Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
1
"Trần Hữu, hôm nay mọi người đều đang vui vẻ, cậu đừng làm mất hứng có được không?"
Người vừa lên tiếng là Linh Tử, bạn cùng phòng thời đại học của tôi.
Hôm nay là ngày cưới của cô ấy.
Hồi đại học, chúng tôi từng đùa nhau rằng ai kết hôn trước thì người còn lại sẽ làm phù dâu.
Tôi không ngờ là sau mấy năm không liên lạc, cô ấy lại thực sự mời tôi đến làm phù dâu cho đám cưới.
Chỉ có điều, làm phù dâu kiểu này thật sự quá u//ất ứ//c.
Hôn lễ còn chưa bắt đầu, tôi đã bị đám người kia xịt bọt tuyết tới tấp và bắn pháo giấy vào người.
Lúc này đây, đầu tóc, mặt mũi và váy phù dâu tôi mặc đều dính đầy mấy thứ đó.
Đủ loại màu sắc loang lổ, trông hệt như một con rối.
"Mọi người là những ai?" Tôi nén cơn giận đang trào lên trong lòng, hỏi lại.
"Người khác vui vẻ? Thế nên tôi phải hy sinh bản thân để làm trò tiêu khiển cho các người à?"
Trên mặt Linh Tử vẫn giữ nguyên nụ cười, cô ấy định mở miệng nói gì đó thì bên cạnh bỗng vang lên một tiếng hô:
"Ây da, Giang Trình đến rồi!"
Đã năm năm trôi qua, khoảnh khắc nghe lại cái tên này, tôi bỗng chốc thất thần.
Tiếng bước chân sau lưng từ xa lại gần nhưng tôi lại chẳng dám quay đầu nhìn.
Cả người tôi cứng đờ, theo bản năng chỉ muốn chạy trốn khỏi nơi này ngay lập tức.
Tôi từng tưởng tượng ra vô số cảnh tượng khi gặp lại anh.
Nhưng tuyệt đối không thể là trong hoàn cảnh như thế này.
Thế nhưng chưa kịp để tôi chạy trốn, Linh Tử đã nói: "Giang Trình, anh đến đúng lúc lắm, Trần Hữu cũng đang ở đây này."
Cô ấy chỉ tay về phía tôi, nụ cười trên mặt rạng rỡ vô cùng.
Tiếng bước chân phía sau đột ngột dừng lại, máu trong người tôi như đông cứng ngay tức khắc.
Giang Trình không lên tiếng, ngược lại có một giọng nữ lạ lẫm, mang theo chút nũng nịu vang lên:
"Trần Hữu? Anh Trình, cô ấy cũng là bạn học của anh sao?"
Tôi theo phản xạ quay phắt lại, đập vào mắt là Giang Trình trong bộ vest lịch lãm, bên cạnh còn có một cô gái rất xinh đẹp.
Cô ấy mặc chiếc váy liền thân hoa nhí, mái tóc dài uốn xoăn nhẹ, trên mặt vẫn còn vương nét cười tinh nghịch.
Tôi nghe thấy những người xung quanh gọi cô ấy là "chị dâu".
Giang Trình "ừ" một tiếng, ánh mắt lướt qua người tôi như gió thoảng.
Biểu cảm của anh rất bình thản, cứ như thể tôi chỉ là một người qua đường xa lạ.
Nhưng anh càng tỏ ra như vậy, tôi lại càng không chịu đựng nổi.
Chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, tôi lao thẳng ra khỏi sảnh tiệc của khách sạn.
Nếu Giang Trình không đến, chắc chắn tôi sẽ ở lại đòi lại công đạo cho bản thân.
Nhưng Giang Trình đã đến rồi, tôi không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của mình.
2
Tôi trốn vào nhà vệ sinh, đứng trước gương gột rửa những thứ bẩn thỉu trên người.
Mấy thứ này rửa thì dễ nhưng bọn họ xịt lên người tôi quá nhiều.
Khoảnh khắc nhìn thấy Giang Trình, tôi đã hiểu ra tất cả.
Mục đích Linh Tử mời tôi làm phù dâu chỉ là để chỉnh tôi một trận mà thôi.
Nước mắt tôi không tự chủ được mà cứ thi nhau rơi xuống.
Càng nghĩ càng thấy tủi thân.
Cho đến khi tôi nhìn thấy bóng dáng Giang Trình phản chiếu trong gương.
Anh đứng ngay sau lưng tôi, vẻ mặt lạnh tanh hỏi: "Trần Hữu, không chào hỏi một tiếng sao?"
Tôi xoay người đối diện với anh: "Có cần thiết không?"
Bây giờ anh đã có bạn gái rồi.
Cho dù tôi có ngàn vạn câu hỏi muốn nói ra, cũng chỉ đành nuốt ngược vào trong.
"Có." Giang Trình bước tới ép sát tôi.
Anh mặc kệ những bọt tuyết và dây kim tuyến còn chưa rửa sạch trên người tôi, trực tiếp dồn ép tôi vào bồn rửa tay.
Giang Trình nghiến răng nghiến lợi nói: "Có đôi lúc tôi thực sự muốn mổ tim em ra xem thử xem rốt cuộc nó có màu gì."
Thấy dáng vẻ mất kiểm soát của Giang Trình, tôi cố tình khiêu khích: "Sao thế? Đã năm năm rồi, Giang tổng vẫn còn vương vấn tình cũ với tôi à?"
Giây tiếp theo, gương mặt Giang Trình liền lộ ra biểu cảm chán ghét.
Anh kéo giãn khoảng cách với tôi, phủi phủi mấy sợi dây kim tuyến dính trên người mình.
"Loại người như em mà cũng xứng sao?"
Câu nói của Giang Trình như một lưỡi dao sắc bén, đâm mạnh vào tim tôi khiến tôi đau đến mức không thở nổi.
3
Rời khỏi đám cưới, tôi kéo số liên lạc của Linh Tử cho vào danh sách đen.
Về đến nhà, tôi phát hiện chị dâu đang ở nhà mình.
Thấy bộ dạng nhếch nhác của tôi, chị dâu không hỏi han gì nhiều mà chỉ bảo: "Để chị đi xả nước, em vào ngâm mình tắm rửa chút đi."
Tôi gật đầu, tê dại bước vào phòng lấy quần áo.
Đợi tôi tắm xong, chị dâu đã nấu cho tôi một bát mì.
Chị nói: "Nghe anh trai em bảo em đi dự đám cưới bạn đại học, chị hơi lo nên qua xem thử..."
Chị ấy ngập ngừng, dường như muốn hỏi gì đó nhưng lại khó mở lời.
Tôi vừa ăn mì vừa rơi nước mắt: "Chị dâu, em gặp lại Giang Trình rồi."
Lại còn gặp trong tình cảnh thê thảm như vậy.
Chị dâu cầm khăn giấy lau nước mắt cho tôi.
Chị hỏi: "Em không hỏi cậu ấy..."
Lời chị còn chưa dứt, tôi đã lắc đầu: "Anh ấy có bạn gái rồi."
Chị dâu mấp máy môi, hồi lâu sau mới nói: "Đã năm năm rồi, có bạn gái cũng không lạ."
Chị đưa tay xoa đầu tôi: "Hữu Tử à, em cũng nên học cách buông bỏ thôi."
Thật ra trong lòng tôi vẫn không cam tâm nhưng Giang Trình đã có người mới rồi.
Thế nên dù có không cam lòng đến mấy, tôi cũng chỉ có thể chọn cách nuốt đắng cay vào trong.
Anh trai cho tôi nghỉ phép một tuần, tôi cũng nằm lì ở nhà đúng một tuần.
Thứ hai khi tôi vừa đến công ty, anh ấy đã giao cho tôi một nhiệm vụ.
"Vợ lão Chu sắp sinh rồi, dự án này trước đây em từng theo, giờ giao lại cho em đi đàm phán với đối tác nhé."
Dự án mà anh trai tôi nói, chúng tôi đã tốn công sức chuẩn bị từ khá lâu.
Nhưng vì vốn đầu tư cho dự án khá lớn, phía đối tác mãi vẫn chưa chốt, chỉ trả lời rằng cần phải đợi ông chủ lớn của họ về rồi mới đích thân bàn bạc.
"Ông chủ lớn của họ về rồi sao?" Tôi có chút ngạc nhiên hỏi anh.