thể kim loại kỳ dị di chuyển đầy đường, chúng…
Trông như thể là sinh vật sống.
Nơi này chẳng khác gì là tương lai tận thế trong phim khoa học viễn tưởng.
Đang nghĩ vậy thì bỗng mấy con “rắn kim loại” lao nhanh về một hướng.
Nắp cống bị bật tung, từ lưng những con rắn ấy thò ra cánh tay dài ngoằng, thọc xuống kéo lên một đứa bé chừng năm tuổi.
Đứa bé hoảng sợ khóc thét lên.
Chỉ kịp bật ra một tiếng “mẹ…" cổ nó đã bị bẻ gãy.
Tôi kinh hoàng hét lên.
Những con rắn đó phun lửa thiêu đứa bé thành tro bụi, rồi tiếp tục đợt lùng sục tiếp theo.
Lâm Diệp nắm lấy tay tôi: “Đừng sợ, đây chỉ là hình chiếu ảo thôi.”
Tôi đứng giữa sự phồn hoa trơ trọi, run giọng hỏi:
“Đây… Là đâu vậy? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Em… Chẳng phải đã hóa thành bọt biển rồi sao?”
“Đây là trái đất vào năm 2132, một trăm năm sau, cũ là thế giới của anh.”
“Chẳng phải em luôn muốn được nhìn thấy sao? Giờ thì thấy rồi đấy.”
“Người máy hay đúng hơn là bán nhân loại đã thống trị trái đất.
Chúng truy lùng và tàn sát những ‘người nguyên thủy’ như em.”
Lâm Diệp búng tay một cái, tất cả cảnh tượng trước mắt lập tức biến mất.
Gió lùa qua rèm cửa màu xanh, làm chúng bay lượn như những cánh buồm trên biển cả, Lâm Diệp đã không còn nét non nớt nữa, ánh mắt anh ấy trở nên sắc sảo.
“Khả Khả, em thử nghĩ kỹ lại xem, bây giờ em đang ở đâu?”
34
Đầu tôi đau như búa bổ.
Hàng ngàn hình ảnh ùa về trong tâm trí tôi.
Thời đại học, tôi đã chú ý đến Lâm Diệp rồi.
Tiếc là khi đó tôi không đủ dũng khí, chỉ dám âm thầm yêu thích anh ấy, trong khi Viên Giai lại luôn nổi bật.
Ngay cả khi anh đến gần, tôi cũng chẳng dám yêu anh quá nhiều.
Sau này, chúng tôi cùng học cao học tại trường, qua một vài cơ duyên, mới dần đến bên nhau.
Tôi nhớ ra rồi.
Tôi đã ba mươi tuổi. Hôm qua là kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi.
Chúng tôi đã hẹn sẽ đến quán ăn quen thuộc thời sinh viên, cùng nhau ăn tối.
Tôi đã chuẩn bị nói với anh ấy sau bữa tối rằng... Mình đang mang thai. Anh ấy sắp được làm cha rồi.