Anh Sát Thủ Này Quá Mlem - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Hắn nhìn thấy tôi, câu đầu tiên chính là--

 

“Về phòng cô đi.”

 

Lại muốn đuổi tôi đi.

 

Tôi nằm xuống bày một kiểu tạo dáng, giọng nói đầy ám muội.

 

“Ông chủ, chọn một tặng một.”

 

“Tôi có thể, không cần thương xót tôi.”

 

Đại ca sát thủ trực tiếp lờ đi lời mời của tôi, bàn tay lớn kéo tôi xuống giường, giọng nói vô cùng hung dữ: “Tôi muốn ngủ, cô mau đi đi.”

 

Ngủ cái quái gì.

 

Vẫn chưa tới tám giờ.

 

Tôi không phục: “Đây là nhà tôi.”

 

Đại ca sát thủ có lý hơn: “Bây giờ là nhà tôi.”

 

Đúng, hình như là như vậy.

 

Tôi ngoan ngoãn cúi gập chín mươi độ, nói: “Ông chủ ngủ ngon, chúc ngài có một giấc mộng đẹp.”

 

Tôi chống gậy dò đường, chậm rãi đi đến cửa phòng.

 

Trước khi đóng cửa, tôi không khỏi thở dài.

 

“Ông chủ, tôi phát hiện tôi rất dễ khiến người khác muốn lên giường.”

 

“Cứ như ngài, tôi vừa nói chuyện, ngài đã chuẩn bị ngủ rồi.”

 

Hắn phản ứng lại trong chốc lát: “……Cút ra ngoài!”

 

13.

 

Về phòng xong.

 

Tôi đột nhiên nghe thấy một tràng tiếng chuông điện thoại lạ lẫm.

 

Theo tiếng động tìm khắp trong hộp đồ, tìm ra một chiếc điện thoại bấm nút cũ kỹ.

 

Ấn nút nghe.

 

Một giọng đàn ông trung niên truyền ra--

 

“Alo.”

 

“Ninh Ninh à……”

 

Giọng quen tai quá.

 

À, là ba nuôi tôi, Trần Vệ Lâm.

 

Tôi đáp: “Chào buổi tối, ba.”

 

“Tốt, tốt, con, con sống bên đó thế nào rồi?”

 

“Rất tốt.”

 

“Vậy là được, vậy là được.”

 

Lời hỏi thăm xong rồi.

 

Hẳn nên đi vào vấn đề chính rồi.

 

Người bên kia điện thoại ho nhẹ vài tiếng, giọng nói ấp a ấp úng: “Ba muốn đến chỗ con ở vài ngày được không?”

 

Tôi ngẩn ra: “Tại sao ạ?”

 

“Mấy hôm trước, ba li hôn với mẹ con rồi……”

 

“……”

 

Vậy thảo nào.

 

“Ba bây giờ không có chỗ ở, trên người cũng không có bao nhiêu tiền, cho nên muốn đến chỗ con ở một thời gian.”

 

Trần Vệ Lâm không đi tìm hai đứa con trai hắn, lại chạy đến tìm tôi.

 

“Con xin lỗi, ba.”

 

Tôi thản nhiên nói: “Căn nhà này đã có chủ nhân khác rồi, ba không thể đến ở.”

 

Trần Vệ Lâm nghe xong thì lập tức cuống lên, ông gầm lên:

 

“Chủ nhân khác? Chuyện này sao có thể? Con đang lừa ba đúng không?”

 

“Con không lừa ba, ba có thể đi hỏi Trần Vũ Phi, trước đó nó còn muốn thu hồi căn nhà này.”

 

“Ninh Ninh, bố thật sự--”

 

……

 

Hết tiếng rồi.

 

Tôi cầm xuống nhìn, là điện thoại hết pin tắt nguồn.

 

Sạc pin không biết để ở đâu.

 

Thôi, mai lại tìm vậy.

 

Tôi ném điện thoại lại vào trong hộp.

 

14.

 

Ba năm trước đây.

 

Qua lời giới thiệu của người thân, tôi theo Trần Vệ Lâm đến nhà họ Trần.

 

Ngay ngày đầu tiên vào nhà họ Trần, Trần Vũ Phi đã kéo tôi vào nhà vệ sinh, tay đấm chân đá.

 

Toàn thân tôi mang theo vết thương, kể lại chuyện này với mẹ nuôi, nhưng bà lại nhẹ nhàng tìm lý do, nói Trần Vũ Phi chỉ đang đùa giỡn.

 

Chỉ có Trần Vệ Lâm là hơi chút bảo vệ tôi.

 

Ở trường.

 

Tôi bị bạn bè cô lập, giáo viên mặc kệ tôi.

 

Cùng với sự thờ ơ của người lớn đối với tôi, Trần Vũ Phi đối xử với tôi càng ngày càng bạo lực.

 

Hắn nhân lúc tôi không chú ý, mạnh tay tông tôi ngã xuống cầu thang.

 

Chờ tôi tỉnh lại.

 

Trước mắt đã là một mảng mơ hồ, không còn nhìn rõ thế giới này nữa.

 

Sau khi mẹ nuôi biết tôi bị mù, bắt đầu trốn tránh trách nhiệm, cũng bỏ rơi tôi.

 

Trần Vệ Lâm trước khi đi đã đưa cho tôi một chiếc điện thoại bấm nút, ông nói sẽ thường xuyên gọi cho tôi.

 

Nhưng cho đến tận bây giờ.

 

Tôi chỉ nhận được một cuộc điện thoại kia.

 

15.

 

“Ninh Ninh! Con có ở trong đó không?”

 

“Mở cửa đi, ba đây! Mau mở cửa!”

 

Âm thanh gõ cửa khiến người bực bội, cộng với tiếng gọi, kéo tôi ra khỏi giấc ngủ.

 

Tôi mở mắt.

 

Ngoài cửa sổ trời vừa hửng sáng.

 

Mẹ nó.

 

Kể từ khi Trần Vũ Phi đến, tôi không ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh nữa.

 

Nghe giọng nói, hẳn là Trần Vệ Lâm.

 

Tôi mặc áo khoác vào, mò mẫm bước ra cửa.

 

Trần Vệ Lâm vừa nhìn thấy tôi đã lập tức kéo tay tôi, rưng rưng nước mắt nói:

 

“Ninh Ninh, rốt cuộc chuyện này là sao? Căn nhà này bị người nào mua rồi?”

 

“Còn nữa, tối qua tại sao cúp điện thoại? Gọi lại không được.”

 

Tôi rút tay lại: “Chủ nhân căn nhà là ai tôi cũng không biết.”

 

“Tối qua điện thoại hết pin tắt máy rồi, nên gọi không được.”

 

Trần Vệ Lâm ôm tôi vào lòng, hai tay cố ý vô tình vuốt ve sau lưng tôi.

 

“Ninh Ninh, con không biết ba gần đây sống thảm đến mức nào đâu.”

 

“Mẹ con không thèm đưa ba tiền sinh hoạt đã đuổi ba ra ngoài, còn không cho ba liên lạc với hai anh trai con nữa……”

 

Trần Vệ Lâm khóc lóc một phen nước mắt nước mũi lên vai tôi.

 

Tôi giãy giụa, không thoát ra được.

 

Dù sao ông ta cũng đến để đòi tiền.

 

Tôi thở dài: “Trong thẻ này của tôi vẫn còn chút tiền, ba cầm lấy dùng tạm đi.”

 

Vừa nghe đến tiền, quả nhiên Trần Vệ Lâm lập tức buông tôi ra ngay.

 

“Bên trong có bao nhiêu?”

 

“Chắc không nhiều lắm.”

 

Tôi đưa thẻ ngân hàng trong túi cho ông: “Ba ra ngân hàng xem thử đi, mật khẩu là sáu số cuối.”

 

“Được, được.”

 

Trần Vệ Lâm nhét thẻ vào túi, lại lưu luyến nhìn căn nhà phía sau tôi.

 

Tôi đứng tại chỗ, hai mắt vô hồn nhìn xuống đất.

 

“Ba, ba mau chóng tìm việc đi, số tiền này chắc chắn không thể tiêu cả đời được.”

 

“Sau này ba cũng đừng đến đây nữa.”

 

Trần Vệ Lâm thu hồi ánh mắt, xoa xoa mặt tôi: “Con sạc đầy điện thoại đi, ba sẽ liên lạc với con bất cứ lúc nào.”

 

Tôi rũ mắt xuống không trả lời.

 

16.

 

Sau khi Trần Vệ Lâm đi.

 

Tôi về nhà ngay lập tức tìm điện thoại ra, giơ búa lên đập nát nó.

 

Bà nội nó.

 

Ai muốn làm máy rút tiền của ông cả đời chứ?

 

Càng nghĩ càng tức.

 

Cái điện thoại dưới đất đã nát bét, nhưng tôi vẫn không ngừng vung búa đập loảng xoảng.

 

Đại ca sát thủ đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng tôi: “Cô đang làm gì?”

 

Hắn vậy mà chưa ra ngoài.

 

Tôi đặt cây búa lớn xuống, ngượng ngùng gãi đầu.

 

“Ba nuôi tôi sẽ gọi điện thoại đến đòi tiền, cho nên tôi tiêu hủy công cụ liên lạc trước.”

 

“Ngài yên tâm, tôi sẽ giải quyết chuyện này sớm nhất có thể, sẽ không gây phiền phức cho ngài đâu.”

 

Đại ca sát thủ: “Cô cần gì, tôi có thể giúp cô.”

 

Tôi vội vàng xua tay, nói: “Không cần không cần, ngài đã giúp tôi rất nhiều rồi.”

 

Hắn dựa vào khung cửa, nhìn chằm chằm tôi một lúc.

 

“Tùy cô.”

 

17.

 

Trần Vệ Lâm bởi vì không liên lạc được với tôi, liên tiếp mấy ngày nay đều lảng vảng bên ngoài căn nhà.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo