Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa lúc đầu óc mơ hồ, một giọng điện tử lạ lùng hét lên bên tai tôi:
“Đừng tin anh ấy! Tất cả đều là giả… Đều là giả!”
Cả tòa nhà như đang chao đảo, trước mắt tôi xuất hiện vô số những đốm tuyết trắng bay lơ lửng giữa không trung.
Tôi hoảng hốt ôm chặt lấy Lâm Diệp, hỏi: “Có phải động đất không?”
Anh ấy nắm lấy tay tôi, áp vào má mình: “Chu Khả Khả tình cảm anh dành cho em là thật. Em không phải đang mơ đâu.”
Trong đôi mắt đen láy của anh, tôi thấy chính mình, má tôi đỏ bừng như say nắng.
Cảm giác lắc lư dừng lại, những đốm tuyết biến mất. Người trước mắt trở nên rõ ràng, gần đến mức chỉ cần đưa tay là chạm tới.
Tôi ngẩng cổ hôn lên yết hầu anh, khẽ nói: “Lâm Diệp, em yêu anh.”
Lời yêu này là do trái tim em tự thốt ra. Không cần anh đáp lại.
Sau đó, tôi mệt đến mức thiếp đi.
Tỉnh dậy, vết thương trên tay tôi đã được băng bó cẩn thận.
Chân tôi cũng không còn chảy máu.
Những mảnh vảy xanh lấp lánh dưới ánh nắng sớm của mùa đông, như mặt biển xanh biếc dưới nắng vàng.
Mùi đồ ăn từ bếp tỏa ra thơm nức, len lỏi tràn vào mũi tôi.
Đầu lại đau nhói.
Trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh: Lâm Diệp tuổi ngoài ba mươi cúi người hôn tôi, gọi tôi dậy ăn sáng.
Gió sớm thổi tung rèm cửa xanh, phồng lên phía sau anh như một cánh buồm.
Khung cảnh ấy thật đến mức như tôi đã từng tận mắt chứng kiến.
“Chu Khả Khả, em sao thế?" Tiếng Lâm Diệp kéo tôi về với hiện thực.
Giọng anh đưa tôi quay lại thực tại, cảnh tượng ban nãy lập tức tan biến.
Tôi lắc đầu: “Không sao đâu.”
Tôi bước xuống giường, vừa chạm chân xuống đất thì cả người liêu xiêu ngã xuống.
Lâm Diệp nhanh tay đỡ lấy tôi: “Chân em đau à? Để lát anh đưa em đi viện.”
Tôi đỏ mặt đến mức muốn chảy máu mũi, lắc đầu: “Không phải đau chân, là chân em mềm nhũn thôi…”
Anh khẽ ho hai tiếng, giọng ngượng ngùng: “Vậy… Anh bế em qua nhé.”
Tôi còn chưa kịp từ chối, anh đã bế tôi lên.
Anh ấy nhất quyết đưa tôi đến bệnh viện.
Nhưng bác sĩ chẳng tìm ra nguyên nhân rõ ràng.
Khi tôi bước ra khỏi phòng khám, thấy anh đang gọi điện trong hành lang.
Nghe giọng, rõ ràng anh ấy đang rất giận.
“Sao các người lại có thể như vậy?”
[…]
“Tại sao không nói cho tôi biết trước?”
29
“Nếu không phải vì đại cục, tôi đã nói với cô ấy ngay bây giờ rồi…”
Lâm Diệp nói được nửa câu thì quay đầu lại, thấy tôi đứng đó.
Ánh mắt anh ấy thoáng hiện nét hoảng hốt, vội vàng cúp máy, bước tới đỡ lấy tôi, lo lắng hỏi: “Em sao rồi? Bác sĩ có kê thuốc không? Còn đau không?”
Tôi đặt tay lên ngực anh ấy, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ ấy, khẽ hỏi:
“Lâm Diệp, nơi này có em không?”
“Có!" Anh trả lời dứt khoát: “Ở đây… Chỉ có em thôi.”
Thế là đủ rồi.
Tôi và Lâm Diệp chính thức yêu nhau rồi!
Đây là chiến thắng của một con “liếm cẩu”.
Tôi chính là “liếm cẩu” đến từ phòng 101 của đại học A, hình mẫu lý tưởng để bao nhiêu chị em mê trai noi theo.
Đi trên đường, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn tôi cứ như sao sáng.
Nhiều fangirl còn chủ động kết bạn WeChat, hỏi tôi làm sao để "đu" được nam thần trong mơ như tôi làm được.
Nếu Lâm Diệp không cấm, tôi đã lập kênh livestream dạy cách theo đuổi crush rồi.
Rảnh rỗi là chúng tôi đi xem phim cùng nhau.
Thường là phim khoa học viễn tưởng.
Lúc nào tôi cũng bái phục trí tưởng tượng của biên kịch: “Ước gì sống được hai trăm tuổi, để xem tương lai sẽ ra sao.”
“Chưa chắc loài người sẽ ngày càng tốt hơn đâu." Anh ấy đáp.
“Sao lại thế được? Em nghĩ khi công nghệ phát triển, mọi thứ sẽ tốt hơn chứ?”
Lâm Diệp trầm giọng: “Biết đâu một ngày, trí tuệ nhân tạo thống trị thế giới thì sao?”
“Không thể đâu! Anh nhập vai quá rồi. Phim là tưởng tượng mà, đời thực làm gì phát triển như vậy.”
Dạo này Lâm Diệp hơi kỳ lạ.
Trước đây, mỗi lần nhắc đến chuyên ngành, mắt anh ấy luôn ánh lên niềm đam mê.
Giờ thì lại như đang mang nặng một nỗi lo lắng nào đó.
Nhưng tôi cũng chẳng giúp được gì. Tôi chỉ biết giữ chặt lấy “mảnh ruộng” quý giá trước mặt…
Chính là: Nam thần mà mình “đu” cực khổ mới có được, phải giữ cho thật chắc!
Hôm đó trong thư viện, có một em khóa dưới mang socola tặng anh ấy.
Gan cũng to quá đi mất!
Tôi ngồi ngay cạnh đó mà cũng dám làm vậy? Cái gan của em này đúng là quá thể.
Nhưng mà phải công nhận nhìn ngon thật.
Lâm Diệp nắm tay tôi, lịch sự từ chối: “Xin lỗi, anh có bạn gái rồi.”
Cô bé đỏ bừng cả mặt, cúi đầu lí nhí: “Em, em xin lỗi… Em không biết ạ.”
Lâm Diệp hỏi tiếp: “Nếu được, em có thể bán socola này cho anh không?”
“Để… Để em tặng hai người ạ." Cô bé ấp úng.
Lâm Diệp kiên quyết: “Không được, nhất định phải trả tiền.”
Anh ấy quét mã, chuyển khoản rồi mới nhận lấy socola.
Tôi giở giọng ghen lồng lộn: “Ôi, socola của học muội chắc chắn ngon đặc biệt ha?”
Lâm Diệp khẽ cười, đưa thanh socola cho tôi: “Mua cho em đấy. Lúc nãy mắt em như sắp dán vào nó rồi.”
Aaaa…
“Sao không ăn?”
“Tạm chưa ăn, để dành đã." Tôi rút điện thoại ra: “Phải đăng lên khoe đã chứ!”
“Ngốc nghếch.”
Tôi lườm anh: “Anh nói gì đó?”
“Dễ thương." Anh cười, đôi mắt cong cong: “Anh bảo em dễ thương.”
Tôi nhìn sâu vào mắt anh, tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Muốn hôn anh một cái quá nhưng mà đang ở thư viện.
Đang chìm trong suy nghĩ, bỗng có người hét lên: “Tuyết rơi rồi!”
Thật sự đã có tuyết rơi.
Ngày 24 tháng 12, chỉ còn đúng một tuần nữa là tôi sẽ hóa thành bọt biển, trời đổ trận tuyết đầu tiên của năm.
Mọi người chẳng còn tâm trí học hành, tôi cũng kéo Lâm Diệp ra khỏi thư viện cùng mình.
Tuyết rơi trắng xóa, phủ đầy trên mái tóc anh.
Không biết từ lúc nào anh đã bóc thanh socola, nhét vào miệng tôi: “Đừng tiếc, ăn đi. Ăn xong anh lại mua cho.”
“Ừm.”
“Ngon không?”
Tôi gật đầu: “Anh có muốn nếm thử không?”
“Anh không thích mấy thứ ngọt thế này…”
Tôi kiễng chân, vòng tay qua cổ anh, hôn lên môi anh và khẽ đưa viên socola trong miệng mình sang: “Nhưng em muốn chia sẻ vị ngọt này với anh.”
30
Ban đầu tôi chỉ muốn cho anh nếm thử socola thôi.
Nhưng rồi mọi thứ lại thành ra một hương vị khác.
Chúng tôi hôn nhau dưới làn tuyết rơi lất phất.
Nụ hôn ấy ngọt ngào đến lịm tim, nhưng xen trong đó lại có cả chút đắng nơi cuống họng.
Tuyết rơi trắng mái đầu cả hai, cuối cùng anh ấy cũng buông tôi ra.
Tôi khẽ hỏi: “Lâm Diệp, anh có yêu em không?”
Anh ấy thở dốc, giọng trầm thấp: “Chu Khả Khả… Ngày 31, anh sẽ cho em biết câu trả lời.”
Ngày 31…
Là ngày cuối cùng trong trăm ngày định mệnh.
“Anh sẽ nói trước khi năm mới đến chứ?”
“Anh hứa!”
Tôi hôn nhẹ lên môi anh: “Được. Vậy em sẽ chờ.”
“Khả Khả, dù là một năm, mười năm hay cả trăm năm, anh vẫn là anh, chưa từng thay đổi.”
Mỗi ngày bên anh đều vừa đau đớn, vừa ngập tràn hạnh phúc.
Tôi bỗng hiểu được nàng tiên cá trong truyện cổ tích.
Dù có bước trên lưỡi dao, chỉ cần là để đến bên người mình yêu thì nỗi đau ấy cũng chẳng còn nghĩa lý gì.
Những ngày hạnh phúc luôn trôi qua rất nhanh và ngày 31 đã đến.
Năm nào trường cũng tổ chức dạ hội đón năm mới vào ngày này, và năm nay cũng vậy.
Trước giờ Lâm Diệp rất ít tham gia mấy dịp như vậy nhưng lần này anh lại đăng ký biểu diễn.
Hát và đệm guitar.
Bài hát còn được giữ bí mật đến phút cuối.
Mấy đứa bạn cùng phòng thì vô cùng háo hức.
“Này chắc chắn là màn tỏ tình trước toàn trường! Lãng mạn ghê luôn!”
“Khả Khả, hôm nay phải thật xinh nha! Đừng làm mất mặt hội 101 bọn mình đó!”
Bọn họ bắt tôi mặc một chiếc váy xoè trắng tinh dưới lớp áo phao dày cộp.
Quá khoa trương, cứ như sắp đi cưới vậy.
Nhưng thực lòng, tôi cũng đang hồi hộp lẫn chờ mong.
Bởi vì câu “Anh yêu em” kia không chỉ là lời tỏ tình… Mà còn liên quan đến sinh mệnh của tôi.
Đến trước cửa hội trường, Kiều Kiều bỗng kéo tôi lại, ánh mắt thất thần: “Khả Khả… Đừng tin, tất cả chỉ là mơ thôi. Lâm Diệp là giả…”
“Kiều Kiều, cậu nói cái gì vậy?”