Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16
Tần Nhược Dư không khuyên nhủ tôi nữa.
Bởi vì ngay cả cô ấy cũng cảm thấy cách làm năm xưa của Giang Trình quá mức hèn nhát.
Rõ ràng có mồm mà không biết hỏi, thậm chí còn thay đổi hết phương thức liên lạc khiến tôi muốn tìm người hỏi cho rõ ràng cũng không được.
Trước khi công ty nghỉ lễ, Giang Trình lại đến tìm tôi một lần nữa.
Trời hơi lạnh, giống như sắp có tuyết rơi.
Giang Trình đứng dưới lầu nhà tôi, gọi điện cầu xin tôi xuống gặp anh một lần.
"Giang Trình, anh bây giờ làm thế này thật sự không cần thiết đâu. Em đã không còn là em của quá khứ nữa rồi. Cho dù anh có đứng dưới lầu cả đêm, em cũng sẽ không mềm lòng đâu."
Cũng giống như trong đám cưới của Linh Tử, anh đã không hề đưa tay ra giúp đỡ tôi vậy.
Lúc đó anh ghét tôi, ghét đến mức có thể trơ mắt nhìn tôi bị người khác trêu chọc.
Bây giờ quay lại níu kéo, chẳng qua cũng chỉ vì những hiểu lầm và bỏ lỡ năm xưa.
Nhưng thứ tình cảm này không thể chống đỡ cho hai người đi hết cả một đời được.
Giang Trình run giọng hỏi: "Hữu Hữu, em thật sự không cần anh nữa sao? Em ghét Linh Tử như vậy mà vẫn sẵn sàng đi dự đám cưới cô ta, làm phù dâu cho cô ta, chẳng lẽ không phải là để gặp anh sao?"
Anh dừng lại vài giây rồi nói tiếp: "Tại sao bây giờ hiểu lầm đã được giải quyết rồi mà em lại không chịu tha thứ cho anh?"
Lời của Giang Trình khiến tôi nín lặng hồi lâu.
Một lát sau, tôi mới thản nhiên đáp: "Em đi dự đám cưới Linh Tử đúng là để gặp anh. Nhưng Giang Trình à, chết tâm thực ra chỉ cần một khoảnh khắc là đủ."
Có lẽ là khoảnh khắc Giang Trình thờ ơ trước sự thảm hại của tôi, hoặc có lẽ là lúc anh cố tình để tôi hiểu lầm quan hệ giữa anh và Tần Nhược Dư...
Tôi không nói rõ được tình cảm dành cho anh đã bị tiêu hao sạch sẽ vào khoảnh khắc nào.
Nhưng thời điểm hiện tại, tôi rất chắc chắn rằng tôi không muốn ở bên Giang Trình nữa.
Tôi đã không còn yêu người đàn ông dưới lầu kia nữa rồi.
Ở đầu dây bên kia, Giang Trình im lặng rất lâu không nói gì.
Từ cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy anh vẫn đứng ở dưới lầu.
Hôm nay gió bên ngoài khá lớn, thổi vù vù bên tai.
Bầu trời đột nhiên bắt đầu lất phất những bông tuyết.
Giang Trình mặc một chiếc áo khoác dạ màu đen, bông tuyết rơi trên vai anh rồi rất nhanh tan chảy.
Tôi bỗng nhớ lại mùa đông năm ấy khi mới yêu nhau.
Tôi và Giang Trình hẹn cuối tuần đi ăn thịt nướng nhưng hôm đó tôi quên đặt báo thức nên ngủ quên mất.
Lúc tỉnh dậy, trên điện thoại tôi có thêm vài tin nhắn chưa đọc.
Giang Trình đang đứng dưới lầu ký túc xá.
Khi đó anh mặc một chiếc áo phao màu đen, cũng không biết đã đứng đợi bên ngoài bao lâu rồi.
Bạn cùng phòng nói Giang Trình từng gọi cho cô ấy hỏi tôi dậy chưa.
Biết tôi chưa dậy, anh liền bảo cô ấy khoan hãy gọi tôi dậy...
Anh của lúc đó sẵn sàng đứng trong tuyết đợi tôi từ từ tỉnh giấc.
Nhưng sau này khi có hiểu lầm, anh lại không chịu gặp mặt tôi hỏi cho rõ ràng.
...
Tôi không xuống gặp Giang Trình.
Anh đứng dưới lầu một lúc lâu, cho đến khi tuyết bắt đầu rơi ngày càng lớn, cây cối trong khu đã phủ một lớp tuyết mỏng, Giang Trình mới xoay người rời đi.
Kể từ đó về sau, chúng tôi không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Như thể đã hẹn trước với nhau, những người anh em đó của anh đều gửi cho tôi những tin nhắn xin lỗi rất dài.
Tôi không trả lời bất cứ tin nhắn nào.
Tất cả chuyện cũ đã theo gió bay đi, tương lai rồi sẽ tốt đẹp hơn.
(Hết)