ÂM THẦM TRAO DUYÊN - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

【Bởi vì tôi ngưỡng mộ cậu, người anh em.】

 

【Thật ra tôi là con trai.】

 

【Biết cậu thích con gái, không có ý đồ gì khác, chỉ muốn rửa mắt chút thôi, không được à?】

 

Tạ Thầm không để ý đến tôi nữa.

 

Tôi hơi lo lắng.

 

Cậu ấy sẽ không nghĩ tôi là biến thái rồi báo cảnh sát bắt tôi luôn đấy chứ?

 

Đợi nửa ngày không thấy cậu ấy trả lời, tôi căng thẳng đến mức định rút lui.

 

【Thôi, cậu thực sự không đồng ý thì thôi vậy.】

 

【Dù sao chuyện xấu hổ này, cũng có người không muốn truyền ra ngoài.】

 

【Cùng lắm thì tôi đi tìm Giang Ngộ, tìm Sầm Sơ, dù sao cô ấy cũng dễ nói chuyện như vậy...】

 

Đang gõ, cậu ấy bỗng trả lời ngay lập tức.

 

【Đừng.】

 

Ngừng vài giây, lại nhắn.

 

【Đừng lôi người khác vào.】

 

【......】

 

【Cậu thật sự là con trai à?】

 

Thấy cậu ấy lung lay, tôi vội vàng trả lời.

 

【Hàng thật giá thật nhé.】

 

Cậu ấy lại hỏi.

 

【Cậu đảm bảo tôi đồng ý với cậu, cậu sẽ xóa lịch sử bài viết?】

 

Tôi vội vàng biểu lòng trung thành.

 

【Tuyệt đối giữ chữ tín! Hơn nữa cậu cũng không cần lộ mặt, tôi thuần túy tự mình thưởng thức, yên tâm đi người anh em.】

 

Tạ Thầm lại im lặng.

 

Chắc là đang đấu tranh khổ sở giữa đạo đức và giới hạn.

 

Qua gần một tiếng đồng hồ, cậu ấy gửi đến mấy chữ.

 

【Nhiều nhất một tuần.】

 

Rất tốt.

 

Thỏa hiệp chính là bước đầu tiên của sự chấp nhận.

 

【Không được, một tháng.】

 

【Hai tuần.】

 

【Một tháng.】

 

【...... Ba tuần.】

 

【Cậu còn mặc cả nữa là tôi tăng lên ba tháng đấy.】

 

【Hoặc là tôi đi tìm Sầm Sơ bọn họ...】

 

Tạ Thầm vội vàng trả lời: 【Một tháng thì một tháng.】

 

【Thành giao.】

 

【Bây giờ gửi luôn.】

 

Tạ Thầm: 【......】

 

He he.

 

Tôi xấu xa thật.

 

Nhưng mà sao chứ?

 

Tạ Thầm còn muốn đập chậu cướp hoa của bạn cùng phòng cơ mà.

 

Ai mà chẳng từng là người xấu.

 

Buổi tối.

 

Đến giờ hẹn, Tạ Thầm đúng giờ gửi cho tôi mấy tấm ảnh.

 

Ánh sáng trong ảnh không được sáng lắm.

 

Bối cảnh có vẻ là trong phòng tắm.

 

Một bàn tay với các khớp xương rõ ràng vén vạt áo phông trắng lên cao nhất, vì dùng sức nên đường gân xanh từ cánh tay đến mu bàn tay nổi lên, sức hấp dẫn giới tính bùng nổ.

 

Gây chấn động hơn cả là tám múi cơ bụng rõ mồn một ở giữa bức ảnh.

 

Dưới ánh sáng mờ ảo, bóng tối đan xen, sáng tối rõ ràng, đầy vẻ quyến rũ.

 

Có thể thấy, cậu ấy không biết chọn góc chụp lắm.

 

Động tác vén áo cũng rất ngượng ngùng.

 

Nhưng cái cần chính là cái chất này!

 

Thật không nhìn ra, dưới những hàng cúc luôn được cài kín mít của Tạ Thầm, lại ẩn giấu cảnh đẹp thế này!

 

Vừa lần lượt nhấn lưu, tôi vừa xem đi xem lại những đường nét cơ bắp săn chắc đầy sức mạnh kia.

 

Khóe miệng cong lên một nụ cười khó mà kìm nén được.

 

Cực phẩm.

 

Cực phẩm a!

 

Cùng lúc đó.

 

Tạ Thầm - người đã sớm từ bỏ giới hạn - lại giãy giụa gửi thêm một câu.

 

【Tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.】

 

【Cậu sẽ giữ chữ tín chứ?】

 

Tôi trả lời nhanh như chớp.

 

【Chắc chắn rồi người anh em!】

 

Rất nhiều ngày sau đó.

 

Tạ Thầm giống như trai nhà lành bị tôi ép buộc, ngày nào cũng dâng ảnh cơ bụng, cơ ngực lên như cống nạp cho tú bà.

 

Có lúc chụp không đủ quyến rũ, không đủ nét, còn bị trả về bắt chụp lại.

 

Cậu ấy thỉnh thoảng cũng kháng nghị.

 

Nhưng chỉ cần tôi lôi cái tên của mình ra, cậu ấy lại nhẫn nhục chịu đựng, không một lời oán thán.

 

Cùng lắm cũng chỉ hỏi một câu: 【Cậu chắc chắn sẽ để chuyện đó thối nát trong bụng chứ?】

 

Thành thật đến mức tôi cũng thấy xót xa.

 

Nhưng phần lớn thời gian vẫn là hưng phấn thôi.

 

Chính là hưng phấn quá, đến mức anh tôi cũng nhận ra điều bất thường.

Mua cơm ở căng tin xong liền hỏi.

 

"Gần đây mày rốt cuộc bị làm sao thế? Cứ ôm khư khư cái điện thoại cười ngốc cái gì?"

 

Tôi vô cùng thành thục vuốt thoát khỏi album ảnh.

 

"Có gì đâu, chơi điện thoại vui thôi mà."

 

Anh tôi vẻ mặt đầy nghi ngờ.

 

Đang định nói thêm gì đó thì bỗng thấy Tạ Thầm bưng khay cơm đi ngang qua chúng tôi.

 

Mắt anh tôi sáng lên.

 

"Ê, Tạ Thầm!"

 

"Hôm nay cậu xếp hàng mua được chân giò heo à?"

 

"Lại đây lại đây, ngồi chỗ này ăn cùng đi!"

 

Bước chân Tạ Thầm khựng lại.

 

Nhìn thấy tôi, lại thất thần trong chốc lát, theo bản năng muốn từ chối.

 

Nhưng không chịu nổi sự nhiệt tình mời mọc của anh tôi đối với cái chân giò, cậu ấy đành bị lôi kéo ngồi xuống.

 

Anh tôi vừa vươn đũa gắp chân giò của Tạ Thầm, vừa không quên chất vấn tôi.

 

"Còn nữa, vừa nãy chưa nói xong đâu, Sầm Sơ."

 

"Mày đừng có giấu anh chuyện gì đấy nhé."

 

"Không thì liệu hồn mà bị xử lý."

 

Lúc này sự chú ý của tôi hoàn toàn dồn vào Tạ Thầm.

 

Trả lời anh tôi một cách qua loa.

 

"Vâng vâng vâng, xử lý xử lý."

 

Kể từ khi ép Tạ Thầm bán đứng nhan sắc trên mạng.

 

Đây là lần đầu tiên tôi gặp người thật.

 

Nhìn bộ quần dài áo dài che kín mít của cậu ấy, lại nghĩ đến những tấm ảnh cậu ấy gửi cho tôi mỗi ngày...

 

Trong lòng tôi dâng lên một cảm giác kỳ diệu khác thường.

 

Thì... cũng kích thích phết đấy.

 

Chỉ là, sao vẻ mặt cậu ấy lại khó chịu thế kia?

 

Từ lúc anh tôi nói xong câu sẽ xử lý tôi.

 

Tạ Thầm liền liếc anh tôi mấy cái, trong đáy mắt đen thẫm, cảm xúc rất phức tạp.

 

Dường như... có chút bất mãn?

 

Tôi chớp chớp mắt.

 

Biểu cảm này, trước đây tôi từng thấy trên mặt cậu ấy rồi.

 

Khoan đã.

 

Hình như lần nào cũng là vì anh trai tôi.

 

Trong đầu tua lại lời anh tôi vừa nói với tôi, tôi bỗng nhận ra.

 

Tạ Thầm, có phải đang bất bình thay cho tôi không?

 

Cậu ấy cảm thấy anh tôi đối xử với tôi... không tốt lắm?

 

Để kiểm chứng suy đoán, tôi giả vờ tủi thân nói với anh trai: "Sao anh cứ đòi xử lý em thế?"

 

Anh tôi ngẩn người.

 

"Eo... mày đừng có thế, anh nổi da gà rồi đây này."

 

Tôi liếc mắt nhìn sang.

 

Môi Tạ Thầm quả nhiên lại mím chặt.

 

Thật sự là vì tôi?

 

Cậu ấy thật sự, làm tôi cảm động muốn khóc.

 

Tôi đang suy nghĩ miên man.

 

Anh tôi đã gặm chân giò đến quên trời đất.

 

"Không thèm để ý mày nữa, cái chân giò này thơm thật đấy, không được, anh cũng phải đi mua một phần."

 

"Hai đứa ăn trước đi."

 

Nói rồi, đứng dậy đi mất.

 

Đột nhiên chỉ còn lại tôi và Tạ Thầm, mắt to trừng mắt nhỏ.

 

 

Tạ Thầm thấy chạm mắt với tôi, vội cúi gằm mặt xuống.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo