100 Ngày Để Cưa Đổ Anh - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11


Mi tôi run lên: “Anh nhớ em à?”


“Nhớ chứ. Năm nhất tôi còn nhờ đàn chị mời em vào CLB cầu lông, nhưng em từ chối.”


Ba mẹ tôi đều là vận động viên cầu lông, nên tôi chịu ảnh hưởng rất nhiều.


Cuối tuần nào tôi cũng ra sân cầu lông dưới chân cầu vượt gần nhà, tìm người đánh hay thể lực tốt để thách đấu.


Rồi tôi gặp Lâm Diệp.


Anh ấy đánh giỏi, thể lực xuất sắc, lại dùng cùng loại vợt với tôi. Khi đánh với anh ấy, tôi cảm giác như dòng máu vận động viên trong mình được khơi dậy.


Chúng tôi hẹn nhau sáng thứ Bảy hàng tuần cùng nhau chơi cầu lông.


Tôi còn khoe khoang với anh ấy rằng, ba tôi sẽ mang vợt của tôi đi xin chữ ký của “Đan Thần” làm quà sinh nhật cho tôi.


Rồi… Tôi thất hẹn.


Vì muốn kịp về tổ chức sinh nhật cho tôi, ba mẹ đã lái xe khi quá mệt và gặp tai nạn.


Từ đó trở đi, tôi chẳng còn đủ can đảm để cầm lại cây vợt nữa.


Lâm Diệp nghe tôi kể xong, lặng lẽ đặt tay lên vai tôi, dịu giọng: “Nếu em muốn khóc, có thể tựa vào tôi một chút.”


Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời, nơi những vì sao lẻ loi thưa thớt, cười rạng rỡ: “Em sẽ không khóc đâu.”


“Trước khi đi, ba đã dặn em phải sống vui vẻ, lớn lên thật hạnh phúc. Em hứa rồi, nhất định phải giữ lời.”


Cổ họng Lâm Diệp khẽ động, bàn tay đặt trên vai tôi siết nhẹ hơn một chút: “Em giỏi lắm.”


Tôi hít sâu, đè nén những giọt nước mắt đang lấp ló, mỉm cười với anh ấy: “Lâm Diệp, hôm nay lúc anh bảo em tự hỏi lòng mình xem có thật sự thích anh không, giờ em muốn trả lời.”


Sắc mặt Lâm Diệp khẽ thay đổi: “Ừm?”


Tôi cười toe toét: “Em thật lòng thích anh đấy, nhưng lại không dám thích quá nhiều.”


“Tại sao?”


Tôi nhún vai: “Vì nếu thích quá nhiều, thì lúc mất đi sẽ phải mất rất lâu mới lành lại được.”


“Nên em chỉ thích anh một chút thôi… Theo đuổi anh một chút thôi.”


Tôi cười nhìn anh ấy, nhưng chẳng hiểu sao mắt lại ngấn nước: “Lỡ như bị từ chối, cũng sẽ không quá đau.”


Lâm Diệp tiến lên một bước: “Chu Khả Khả…”


Tôi vội lùi lại, nhanh tay lau mặt bằng tay áo, cười xua tay: “Lâm Diệp, nếu anh thấy thương hại em thì nói ba chữ đó đi, em hứa từ nay không làm phiền anh nữa.”


Sống tiếp và có được tình yêu của Lâm Diệp. Tất nhiên, sống vẫn quan trọng hơn.


“Ba chữ gì?”


Tim tôi đập dồn dập, tôi cúi đầu, thì thầm: “Anh yêu em.”


Dường như gió quanh tôi cũng lặng đi trong khoảnh khắc đó.


Lâm Diệp nhìn tôi thật lâu, rất rất lâu… Rồi cất giọng nhẹ nhàng:


“Xin lỗi… Bây giờ, tôi chưa thể nói được.”


Trái tim tôi chợt rơi tõm xuống đáy.


Nhưng anh ấy lại nói tiếp: “Chu Khả Khả, nếu muốn nghe tôi nói câu đó, thì em phải cố gắng thêm một chút nữa.”


Trong ánh mắt Lâm Diệp, nơi đó chứa đựng cả sự lo lắng và áy náy, tôi ngẩng đầu, nở nụ cười rực rỡ: “Được! Em hiểu rồi!”


Không bị từ chối thẳng thừng cũng xem như là một điều tốt rồi.


“Đừng nhìn em bằng ánh mắt đó… Em sớm đã học được cách tự điều chỉnh cảm xúc, chuyện gì cũng có thể nghĩ theo hướng tích cực rồi.”


Nếu không, tôi đã bị cái chết của ba mẹ đánh gục từ lâu rồi.


Tôi vẫn còn hơn chín mươi ngày nữa mà.


Không được gục ngã!


Tôi khẽ kéo tay áo anh ấy: “Chúng ta về nhé?”


Bên ngoài cổng trường tôi có một công viên nhỏ, đêm đến lúc nào cũng nhộn nhịp.


Đi ngang qua, tôi phát hiện trò ném vòng hôm nay có giải thưởng mới.


Một sợi dây chuyền thiên nga Swarovski.


Tôi từng thấy nó trên trang web chính hãng, hơn một triệu (tệ) lận.


Tôi thích lắm, nhưng vẫn chưa nỡ mua.


Ông chủ chơi lớn ghê.


Chỉ có điều cái hộp rất to, lại đặt xa nhất, chắc chắn rất khó trúng.


Tôi không kìm được, liếc nhìn vài lần.


Ông chủ gọi với ra: “Người đẹp, hôm nay không thử vài vòng à?”


