Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
14.
Trong phòng bao.
Tôi lơ đãng nói chuyện, thỉnh thoảng lại lôi điện thoại ra xem.
Gửi địa chỉ cho Châu Nghịch xong, bên đó không có động tĩnh gì nữa.
Tôi vừa xem tin tức anh giành được quán quân, theo lý thì giờ này anh nên tham gia tiệc ăn mừng mới phải.
Sao có thể đến tìm tôi được chứ?
Tôi đè nén sự mong đợi, yên lặng nhìn thời gian trôi qua.
Một giờ rưỡi sáng.
Bữa tiệc đã đến lúc tàn.
Có người gọi tôi: "Lương Trĩ, ngẩn ra đấy làm gì, về thôi."
Tôi đứng dậy, cụp mắt che giấu sự mất mát không tên, nhấc chân định rời đi.
"Oa, mọi người mau xem ai tới kìa!"
Người đi gần cửa phòng bao nhất đột nhiên quay đầu lại, đứng ở cửa hét lên một tiếng.
Mọi người đồng loạt ngước mắt, nhìn về phía sau cậu ta.
Ánh đèn trong phòng bao sáng trưng, Châu Nghịch đột ngột từ trong bóng tối bước ra, như mang theo vầng sáng, rọi vào tầm mắt mọi người.
Anh vẫn mặc bộ đồng phục tuyển thủ màu đen tối nay, trên cổ áo thậm chí còn vương một mảnh giấy pháo hoa màu vàng kim.
Mọi người kinh ngạc: "Châu Nghịch, sao cậu lại tới đây?
Tôi nín thở đứng trong góc phòng, nhìn ánh mắt anh lướt quanh một vòng, cuối cùng dừng lại trên người tôi.
Bốn mắt nhìn nhau, khóe môi anh chợt cong lên nở nụ cười.
Châu Nghịch vừa trả lời, vừa không rời mắt mà nhấc chân đi tới chỗ tôi.
"Đến đón bạn gái tôi."
Không khí vốn đã lắng xuống, trong nháy mắt bị câu nói này thổi bùng!
"Lương Trĩ, cậu kín miệng thật đấy, cả buổi không hé răng nửa lời với bọn tớ!"
"Tớ đã nói hai người sớm muộn gì cũng thành đôi mà.”
"..."
Giữa lúc mọi người xôn xao, Châu Nghịch đã đi đến trước mặt tôi.
Anh tự nhiên vòng tay qua vai tôi, mỉm cười ra hiệu với mọi người:
"Hôm nay muộn quá rồi, hôm khác chúng tôi mời mọi người tụ tập sau nhé."
Tôi yên lặng nhìn Châu Nghịch xã giao với mọi người, ngoan ngoãn để anh ôm vai dắt đi.
15.
Mãi đến khi lên xe của anh, suốt đường chúng tôi không nói gì.
Xe dừng lại.
Tôi ngước mắt nhìn khu dân cư xa lạ, bừng tỉnh, quay đầu hỏi:
"Đây... đây là đâu?"
"Đại tiểu thư, em phản ứng chậm thật đấy."
Châu Nghịch nghiêng người lại gần, khẽ nhếch môi thốt ra hai chữ.
"Nhà anh."
Trong phòng khách, Châu Nghịch chậm rãi bước đến gần.
Tôi bị dồn đến trước sofa, bắp chân chạm vào mép ghế, không còn đường lui.
Tôi nuốt nước bọt, giọng nói cũng run rẩy:
"Châu Nghịch, chúng... chúng ta không phải là cặp đôi hợp đồng thôi sao?"
Châu Nghịch cười một tiếng đầy ẩn ý.
Anh hơi hất cằm về phía sofa, giọng khàn khàn dỗ dành:
"Ngoan, nằm sấp xuống."
Gương mặt góc cạnh rõ ràng và đôi mắt đen thẳm sâu lắng của Châu Nghịch đều cực kỳ có tính xâm lược.
Chân mềm nhũn, tôi ngại ngùng đỏ mặt.
Châu Nghịch thấy tôi không nhúc nhích, tiến gần lại thêm vài bước, ân cần nói: "Cần anh giúp không em?"
Anh giơ tay, định ôm eo tôi.
Tôi hoảng hốt, vội che mặt úp vào sofa.
Tôi vùi mặt vào gối sofa, đỉnh đầu nóng muốn bốc khói, giọng ồm ồm:
"Vậy, vậy anh nhanh lên..."
Châu Nghịch cười trầm thấp, ừ một tiếng.
Tôi nhắm mắt, chỉ nghe thấy vài tiếng sột soạt qua tai, sau đó phần sofa gần chân tôi lún xuống một mảng.
Tối nay tôi mặc áo croptop, để lộ vòng eo thon trắng.
Đột nhiên, một chỗ sau eo lạnh buốt, kích thích khiến tôi không kìm được run bắn cả người.
Châu Nghịch lập tức nhẹ tay lại, hỏi: "Đau không em?"
Sau eo có một vết xước dài nửa ngón tay, Châu Nghịch đang cầm tăm bông bôi thuốc cho tôi.
Vết thương này chắc là vô ý bị phải lúc chơi đùa tối nay, nhưng tôi hoàn toàn không biết.
Tôi lắc đầu: "Không đau."
Bây giờ chỉ thấy ngứa, ngứa đến tận tim.
Tôi ngứa ngáy khó chịu muốn động đậy, vừa mới lắc người một cái, bên hông bỗng bị một mảng ấm áp phủ lên.
Giọng Châu Nghịch khàn đi: "Đừng nghịch."
Đầu ngón tay như vỗ về, khẽ lướt qua.
Tôi bỗng cứng người, quên cả thở.
Mãi đến khi bên cạnh vết thương đột ngột truyền đến cảm giác ẩm ướt mềm mại, kích thích khiến tôi lại lần nữa không nhịn được run bật lên.
Đầu óc ong lên một tiếng, tôi kinh hãi quay đầu, vừa thẹn vừa giận:
"Châu Nghịch!"
Vừa lúc thấy Châu Nghịch thản nhiên ngẩng đầu lên từ sau eo tôi.
Đôi môi anh hơi óng nước, chạm phải ánh mắt tôi cũng không hề bối rối, ngược lại còn rướn người lên.
"Lần này khiến em không hài lòng rồi sao?"
Đoạn video đánh giá của tôi về anh bị lộ ra đó, quả nhiên khiến anh tức rồi đúng không?
Đàn ông mà, chắc hẳn khó mà không để tâm đến những lời như vậy nhỉ?
Tôi mở to mắt, lập tức run lẩy bẩy: "Châu Nghịch, anh, anh bình tĩnh đi..."
Châu Nghịch như không thấy, tự lẩm bẩm:
"Vậy thì lần này…"
Anh nắm lấy cổ tay tôi, ánh mắt chân thành mang theo cám dỗ.
"Đại tiểu thư, em đến khống chế anh đi."
16.
Tôi nằm trên giường Châu Nghịch, hai mắt vô hồn nhìn trần nhà.
Nhớ lại chuyện xảy ra tối qua, tôi hầm hừ một tiếng, vùi đầu đấm mạnh xuống giường.
Châu Nghịch, tên khốn này, tức chết tôi mà á á á á á á!
Tối qua sau khi anh nói câu đó, tôi run rẩy chuẩn bị nhắm mắt.
Kết quả!
Châu Nghịch vậy mà lại vùi mặt vào cổ tôi, cười suốt một phút đồng hồ!
Cười xong, anh đưa tôi vào phòng, chỉ để lại một câu:
"Đại tiểu thư à, ngủ sớm đi."
A!
Tôi lật người dậy, bụng đầy lửa hận muốn tìm Châu Nghịch trút giận.
Ra cửa lại không thấy anh đâu, chỉ thấy một mẩu giấy nhớ trên cửa phòng.
【Bữa sáng ở trên bàn, em nhớ hâm nóng lại.]
Châu Nghịch đã đi từ sáng sớm.
Tôi sững sờ, nhớ ra tối qua anh bay xuyên đêm về nước, cơn giận cũng tan biến hết.
Nhưng anh vội vã trở về như vậy, lẽ nào chỉ là để đến đón tôi sao?
Tôi mờ mịt và hoang mang trở về nhà.
Trên đường về, tôi mở điện thoại, lại một lần nữa nhận được đầy ắp tin nhắn chưa đọc.
Tôi tiện tay bấm vào một liên kết bạn gửi, vừa vào đã thấy tiêu đề bài báo đập vào mắt:
【Ritter tạo kỳ tích, giành ba chức vô địch liên tiếp, mình đầy vinh quang tạo nên lời tỏ tình thế kỷ.】
Hôm qua lúc tụ tập tôi có liếc qua tin tức đẩy tới, đã biết Châu Nghịch thắng trận, nhưng lúc đó không kịp xem kỹ.
Giờ atôi lướt điện thoại, đọc từng chữ một chiến tích huy hoàng thuộc về Châu Nghịch.
Bài báo này kể chi tiết những kỳ tích mà Châu Nghịch tạo ra suốt từ khi ra mắt thi đấu chuyên nghiệp.
Ra mắt đã là quán quân, tạo nên lịch sử cho đội tuyển Trung Quốc khi lần đầu tiên giành chức vô địch thế giới game "Chiến Dịch".
Hễ thi là thắng, năm năm ba lần vào giải vô địch thế giới, cả ba lần đều giành quán quân, và đều là MVP.
Tối qua còn khai sinh ra một "meme" nổi tiếng độc quyền của Châu Nghịch —— "Nhường hai lội ngược dòng ba".
Bởi vì Châu Nghịch giữa chừng có tạm hoãn hai năm để đi học đại học, không tham gia giải vô địch thế giới.
...
Tôi chậm rãi đọc kỹ, không hiểu sao vành mắt nóng lên, nảy sinh cảm giác tự hào vinh dự lây.
Mãi đến khi lướt đến nửa sau bài báo, văn phong đột nhiên thay đổi, còn đính kèm một đoạn video.
Là lễ trao giải tối qua.
Ngập tràn pháo hoa vàng kim, Châu Nghịch đứng trên sân khấu phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải.
Nửa đầu bài phát biểu đã bị cắt đi, chỉ còn lại đoạn cuối.
"Tôi muốn chia sẻ tất cả vinh quang của mình, cho một người giờ phút này đang ở nơi xa ngàn dặm.
"Tôi muốn nói với bạn gái tôi——"
Dừng một chút, khóe miệng Châu Nghịch nhếch lên nụ cười phóng khoáng, ánh mắt sáng rực nhìn thẳng vào ống kính.
Anh nói: "Lương Trĩ, anh thắng rồi."
Thịch.
Lồng ngực như có một chùm pháo hoa nổ tung, khiến tôi choáng váng mê mẩn.
Từng bị che đậy, bị đè nén, bị giấu kín trong góc khuất trái tim...
Một thứ tình cảm nào đó, như đang chực trào ra.