Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vô cùng nghiêm túc ăn cơm, hận không thể đếm rõ trong bát có bao nhiêu hạt gạo.
Sợ lại có bất kỳ giao tiếp ánh mắt nào với tôi.
Nhìn cái dáng vẻ thật thà cố gắng giữ khoảng cách này của Tạ Thầm.
Tôi lại không nhịn được nghĩ đến việc cậu ấy vì che giấu bài viết kia mà tối nào cũng đúng giờ nộp ảnh cơ bắp.
Rõ ràng sau lưng là cái dạng đó... ngoài đời giả vờ làm người thành thật cái gì chứ?
Tôi cúi đầu nhìn khay cơm của mình, bỗng nảy sinh ý định trêu chọc.
Trực tiếp gắp một con tôm bỏ vào khay của Tạ Thầm.
"Tạ Thầm, tôi không biết bóc tôm, cậu bóc giúp tôi được không?"
Tạ Thầm sững người.
Cơm trong miệng cũng bị sặc.
Ho sù sụ đến đứt cả hơi một lúc lâu.
"Khụ khụ khụ... khụ... Tôi? Khụ khụ... giúp, giúp cậu bóc tôm?"
Cậu ấy vừa ho vừa nhìn con tôm kia, khuôn mặt điển trai trắng trẻo hơi đỏ lên.
"Không... không thích hợp lắm đâu nhỉ?"
Tôi chớp mắt vô tội.
"Có gì mà không thích hợp?"
Thấy Tạ Thầm không tiếp lời ngay, tôi nhìn về hướng anh trai rời đi, thở dài một hơi.
"Cậu không biết đâu, Giang Ngộ căn bản chẳng biết bóc tôm."
"Nhiều lúc chỉ tôm còn không lấy sạch, vô dụng lắm."
"Không giống cậu, tay vừa sạch sẽ vừa nhanh nhẹn, tôi thấy cậu bóc tôm, con nào con nấy đều trắng nõn, siêu lợi hại luôn ấy."
Thực ra lúc tôi nói được một nửa thì vẻ mặt Tạ Thầm đã có chút thầm vui.
Nói xong chữ cuối cùng, khóe miệng cậu ấy không kìm được nữa rồi.
"Thật sao? Cậu cũng phát hiện ra à?"
"Thật ra tôi cũng thấy Giang..."
Vừa nhắc đến cái tên này, cậu ấy bỗng nhận ra điều gì đó, khựng lại ngay lập tức.
Tôi thuận nước đẩy thuyền nói tiếp.
"Cậu thấy gì? Cậu cũng thấy Giang Ngộ không được?"
Tạ Thầm rơi vào im lặng.
Cậu ấy dường như muốn giải thích cho phản ứng vô thức của mình, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Muốn nói lại thôi, và cả sự luống cuống.
Biểu cảm như vậy xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng này của Tạ Thầm, thực sự quá đáng yêu.
Tôi không nhịn được tiếp tục trêu cậu ấy.
"Chậc, nói thật nhé, thực ra tôi đang cân nhắc đá Giang Ngộ đấy, cậu thấy thế nào?"
Tạ Thầm ngây người ra luôn.
"Cậu nói cái gì?"
Cậu ấy hoàn toàn không ngờ tôi lại nói như vậy.
Sau khi thất thố một chút, vẫn giữ được chút lý trí cuối cùng, nhìn về phía cửa sổ bán chân giò.
Giả vờ bình tĩnh ăn một miếng cơm.
"Lời này không thể nói lung tung được."
Tôi chống cằm nhìn cậu ấy.
"Tôi không nói lung tung, người của tôi tôi muốn đá còn không được à?"
"Nếu anh ta tốt được như cậu, tôi cũng chẳng nghĩ đến chuyện đá anh ta làm gì."
Tạ Thầm bị tôi nhìn chằm chằm, vành tai cũng dần dần đỏ lên.
Thế mà vẫn cứ giữ nguyên tư thế hơi cúi đầu, giả vờ đang ăn cơm rất nghiêm túc.
Âm thanh phát ra từ miệng cậu ấy cứ như bà tôi đang nói mớ.
"Ừm... ừm."
"Cũng tạm... tôi, ừm... tôi cũng bình thường thôi."
Nếu không phải đang ở căng tin.
Tôi có lẽ đã thực sự bắt đầu cười rồi.
Nhưng nơi công cộng không thể cười to.
Tôi tiếp tục chân thành mời gọi.
"Vậy cậu - người rất tốt - bây giờ có thể bóc tôm cho tôi chưa?"
Tạ Thầm cẩn thận ngẩng đầu lên, liếc nhìn vị trí của anh tôi, ý tứ sâu xa.
"Không phải..."
"Cậu ấy quay lại nhìn thấy thì không hay."
Tôi giả vờ không hiểu.
"Có gì mà không hay?"
"Hay là, thực ra cậu không muốn bóc cho tôi?"
Tạ Thầm vội vàng ngước mắt, cuống quýt giải thích.
"Đương nhiên là không phải."
Tôi không nói nữa, chỉ nghiêm túc nhìn chằm chằm cậu ấy.
Trong ánh mắt đều là sự khát cầu nồng đậm đối với đồ ăn.
Tạ Thầm cuối cùng cũng bại trận.
Cậu ấy thở dài, lặng lẽ đeo găng tay vào, cầm con tôm lên.
Bóc rất tỉ mỉ.
Tôi cười hì hì nhìn cậu ấy.
"Cậu tốt thật đấy, Tạ Thầm."
Tạ Thầm đỏ mặt không nói gì.
Động tác bóc tôm trên tay càng thêm hăng hái.
Đợi đến lúc anh tôi bưng chân giò quay lại, trong đĩa của tôi đã xếp ngay ngắn một vòng tôm nõn đã bóc vỏ.
Anh ấy thắc mắc lên tiếng.
"Lạ đời nhỉ, hôm nay mày lại tự bóc tôm à?"
Tôi vùi đầu ăn.
"Kệ em."
Anh tôi trừng mắt: "Anh chỉ đi mua cái chân giò thôi mà, mày đã bắt đầu thái độ với anh rồi hả?"
Tôi: "Lêu lêu lêu."
Anh tôi: "???"
Trên bàn ăn không rộng lắm.
Chỉ có Tạ Thầm không nói một lời.
Nhưng cái đầu vốn đã cúi thấp sau khi thấy anh tôi quay lại, giờ lại lặng lẽ cúi thấp hơn nữa.
Đáng yêu!
Từ căng tin trở về, ảnh cống nạp mỗi ngày của Tạ Thầm không được gửi đến đúng giờ.
Tôi đợi rồi lại đợi.
Đợi rồi lại đợi.
Đợi đến mức tôi sắp đi ngủ rồi.
Cậu ấy vẫn chưa gửi.
Tôi không nhịn được gõ một dấu chấm hỏi gửi cho cậu ấy.
【?】
Một lúc sau cậu ấy mới trả lời.
【?】
Ô hô.
Gõ dấu chấm hỏi là ý gì?
Tôi hỏi: 【Ảnh hôm nay đâu?】
Tạ Thầm chậm chạp trả lời.
【Không chụp.】
???
Cậu ấy làm phản rồi.
【Cậu muốn hủy giao kèo?】
Cậu ấy nói: 【Không phải.】
【Vậy là gì?】
Tạ Thầm xóa xóa sửa sửa một lúc lâu.
【Chỉ là cảm thấy, bài viết đó bị người ta biết cũng chẳng sao cả.】
Tôi sững sờ: 【Ý là sao?】
Tạ Thầm giải thích.
【Bởi vì tôi cảm thấy tôi nói không sai, cậu ấy vốn dĩ không xứng với cô ấy.】
【Hơn nữa cô ấy trông cũng có vẻ không còn thích Giang Ngộ nữa rồi, hình như còn có chút thích tôi, còn bảo tôi bóc tôm cho cơ mà.】
【Cô ấy đã không thích Giang Ngộ nữa rồi, tôi mới không thèm quan tâm Giang Ngộ nhìn tôi thế nào đâu.】
Tôi ngây người.
【Vậy cậu không sợ Sầm Sơ có cái nhìn khác về cậu à?】