Anh Là Duyên Phận Chẳng Thể Lấp Đầy Trong Tim - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

13



Cuộc nói chuyện với Giang Trình bị cắt ngang bởi sự xuất hiện của đồng nghiệp.


Anh nói sẽ cho tôi thời gian để tôi từ từ suy nghĩ.


Nhưng thật ra căn bản tôi không cần suy nghĩ.


Nội tâm tôi chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này.


Tôi và Giang Trình không thể quay lại được nữa.


Tôi không thể tha thứ cho hành vi năm xưa của anh, cũng sẽ không làm một kẻ thứ ba phá hoại tình cảm của người khác.


Tôi nhận được điện thoại của Linh Tử vào một buổi chiều chủ nhật.


Lúc cô ta kết hôn, tôi đã chặn hết mọi phương thức liên lạc của cô ta rồi.


Cuộc gọi này, là cô ta mượn điện thoại người khác gọi đến.


"Trần Hữu, kiếp trước tao tạo nghiệp gì mà kiếp này mới gặp phải mày hả?"


Trong điện thoại, giọng Linh Tử vẫn chói tai như mọi khi, lại mang theo chút điên cuồng.


"Hồi học đại học, người tao thích lại thích mày. Để có thể gần gũi anh ấy hơn một chút, tao chỉ đành lấy danh nghĩa của mày để trò chuyện với người ta, yêu đương qua mạng với người ta..."


Linh Tử dừng một chút rồi lại nói tiếp: "Tại sao tao kết hôn rồi mà mày vẫn còn đến ám hại tao? Nếu không phải hôm đó mày nói những lời kia trước mặt A Bân, bọn tao căn bản sẽ không ly hôn."


"Trần Hữu, tất cả những bất hạnh của tao đều do mày gây ra. Mày đã sống tốt như thế rồi, tại sao cứ không chịu chừa cho tao một con đường sống hả?"


Linh Tử nói đến đây liền bắt đầu nghẹn ngào.


"Tất cả những gì cậu nhận ngày hôm nay, đều do cậu tự chuốc lấy." Tôi chậm rãi mở lời.


"Ở trường học, không ai ép cậu mạo danh tôi để yêu qua mạng. Hôm đó ở quán bar, nếu bản thân cậu không chạy tới kiếm chuyện, tôi cũng sẽ chẳng rảnh mà chạy đến trước mặt người khác nói ra nói vào về cậu."


Cái đạo lý "kẻ nào kiếm chuyện trước thì kẻ đó đê tiện" này, tôi tưởng ai cũng hiểu chứ.


"Bao nhiêu năm rồi, cậu vẫn cứ như thế. Bất kể gặp chuyện gì cậu cũng theo thói quen đổ lỗi lên đầu người khác, cảm thấy mình vô tội nhất. Nhưng sự thật thế nào, cậu phải rõ hơn bất cứ ai mới đúng."


Tôi chẳng muốn nói thêm lời nào thừa thãi nữa.


Sau khi tắt máy, tôi liền cho số này vào danh sách đen.


14


Tất cả những đồ vật liên quan đến Giang Trình, tôi lấy hết ra khỏi tủ, bảo người giúp việc vứt đi.


Tôi đã dùng năm năm để tưởng niệm mối tình này. Như thế là đủ rồi.


Vào lễ kỷ niệm thành lập công ty, do công ty của Giang Trình là một trong những đối tác nên đương nhiên phải mời.


 Trước khi cho người gửi thiệp mời sang bên Giang Trình, anh trai tôi đã nói trước với tôi.


"Nếu em không muốn gặp cậu ta thì anh sẽ không gửi tấm thiệp mời này đi."


Tôi lắc đầu đáp lại: "Đối tác cùng cấp đều mời cả, bỏ sót họ thì không hợp lý."


Sau khi thật sự buông bỏ, dù có gặp lại, tôi cũng sẽ không cảm thấy khó xử.


Chỉ là tôi không ngờ anh lại dẫn theo bạn gái cùng đến.


Cô gái đó mặc một chiếc váy dạ hội cao cấp của thương hiệu nào đó, tóc cũng được làm tỉ mỉ, nhìn từ xa trông cứ như minh tinh vậy.


Rất xứng đôi với Giang Trình.


Tôi chỉ liếc nhìn một cái rồi thu lại tầm mắt.


Anh trai tôi đang tiếp đãi người của phía đối tác. Còn tôi thì dứt khoát trốn việc, lén chuồn ra ngoài hít thở không khí.


Đang thất thần nhìn cảnh phố xá bên ngoài thì sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nữ có chút lạ lẫm:


"Chào cô Trần, tôi là Tần Nhược Dư."


Tôi quay đầu lại thì thấy bạn gái của Giang Trình đang đứng ngay sau lưng mình.


Nhìn ở khoảng cách gần thế này, trông cô ấy thực sự xinh đẹp như tiên nữ vậy.


"Chào cô." Tôi nở nụ cười xã giao.


Tần Nhược Dư chớp chớp mắt, mở lời: "Hai lần trước vì chút hiểu lầm nên không chào hỏi cô đàng hoàng, thật ngại quá."


Tôi hiểu "hiểu lầm" trong miệng cô ấy là ám chỉ chuyện giữa tôi và Giang Trình nhưng tôi không định tiếp lời.


Một chuyện cứ nói đi nói lại mãi, khiến tôi thấy thật sự rất vô nghĩa.


Nhưng Tần Nhược Dư lại bất ngờ nói ra một câu bất ngờ: "Giang Trình là anh họ tôi."


15


Mặt tôi đầy vẻ kinh ngạc.


Tần Nhược Dư tiếp tục: "Thật ra hôm nay vốn dĩ tôi không định đến đâu. Là anh Trình bảo có thể cô đang hiểu lầm mối quan hệ giữa chúng tôi nên muốn nhờ tôi giải thích giúp một chút."


Trên mặt cô ấy vẫn luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng.


Nhìn kỹ thì dường như còn mang theo chút ý trêu chọc.


"Chuyện giữa hai người năm xưa tôi không rõ lắm nhưng tôi có thể khẳng định với cô, mấy năm nay anh Trình vẫn luôn độc thân, chưa từng có ai khác."


Tần Nhược Dư đột nhiên lấy điện thoại của mình từ trong túi xách ra.


Cô ấy chạm nhẹ vài cái lên màn hình rồi đưa đến trước mặt tôi.


Trong điện thoại đang tự động phát một đoạn video.


"Cái này là tôi lén quay trộm đấy. Những món đồ trước kia cô tặng anh Trình, anh ấy vẫn luôn giữ gìn. Trên bàn làm việc của anh ấy cũng luôn đặt ảnh của cô."


Tôi dời mắt khỏi điện thoại của Tần Nhược Dư.


"Năm năm trước, tôi và Giang Trình đã kết thúc rồi. Cô Tần, bây giờ cô cho tôi xem những thứ này cũng không có ý nghĩa gì cả."


Tôi sẽ không vì Giang Trình không có người mới mà hồi tâm chuyển ý.


Tần Nhược Dư nhìn tôi có chút ngạc nhiên, sau đó hỏi: "Tại sao lại không có ý nghĩa? Chẳng lẽ không phải vì lý do này mà cô không chịu tái hợp với anh Trình sao ?"


Tôi nhìn Tần Nhược Dư rồi hỏi ngược lại: "Nếu suốt một ngày trời không liên lạc được với bạn trai cô, mà khi cô gọi điện thoại tới lại là con gái nghe máy, thì cô có trực tiếp chơi trò mất tích luôn không?"


"Đương nhiên là không!" Tần Nhược Dư không cần suy nghĩ, buột miệng nói ngay: "Tôi phải tìm anh ta, mặt đối mặt hỏi cho ra lẽ ngay chứ. Nếu là hiểu lầm thì giải quyết, nếu là thật... thì tôi đấm vỡ đầu chó anh ta!"


Tôi nhún vai, tiếp lời: "Vậy nên cô hiểu tại sao tôi không đồng ý tái hợp với anh ta rồi chứ?"

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo