Anh Là Duyên Phận Chẳng Thể Lấp Đầy Trong Tim - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Anh trai gật đầu: "Vốn dĩ hẹn đàm phán tuần trước nhưng bên đó tạm thời thay đổi, dời lịch sang hôm nay."


"Được, vậy để em đi."


Việc đàm phán dự án quan trọng thế này, lẽ ra anh trai tôi phải đích thân đi.


Nhưng anh ấy đã chốt lịch đi công tác từ một tháng trước, không thể hoãn lại được.


Có nằm mơ tôi cũng không ngờ tới, vậy mà ông chủ lớn trong miệng đối tác lại là Giang Trình.


Anh vẫn diện âu phục chỉnh tề, còn đeo thêm một chiếc kính gọng vàng kim loại.


Trông đẹp trai hơn cả hồi đại học, lại có thêm vài phần hấp dẫn của người đàn ông trưởng thành.


Chỉ là ánh mắt sau lớp kính kia có phần lạnh lẽo.


Khi nhìn thấy tôi, dường như Giang Trình chẳng hề thấy bất ngờ.


"Không phải đến bàn hợp tác sao? Còn đứng ngây ra đó làm gì?" Giang Trình lạnh lùng hỏi.


Tôi mím môi, trình bày lại những lời đã chuẩn bị sẵn từ trước.


Nhưng Giang Trình có vẻ không hài lòng.


Anh cười khẩy một tiếng rồi nói: "Đây chính là thành ý của quý công ty sao?"


Tôi bình tĩnh đáp: "Chúng tôi có thành ý hay không, chắc Giang tổng chắc cũng thấy rõ."


Anh trai tôi làm ăn trước giờ không thích kỳ kèo mặc cả.


Nên dù hợp tác với ai cũng đều đưa ra thành ý lớn nhất để đàm phán.


Hợp tác được thì làm, không được thì thôi.


Giang Trình còn định nói gì đó thì trợ lý của anh gõ cửa bước vào:


"Giang tổng, cô Tần đến rồi ạ."


Lời trợ lý vừa dứt, tôi liền thấy bạn gái của Giang Trình từ bên ngoài đi vào.


Tay cô ấy xách một chiếc cặp lồng giữ nhiệt, trên mặt nở nụ cười nhẹ nhàng.


"Anh Trình, em không làm phiền anh chứ?" Cô ấy giơ cao chiếc cặp lồng trong tay nói: "Đến giờ cơm trưa rồi, hôm nay mẹ em làm sườn xào chua ngọt. Thơm lắm đó."


Trên mặt Giang Trình hiện lên ý cười nhàn nhạt: "Em vào văn phòng đợi anh trước, bên này anh xong ngay đây."


Cô gái kia liếc nhìn tôi một cái, nụ cười trên mặt lại rạng rỡ hơn: "Vâng ạ."


Giang Trình lật xem lại bản phương án tôi mang đến một lần nữa rồi mới nói: "Tôi cần cân nhắc thêm về phương án các cô làm. Cô về đợi thông báo đi."


4



Tôi biết Giang Trình đang cố tình làm khó tôi.


Nhưng tôi chẳng có cách nào khác.


Vừa ra khỏi công ty của họ, tôi nhắn tin cho anh trai, báo anh rằng ông chủ lớn bên đó là Giang Trình, bảo anh chuẩn bị tâm lý dự án này sẽ sôi hỏng bỏng không.


Anh trai chỉ gửi lại cho tôi một icon con mèo đang thở dài.


Cả anh ấy và chị dâu đều biết chuyện giữa tôi và Giang Trình.


Lúc xuống hầm lấy xe, tôi tình cờ gặp lại cậu bạn thân hồi đại học của Giang Trình.


Cậu ta có vẻ cũng rất ngạc nhiên khi thấy tôi ở đây.


"Trần Hữu?" Đối phương chỉ sững lại một chút rồi chủ động đi về phía tôi.


"Sao cậu lại ở đây?"


Tôi nhạt giọng đáp: "Đến bàn chuyện hợp tác."


Cậu ta dừng lại cách tôi vài bước chân, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp rồi nói: "Cậu biết Giang Trình về rồi chứ?"


Tôi gật đầu: "Biết."


Không những biết mà còn chạm mặt nhau rồi.


"Năm đó..." Cậu ta ngập ngừng muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ thở dài một hơi rồi tiếp tục: "Giang Trình đã sống rất khổ sở. Bây giờ khó khăn lắm mới vượt qua được, tôi không muốn cậu ấy lại đi vào vết xe đổ lần nữa."


Có lúc, tôi thực sự muốn chỉ thẳng vào mặt cậu ta mà chửi.


Rõ ràng năm xưa người sống khổ sở là tôi, sao qua miệng bọn họ, lại thành ra tôi giống như

là kẻ phụ bạc Giang Trình vậy?


Linh Tử cố tình sỉ nhục tôi, giờ đến bạn thân của Giang Trình cũng muốn cảnh cáo tôi một cách khéo léo sao?


"Chỗ này là nhà các người mua lại rồi sao? Chỉ cho phép cậu và Giang Trình đến, còn cấm tôi đến à?"


Tôi càng nói càng giận: "Từng người các cậu đều giữ cái thái độ đó, làm như thể tôi đã phạm phải tội ác tày trời gì vậy? Tôi nợ Giang Trình cái gì chứ?"


Rõ ràng là Giang Trình nợ tôi mới đúng!


Cậu ta bị tôi nói cho đứng hình, mắt chữ A mồm chữ O.


Một lúc lâu sau, cậu ta mới dùng giọng điệu mỉa mai nói: "Tôi đúng là điên rồi mới đi nói chuyện với loại người như cậu."


5


"Loại người như em? Loại người như em thì làm sao? Dựa vào đâu mà bọn họ đều hùa vào bắt nạt em chứ."


Trong quán bar, tôi vừa uống rượu vừa khóc lóc kể lể với chị dâu.


Năm xưa rõ ràng mọi người chơi với nhau rất thân thiết. Sao mấy năm không gặp, ai nấy đều quay sang chỉ trích tôi.


Chị dâu vỗ vai tôi an ủi: "Hữu Tử, chị cảm thấy giữa em và Giang Trình có thể có hiểu lầm gì đó. Hay là em hẹn cậu ấy ra, ba mặt một lời nói cho rõ?"


Tôi lắc đầu: "Không còn ý nghĩa gì nữa rồi."


Anh ấy là hoa đã có chủ.


Tôi lén lút sau lưng bạn gái anh ấy, hẹn anh ra ôn lại chuyện xưa, thế thì khác gì làm "tiểu tam"?


Chị dâu thở dài, tiếp tục khuyên nhủ: "Không phải là vấn đề có ý nghĩa hay không. Chị thấy nếu hai đứa không nói rõ mọi chuyện, thì cả đời này em cũng không thoát ra được đâu."


Chị ấy giật lấy ly rượu trong tay tôi.


"Năm xưa cậu ấy không từ mà biệt, em lại cứ canh cánh trong lòng mãi. Đối mặt một lần nói cho rõ trắng đen để kết thúc cũng tốt."


Chị dâu đang khuyên nhủ thì đột nhiên chỉ tay về phía một bàn tiệc cách đó không xa: "Hữu Tử, em nhìn xem kia có phải là Giang Trình không?"


Nghe vậy, tôi theo phản xạ nhìn theo hướng tay chị dâu chỉ.


Là anh ấy.


Lần này, Giang Trình không mặc vest nữa.


Anh mặc một chiếc áo phông đen ngắn tay, ngồi giữa đám đông nhưng vẫn nổi bật hẳn lên như hạc giữa bầy gà.


Hồi đại học, các bạn trong lớp hay đùa rằng với nhan sắc này của Giang Trình mà không đi làm minh tinh thì phí quá.


Năm năm trôi qua, Giang Trình tuy không vào showbiz nhưng lại ngày càng quyến rũ hơn.


Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tôi đã thấy anh từ chối khéo mấy cô gái đến bắt chuyện làm quen.


Tôi định thu lại tầm mắt thì Giang Trình bất ngờ nhìn sang phía này.


Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong chốc lát, tôi vội vàng quay đi chỗ khác.


"Hay là nhân cơ hội này qua đó nói chuyện chút đi?" Chị dâu đề nghị.


Lời từ chối còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, tôi đã thấy Linh Tử đang hùng hổ đi về phía mình...

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo