Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Anh nói cứ như điều hiển nhiên vậy.
Trong một khoảnh khắc, tôi hoảng hốt tưởng mình thật sự đang hẹn hò với Châu Nghịch.
Mãi đến khi hiểu ý Châu Nghịch, tôi kinh ngạc bật dậy khỏi giường.
"Cái... cái gì?!"
"Làng giải trí chẳng phải cũng có rất nhiều cặp đôi hợp đồng đấy sao? Em cũng đâu lạ gì."
Giọng Châu Nghịch điềm tĩnh.
"Chẳng lẽ em muốn người ta nghĩ mối quan hệ của chúng mình không đứng đắn à? Như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt đến cả hai đứa."
Quan hệ của chúng ta vốn dĩ đã không đứng đắn rồi mà?!
Tôi cứ thấy lời của Châu Nghịch có gì đó sai sai, nhưng nhất thời không rảnh mà nghĩ nhiều.
"Diễn xuất chỉ là nghề tay trái của tôi thôi, cùng lắm thì không diễn nữa, tôi không sợ bị ảnh hưởng."
Ban đầu vào showbiz, tôi chỉ định chơi cho vui, nên ra mắt một năm tôi vẫn chỉ đóng vài vai quần chúng, vẫn là sao tuyến mười tám.
Nhưng vì tôi phát ngôn không kiêng nể khi phỏng vấn, khi đi thảm đỏ, nên đã đắc tội với vài minh tinh đang nổi.
Fan của họ hắt nước bẩn tôi không ít, trên mạng chửi rủa ầm ĩ, nhưng tôi vốn chẳng thèm quan tâm.
Tôi bày tỏ lập trường của mình với Châu Nghịch: "Danh tiếng gì đó, tôi không quan tâm..."
"Tôi quan tâm."
Châu Nghịch nghiến răng ngắt lời tôi.
Tôi sững sờ, nghe thấy giọng điệu nặng nề của anh:
"Tôi làm tuyển thủ chuyên nghiệp năm năm, luôn giữ hình tượng trong sạch, không vướng scandal, tin đồn tình ái lần này ảnh hưởng rất lớn đến tôi."
Ồ, ra là quan tâm đến danh tiếng của bản thân.
Tôi xấu hổ không nói nên lời, cũng bị anh khơi dậy chút áy náy.
Châu Nghịch dựa vào kỹ thuật chơi game xuất thần nhập quỷ và gương mặt tuyệt thế, fan nhiều vô kể, luôn là tâm điểm của công chúng.
Nhưng năm năm nay ngoài thành tích thi đấu, đúng là anh không hề có scandal tình ái nào.
"Lương Trĩ, có thể em không biết, năm nay có lẽ là lần cuối cùng tôi tham gia giải thế giới rồi."
Châu Nghịch đột nhiên nói ra lời chấn động, tôi lập tức dời sự chú ý.
Tôi kinh ngạc. căng thẳng hỏi: "Anh sao thế?"
"Hai mươi ba tuổi trong ngành e-sports đã tính là tuổi nghề cao rồi, gần đây phong thái của tôi càng ngày càng tụt dốc... Trận đấu tối nay, tôi vốn đã không tự tin lắm, giờ lại bị chuyện này ảnh hưởng..."
Châu Nghịch ho khan hai tiếng, mềm giọng đáng thương nói.
"Lương Trĩ, em cũng không muốn tôi thân bại danh liệt mà giải nghệ đâu nhỉ?"
Nghiêm... nghiêm trọng đến vậy sao?
Trong ấn tượng của tôi, Châu Nghịch là một kẻ cứng đầu, dù bị đánh đến đầu rơi máu chảy cũng không chịu yếu thế.
Anh đã nói như vậy, thì chắc chắn là thật rồi.
Tôi bị anh dọa cho ngẩn cả người, cuối cùng mơ mơ màng màng đồng ý.
Thậm chí vì sợ ảnh hưởng đến trận chung kết thế giới tối nay của anh, tôi còn dịu dàng động viên anh qua điện thoại suốt nửa tiếng đồng hồ.
Lúc đó, tôi hoàn toàn không ngờ...
Năm năm trôi qua, sói xám đã biết đội lốt cừu để lừa người rồi.
11.
Châu Nghịch nói chuyện này cứ giao cho anh xử lý.
Thế là tôi càng không quan tâm đến dư luận trên mạng nữa.
Nhưng vì cuộc điện thoại này, tôi quyết định xem trận chung kết thế giới game"Chiến Dịch" tối nay.
Nào ngờ vừa mở trang phát trực tiếp, bạn tôi đã gọi điện tới:
"Trĩ Trĩ ơi, ngày kia lão Triệu đi du học rồi, mau tới đây, bọn mình tiễn cậu ấy!"
Lão Triệu cũng là bạn tốt lớn lên từ nhỏ với tôi, việc tiễn cậu ấy là chuyện tôi đã hứa từ trước.
Tôi nghĩ bụng trận đấu xem trên điện thoại cũng được, liền ra cửa đến chỗ hẹn.
Vừa bước vào quán, không khí đã nóng rực — ly cụng ly, tiếng cười nói rôm rả khắp nơi.
Tôi mỉm cười mời rượu lão Triệu, cậu ta nhìn tôi, u uất cảm thán:
"Bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cậu cũng chịu ra tay với Châu Nghịch rồi ha."
Tôi phụt cả ngụm rượu ra ngoài.
Biết là họ đã xem tin tức, tôi bỗng thấy mặt nóng bừng, vộ ilấp liếm:
"Nói cái gì đấy, sao không phải là Châu Nghịch cuối cùng cũng ra tay với tôi hả?"
"Châu Nghịch nào dám."
Người bạn khác sáp lại, trêu chọc: "Nếu Châu Nghịch mà dám động vào cậu, e là cậu ấy chẳng sống nổi đến giờ đâu."
"..."
Họ hồi tưởng quá khứ, đếm lại đủ loại "tội ác" của tôi với Châu Nghịch ngày xưa.
Trong miệng họ, tôi thế mà lại trở thành tên ác bá chuyên bắt nạt người khác, còn Châu Nghịch là cậu hầu nhỏ ngoan ngoãn nghe lời tôi.
Bọn họ hiểu lầm kiểu quái gì thế này?
Tôi không còn sức để phản bác, nhưng đầu óc lại không kiểm soát được mà nhớ về quá khứ theo lời họ.
12.
Lần hội thao đó chạy xong, Châu Nghịch không chịu cõng tôi.
Nhưng giờ nghĩ lại, tôi mới nhận ra — thật ra, trong suốt những năm ấy, anh đã cõng tôi không chỉ một lần.
Những lúc chú Châu bị bố mẹ tôi điều đi, không có ai đưa tôi về nhà.
Đoạn đường từ bến xe buýt đến nhà vẫn còn cả cây số, mỗi lần như vậy, đều là Châu Nghị cõng tôi đi suốt quãng đường ấy.
Chuyến dã ngoại mùa thu hồi cấp hai, đi leo núi, tôi bị ngã thương ở chân, nước mắt lưng tròng, cũng là Châu Nghịch cõng tôi xuống núi.
Ngay cả lúc trời mưa to, tôi không muốn lội nước làm ướt quần tất, Châu Nghịch cũng sẽ cõng tôi...
Tôi cố gắng nhớ lại, mỗi một lần, tôi đã dùng lý do gì để bắt anh cõng tôi nhỉ?
Không nhớ rõ lắm nữa.
Chắc là do Châu Nghịch chọc tôi tức, tôi muốn trả thù nên mới cố tình gây khó dễ cho anh.
Ký ức của tôi dường như có một lớp màng lọc tiêu cực rất dày đối với Châu Nghịch, nó không cho phép tôi nhớ đến điểm tốt của anh.
Tại sao vậy nhỉ?
Tôi mờ mịt đặt tay lên lồng ngực đang đập thình thịch, mải nghĩ đến mức quên cả xem trận đấu.
"Trước đây cậu thật sự quá đáng lắm luôn, có lúc bọn tớ nhìn mà cũng muốn đấm cậu một trận."
Bạn bè hồi tưởng xong, quay đầu lại, chốt một câu với tôi:
"Nhưng mà cậu cũng chỉ thế với mỗi Châu Nghịch, cũng đỡ làm bọn tớ đau đầu, ha ha ha."
Câu nói này như một cơn gió mạnh, thổi tung ký ức mờ mịt của tôi, để lộ một góc khuất bí mật sâu thẳm.
Tôi mơ hồ nhìn thấy gì đó qua khe hở ấy, nhưng chưa kịp nhìn kỹ.
Điện thoại rung lên, Châu Nghịch gọi tới.
Giọng nói hàm chứa ý cười của anh truyền qua ống nghe, ngập tràn vẻ dịu dàng không hề che giấu:
"Anh sắp về nước rồi, em có muốn quà gì không?"
13.
Tôi sững sờ.
Ý nghĩ đầu tiên trong đầu là, trận đấu kết thúc rồi à?
Tôi vừa định mở miệng hỏi, tiếng gọi của bạn bè bỗng vang lên:
"Trĩ Trĩ, đừng trốn nữa, mau tới uống rượu!"
Âm thanh này quá lớn, lập tức truyền đến đầu dây bên kia.
Tôi bất giác chột dạ, vội bịt mic ra hiệu cho bạn, vừa đi ra cửa.
"Bạn thân của em sắp đi du học, tối nay em đến tiễn cậu ấy."
Tôi không nhận ra mình đang vô thức giải thích với anh, chỉ thấy ý cười trong giọng Châu Nghịch vơi đi mấy phần.
Anh hỏi: "Đang uống rượu à?"
"Uống một chút rồi."
Nhớ đến đêm trùng phùng đó tôi cũng uống rượu, tôi lại bổ sung một câu.
"Em biết chừng mực, sẽ không say đâu."
Châu Nghịch bật cười thành tiếng.
Tiếng cười này rất khẽ, nhưng dư vị lại cực nồng, tựa men rượu.
"Say cũng không sao, đằng nào cũng là anh ‘phục vụ’ em, đúng không?"
Anh tuy đang hỏi, nhưng rõ ràng lời anh chứa ẩn ý, chẳng khác gì một lời tán tỉnh mờ ám.
Tôi hiểu đó …
Tôi siết chặt tay, tai nóng bừng, ngây ngốc ”À" một tiếng.
Châu Nghịch im lặng một lát, giọng bỗng khàn đi mấy phần.
"Lương Trĩ, gửi địa chỉ cho anh, anh đến tìm em."