Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Viên Giai tức méo cả mặt.
Với nỗi đau của cô ta, tôi thật lòng chia buồn.
Nhưng liếm cẩu thì tuyệt đối không được mềm lòng với đối thủ, một khi có cơ hội thì phải giẫm họ dưới chân!
Tôi là kiểu người được tia nắng thì sáng rực luôn cả ngọn đồi, giờ đây tôi đang bay lơ lửng trên mây, suýt nữa là hóa thành khí cầu luôn rồi.
Không được, phải bình tĩnh, tiếp tục “thể hiện tình cảm” cái đã!
Trên đường thấy bảng quảng bá về robot, tôi tranh thủ tâng bốc nức trời: “Lâm Diệp, anh thật có tầm nhìn! Chuyên ngành trí tuệ nhân tạo anh chọn là ngành mũi nhọn đấy, vừa dễ xin việc lại còn góp phần phát triển nhân loại!”
Anh ấy khẽ nhíu mày: “Công nghệ là con dao hai lưỡi. Trăm năm sau nếu AI phát triển đến cực điểm, chưa chắc đã là chuyện tốt.”
Woa.
Không hổ là nam thần của tôi, nhìn xa trông rộng, anh ấy nói chuyện mà cứ như chính mắt thấy cảnh tượng trăm năm sau vậy.
Vừa đến nhà hàng, tôi nhanh tay lẹ mắt chiếm luôn chỗ ngồi bên cạnh Lâm Diệp.
Ngược lại, Viên Giai vì làm màu giữ giá mà đánh mất cơ hội ngàn vàng.
Nhưng con nhỏ đó đâu phải dạng dễ nuốt, đợi món ăn vừa được bưng lên là bắt đầu tung đòn.
“Chu Khả Khả, nghe nói ba cậu là huấn luyện viên cầu lông, sao chưa bao giờ thấy cậu chơi nhỉ?”
Tôi mỉm cười: “Tôi không có năng khiếu.”
“Làm gì có chuyện đó, nhờ ba cậu kèm riêng cho là được mà?”
Mặt thì cười tươi như hoa, nhưng ánh mắt thì như rắn độc rịn nọc từng giọt một.
Chuyện cô ta rõ mười mươi mà vẫn cố tình lôi ra giữa bàn tiệc đông người, mục đích là xát muối vào vết thương của tôi.
Tôi siết chặt ly nước, ngước mắt thẳng thừng nhìn cô ta: “Không nhờ được. Ba mẹ tôi mất cách đây 5 năm rồi.”
9
Căn phòng tiệc vốn ồn ào bỗng im phăng phắc.
Ánh mắt mọi người nhìn tôi bắt đầu trở nên dè dặt, cứ như sợ tôi nhìn ra sự thương hại trong mắt họ.
Viên Giai ra vẻ áy náy: “Xin lỗi, tôi không biết… Cây vợt đó là di vật của ba cậu à? Lâm Diệp, có phải cậu nên trả lại cho cô ấy không…”
Sắc mặt Lâm Diệp tối sầm lại: “Viên Giai, đủ rồi.”
Viên Giai mím môi, uất ức: “A Diệp, tớ thật sự không cố ý mà…”
Không phải là muốn thấy tôi mất mặt à?
Không phải là muốn lột cái vẻ ngoài luôn tươi cười này ra, rồi đổ thẳng muối vào tim tôi sao?
Nhưng tôi nhất định không để cô ta được toại nguyện.
Tôi nở nụ cười rạng rỡ: “Nói dối. Rõ ràng là cô cố tình.”
Mắt Viên Giai đỏ hoe: “Xin lỗi, tôi không nên nhắc đến chuyện buồn của cậu. Cậu có trách tôi thế nào cũng được, miễn sao cậu thấy dễ chịu hơn…”
Trời đất ơi!
Mùi "trà xanh" nồng đến nỗi tôi muốn mù luôn cả hai mắt!
Tôi trầm giọng: “Viên Giai, lần đó tôi đến văn phòng giảng viên xin nghỉ để đi tảo mộ cho ba mẹ, cô đứng ngay ngoài cửa, nghe rất rõ mà.”
Tôi nhìn cô ta chằm chằm: “Cô tưởng quay lưng về phía giảng viên là không ai thấy cô à? Trên bàn có gương đấy. Sau khi cô đi rồi, cô ấy còn nói chuyện với tôi về cô nữa cơ.”
Lông mi Viên Giai run lên, cô ta vội đưa tay định níu Lâm Diệp, miệng lắp bắp: “Trước đó tớ thật sự không biết…”
Lâm Diệp né tránh bàn tay đó, rút điện thoại ra, giọng đều đều nhưng đủ để mọi người nghe rõ: “Viên Giai, tôi có WeChat giảng viên của Chu Khả Khả.”
“Muốn tôi nhắn hỏi luôn bây giờ không?”
Tay tôi dưới bàn lập tức siết lại.
Thật ra tôi cũng đang chơi chiêu, giảng viên làm gì biết Viên Giai ở đó.
May mà cô ta có tật giật mình: “Thôi… Thôi khỏi đi. Hôm nay cuối tuần, đừng làm phiền cô ấy.”
Lâm Diệp hạ giọng, mắt cũng lạnh hẳn: “Nếu vậy thì xin lỗi Chu Khả Khả đi.”
Viên Giai há hốc miệng, nước mắt rơi lã chã: “A Diệp, chúng ta là bạn học bao nhiêu năm… Chẳng phải cậu luôn không thích cô ta sao?”
10
Lâm Diệp nhíu mày: “Đừng lôi tình xưa nghĩa cũ ra làm chi. Cũng đừng dùng nó để đánh tráo khái niệm. Làm sai thì xin lỗi, chuyện này đến trẻ con ba tuổi còn hiểu.”
Cả phòng tiệc yên lặng đến ngột ngạt.
Có người trông không đành lòng, định lên tiếng bênh Viên Giai.
Nhưng chỉ một ánh mắt từ Lâm Diệp, tất cả đều ngậm miệng lại.
Mặt Viên Giai trắng bệch như tờ giấy, nhục nhã mở miệng: “Chu Khả Khả… Xin lỗi, tôi không cố ý nhắc đến chuyện ba mẹ cậu mất…”
Lâm Diệp đột ngột đứng dậy: “Im miệng, Viên Giai.”
Viên Giai nhìn anh ấy bằng đôi mắt đẫm lệ, xách túi, vừa khóc vừa chạy đi.
Vài “hiệp sĩ bảo vệ hoa” vội vã chạy theo.
Trời ơi, đã gì đâu á!
Nam thần bênh vực tôi rồi. Dù khả năng cao là do anh ấy vốn dĩ là người chính trực…
…Nhưng với tư cách là một “liếm cẩu kỳ cựu”, tôi vẫn vui muốn bay lên trời.
Chỉ có điều bầu không khí trong phòng tiệc hơi xấu hổ. Ai cũng dè dặt.
Lâm Diệp nhíu mày, quay sang liếc tôi một cái.
Tôi nhe răng cười với anh ấy: “Tôi không sao đâu, đã 5 năm rồi. Tôi vượt qua được rồi.”
“Ba tôi giỏi lắm á, từng làm trợ lý huấn luyện cho mấy tay vợt huyền thoại luôn! Tôi kể cho mọi người nghe mấy chuyện hậu trường nè!”
Mọi người ở đây đa số đều có niềm đam mê với cầu lông, nghe mấy chuyện này thì mắt ai cũng sáng rỡ.
Bầu không khí dần trở lại thoải mái, tiếng cười lại rộn rã.
Ăn uống xong xuôi, Vân Hải đề nghị chơi trò chơi.
Mười hai chiếc đũa dùng một lần, có hai cái ngắn hơn. Ai rút trúng hai cây đó thì phải hôn nhau trước mặt cả bàn tiệc.
Vì trong nhóm có bốn nữ, tám nam, nên xác suất trai hôn trai cao muốn khóc.
Kích thích ghê gớm!
Linh hồn hủ nữ trong tôi bốc cháy hừng hực, lòng thầm mong Lâm Diệp với Vân Hải "tương ái tương sát", tình thù đan xen...
Tôi sẵn sàng nạp gói VIP để xem full 10.000 tập!
Nhưng giấc mộng ngọt ngào tan tành ngay tức khắc, vì tôi rút trúng đũa ngắn!
Tôi gào thét cầu cứu trong lòng, sau đó Lâm Diệp cũng đưa tay rút đũa.
Anh ấy lỡ tay làm rơi đũa xuống đất, cúi xuống nhặt lên, rồi đặt lại lên bàn.
Đũa ngắn!
Vân Hải la lên: “Không thể nào!”
Lâm Diệp nhìn anh ấy một cái: “Tại sao lại không thể?”
Vân Hải im re.
Lâm Diệp nghiêng người sát lại, nhìn thẳng vào mắt tôi.
Có lẽ là do đã uống rượu, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng nay lại long lanh như phủ một tầng nước.
Ánh nhìn ấy như thể đang nhìn người mà mình rất, rất thương.
Tôi căng thẳng ngồi sát vào ghế, lắp bắp: “Nếu, nếu anh không muốn chơi… Chúng, chúng ta có thể uống rượu thay cũng được…”
Anh ấy khẽ thở dài, giọng khàn khàn: “Uống nữa là tôi ói ra mất.”
“Em có thể uống giùm…”
Tôi còn chưa nói xong thì anh ấy đã đưa tay ôm lấy gáy tôi, hôn xuống.
Não tôi “BÙM” một phát, đơ toàn tập.
Mắt trợn tròn, người cứng đơ như cây gỗ.
Có thể chỉ là một giây, mà cũng có thể dài bằng một giờ đồng hồ.
Lâm Diệp buông tôi ra.
Tôi ngơ ngác hoàn thành câu còn dang dở: “Uống thay… Hức…”
Lâm Diệp phì cười. Khuôn mặt lạnh lùng thường ngày giờ đã giãn ra hết cỡ: “Với tửu lượng thế này thì em ói còn nhanh hơn tôi đấy.”
Anh ấy cười đẹp kinh khủng.
Giống như giữa thảo nguyên hoang vu, bỗng có một cây đào nở rộ, rực rỡ đến chói mắt.
Gió thổi, cánh hoa rơi lả tả, khẽ lướt qua má tôi.
Tôi nghe thấy tim mình thình thịch thình thịch như trống đánh trong ngực.
Chết rồi.
Tôi đột nhiên có ý định nghiêm túc liếm đến cùng, kiểu gì cũng phải liếm được người này vào tay.
Sắp tan tiệc, tôi đi toilet. Lúc quay lại thì thấy phòng trống trơn.
Mọi người đi hết rồi, bỏ quên tôi luôn.
Tôi thở dài, vai cũng tự động xụp xuống.
Cũng đúng thôi, tôi vốn đâu phải người của câu lạc bộ cầu lông.
Tôi lê từng bước nặng nề ra cửa lớn thì thấy Lâm Diệp đang dựa người vào gốc cây long não ven đường, tay cầm một điếu thuốc còn đang cháy dở.
Tàn thuốc đỏ rực khi tỏ khi mờ như đang hòa vào hơi thở, vào nhịp tim của anh.
Đầu tôi chợt nhói lên một cái.
Trong đầu bỗng vụt qua hình ảnh anh nằm trong một căn phòng có rèm xanh…
Nhưng tôi lại chẳng nhớ nổi mình đã từng thấy căn phòng đó ở đâu.
Lúc đó, khi Lâm Diệp quay đầu nhìn thấy tôi, anh ấy nhanh tay dập tắt điếu thuốc trong tay mình, nói: “Tan tiệc, mọi người về cả rồi.”
Tôi đứng sững tại chỗ, hỏi khẽ: “Anh đang đợi em à?”
“Ừ.”
Thình thịch, thình thịch.
Tim tôi nở bung như hoa mùa xuân. Tôi hí hửng bước nhanh tới: “Vậy mình đi thôi!”
Chúng tôi sóng bước đi bên nhau. Mùi rượu nhàn nhạt từ người anh cứ len lỏi nơi đầu mũi tôi.
Chắc do “filter cẩu si tình” lại hoạt động nên tôi thấy mùi đó dễ chịu đến lạ.
Anh ấy cầm vợt bên tay trái. Hai đứa đi dọc con đường một đoạn, anh ấy đột ngột hỏi: “Chu Khả Khả, lần đó em thất hẹn là vì chuyện của ba mẹ à?”
“Tôi đã chờ em suốt mười cái cuối tuần liền.”