Tôi xoa xoa tay định từ chối, nhưng Lâm Diệp lại gật đầu: “Muốn chơi thì chơi đi.”


Ông chủ nhanh chóng đưa tôi mười cái vòng: “Lần trước cô bảo quà tôi nhỏ, không hấp dẫn, nên lần này tôi mang hàng khủng ra luôn. Coi xem cô có bản lĩnh mang về không.”


Tôi trừng mắt lườm ông ấy một cái.


Không thấy hôm nay tôi dẫn theo trai đẹp à, còn nói linh tinh gì thế… Lỡ Lâm Diệp tưởng tôi nghiện trò này thì chết.


Dù miệng thì chê bai, tay tôi vẫn rất thành thật mà nhận lấy mấy cái vòng.


Gà mà máu, mơ cao xa, đúng là tôi rồi.


Quăng hết mười cái, đến cái hộp dây chuyền còn chẳng chạm được.


Ông chủ cười toe: “Làm thêm một lượt nữa không?”


Tôi lắc đầu: “Thôi ạ.”


Việc gì cũng nên biết điểm dừng, đặc biệt là mấy trò lấy nhỏ đổi lớn thế này.


Lâm Diệp quét mã trả tiền: “Thêm một lượt đi, tôi mời.”


Ông chủ lập tức đưa thêm mười cái vòng.


Tôi cầm lấy, ném như hổ vồ mồi, nhưng chín cái trôi tuột, chẳng trúng cái gì.


Còn đúng một cái cuối cùng, tôi đang chuẩn bị ném thì Lâm Diệp tiến tới, nắm lấy cánh tay tôi.


“Em phải nhắm kỹ rồi mới ra tay, dồn lực vào cánh tay, cứ tưởng tượng như đang đánh cầu lông, phải đưa quả cầu rơi đúng vào điểm đó.”


Gió đêm thổi nhè nhẹ, mang theo hương rượu còn vương trên quần áo chúng tôi, quấn lấy nhau.


Hơi thở của anh ấy phả vào tai tôi, lưng tôi tựa sát vào ngực anh ấy.


Trông anh ấy gầy, nhưng ai ngờ vai lại rộng đến thế. Tôi có cảm giác như mình được cả vòng tay anh ấy ôm trọn.


Tôi nghe rõ nhịp tim anh ấy, từ từ hòa vào nhịp tim tôi, đều đặn đến lạ.


“Đừng phân tâm.”


Giọng anh ấy dịu dàng thân thiết, tay đưa cánh tay tôi về phía trước: “Ném đi nào!”


Tôi ném cái vòng ra.


Theo kịch bản phim ngôn tình, cái vòng này chắc chắn sẽ trúng, rồi Lâm Diệp sẽ tự tay đeo dây chuyền cho tôi…


Trong đầu tôi đã vang lên nhạc nền của hôn lễ rồi.


Thế nhưng cái vòng xoay xoay… Rồi bay luôn khỏi khu trò chơi!


Lâm Diệp gãi mũi, hơi ngại ngùng: “Lâu không chơi nên tay hơi cứng, thử thêm vài lần là được.”


Ông chủ mừng rỡ đưa tiếp vòng, tôi kéo tay anh ấy chạy biến đi.


“Đi nhanh đi, không là dây chuyền chưa trúng mà anh đã rơi vào bẫy của ông chủ rồi đấy!”


Chúng tôi đi mãi tới ký túc xá, anh ấy vẫn chưa quên chuyện đó: “Tôi thấy bản thân tính đúng mà, đáng lẽ nên thử thêm vài lần nữa.”


“Lâm Diệp, đan mười ngón tay anh lại, tạo thành một cái vòng rồi giơ ngang ra.”


“Mau lên nào!”


Vẻ mặt Lâm Diệp khó hiểu, nhưng vẫn làm theo lời tôi, vòng hai tay trước ngực tạo thành một vòng tròn.


Tôi khụy gối xuống, nhét đầu mình vào giữa vòng tay ấy, ngẩng mặt lên cười với anh ấy: “Anh thấy không, giờ anh đã ‘ném trúng’ rồi đó.”


“Cái đầu của em còn quý hơn cái dây chuyền kia nhiều!”


Đôi mắt đen láy của Lâm Diệp nhìn chằm chằm vào tôi.


“Chu Khả Khả, em…”


Lúc này tôi mới chợt nhận ra động tác mình quá mức mờ ám. Tôi cười gượng một cái, vội vàng chui ra khỏi vòng tay anh ấy.


“Cảm ơn anh đã đưa em về. Em lên trước đây nhé.”


Tôi lon ton chạy về phía ký túc xá, quay đầu lại vẫn thấy Lâm Diệp còn đứng nguyên chỗ cũ.


Tôi nghiêng đầu, mỉm cười với anh ấy: “Lâm Diệp, dù không ném trúng cái dây chuyền nhưng hôm nay em rất vui.”


Nói xong tôi không chờ anh ấy đáp lại, chạy biến luôn.


Về đến phòng, điều đầu tiên tôi làm là chạy ra bên cửa sổ.


Tôi thấy Lâm Diệp vẫn còn đứng dưới đó, tựa người vào cột đèn, ngậm một điếu thuốc, chậm rãi rít từng hơi.


Tuy ở xa không nhìn rõ nét mặt, nhưng tôi có một cảm giác rất rõ ràng: Cả người anh ấy toát lên vẻ nặng nề, xen lẫn chút u sầu.


Thật kỳ lạ.


Tuy anh ấy ít nói, lạnh lùng, nhưng lúc nào cũng sống rất tích cực mà.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo