Anh Sát Thủ Này Quá Mlem - 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Tôi trốn trong phòng, không mở cửa, cũng không lên tiếng.

 

Ông ta mỗi lần đều chỉ đành hậm hực rời đi.

 

Vài ngày sau, Trần Vệ Lâm không tìm tôi nữa, tôi với nhà họ Trần hẳn đã hoàn toàn cắt đứt quan hệ.

 

Cuối cùng cũng thoát khỏi tầng ràng buộc này.

 

Thật sự là nhẹ cả người.

 

Tuy nhiên chưa kịp vui vẻ bao lâu, đại ca sát thủ lại sắp rời đi.

 

Tôi đoán hẳn là muốn di chuyển căn cứ.

 

Đại ca sát thủ nói tôi có thể tiếp tục ở đây, còn tôi bày tỏ kiên quyết phải theo ông chủ cùng tiến cùng lui.

 

Đến nhà mới xong.

 

Một ngày tôi phải té ngã đến tám lần.

 

Đại ca sát thủ vì thế mà sắp xếp cho tôi một bảo mẫu, mỗi ngày đều dắt tôi đi bộ, làm quen với môi trường.

 

Tôi và bảo mẫu hòa hợp rất tốt.

 

Còn từ miệng cô ấy biết được họ của đại ca sát thủ, “Lục”.

 

Lúc cô ấy còn muốn nói với tôi nhiều hơn, tôi nhanh chóng lắc đầu, không nghe gì cả.

 

Biết càng nhiều, chết càng nhanh.

 

Quy tắc này tôi hiểu.

 

Chị đây là người sống tạm trong tổ chức sát thủ đấy.

 

Tối hôm đó, tôi vừa ngân nga một bài hát, vừa tay chân nhanh nhẹn chà lưng cho đại ca sát thủ.

 

“Ông chủ, thoải mái không?”

 

Hắn quay lưng về phía tôi gật đầu: “Ừm.”

 

Tôi đột nhiên có suy nghĩ: “Vậy tôi có thể chà lưng cho những anh em khác trong tổ chức không?”

 

Đại ca sát thủ cơ thể hơi cứng đờ, hỏi ngược lại: “Tôi không thể thỏa mãn cô sao?”

 

“Không phải.”

 

Tôi cười thành tiếng: “Tôi muốn thể hiện công phu chà lưng của tôi.”

 

“Chà nhiều ngày như vậy, tôi cảm thấy kỹ thuật của mình tiến bộ không ít, trên cánh tay cũng có cơ bắp rồi.”

 

Đại ca sát thủ nghe vậy thì quay người lại, bóp bóp tay tôi.

 

“Luyện thêm chút nữa, vẫn chưa được.”

 

“Vậy thôi vậy.”

 

Dù sao cũng chỉ là nói chơi thôi.

 

Tôi sửa sang lại tóc, chờ đại ca sát thủ quay lưng đi.

 

Đợi nửa ngày, hắn cũng không động.

 

Ánh mắt nóng rực trên đỉnh đầu dường như muốn chọc tôi thành một cái lỗ.

 

Tôi không dám ngẩng đầu, càng không dám động.

 

“Ngài, ngài quay đi chưa?”

 

“Chưa.”

 

Tôi có chút ngẩn ngơ: “Muốn tôi chà phía trước sao?”

 

“Tôi có thể giúp ngài nhấc lên đee chà.”

 

Hắn cắn răng: “……Ra ngoài.”

 

18.

 

Chậc.

 

Mỗi lần chà được nửa chừng đều sẽ đuổi tôi đi.

 

Tôi bĩu môi: “Tôi không.”

 

“Tại sao mỗi lần chà được nửa chừng đều sẽ đuổi tôi đi?”

 

“Tôi thừa nhận quấy rối anh là tôi sai, nhưng nghĩ lùi lại một bước, cơ thể anh tốt như vậy, lẽ nào anh không có lỗi sao?”

 

Đại ca sát thủ bình tĩnh nhìn tôi tự tìm đường chết: “Ừm, nói tiếp đi.”

 

Rất tức, lại rất hèn.

 

Nắm đấm siết chặt được buông lỏng: “Đương nhiên là không có, toàn bộ là lỗi của tôi.”

 

“Ngài từ từ tắm, kẻ hèn này ra ngoài đây.”

 

Tôi xoay người vừa bước một bước, dưới chân hình như dẫm phải thứ gì đó.

 

Thân thể nghiêng đi, mắt thấy sắp té ngã.

 

Đại ca sát thủ nhanh chóng vươn tay nhét tôi vào lòng, hai người chúng tôi cùng nhau ngã xuống đất.

 

Ngay chính khoảnh khắc này, tôi đã nghĩ xong xem nên chôn ở đâu rồi.

 

Đại ca sát thủ chống tay ngồi dậy, vỗ vỗ vai tôi: "Dậy đi."

 

Tôi gối đầu trên múi bụng của hắn, không muốn dậy, Cho nên giả bệnh: "Tôi, tôi dậy không nổi..."

 

Hắn che chắn đầu tôi, hỏi: "Bị ngã ở đâu?"

 

Hắn thật sự tin.

 

Tôi tiếp tục giả vờ: "Bị ngã trúng chân rồi, tôi không đứng dậy được."

 

Đại ca sát thủ điều chỉnh tư thế, một tay ôm bổng tôi lên.

 

Trời ơi, là ôm công chúa! Lần này chết thật sự không còn gì hối tiếc nữa rồi.

 

Đại ca sát thủ ôm tôi ra khỏi phòng tắm, vừa cúi người đặt tôi xuống mép giường, tôi đã lập tức tay chân dùng hết sức vòng lấy hắn, quăng hắn lên giường.

 

Tôi nghe thấy giọng nói trầm thấp của hắn mang theo sự giận dữ: "Lá gan không nhỏ đâu, Ôn Ninh."

 

Giọng tôi hơi nghẹn lại: "Gan tôi lúc nào cũng lớn mà."

 

Đại ca sát thủ tuy miệng nói lời cay nghiệt, nhưng cơ thể vẫn không hề nhúc nhích, mặc cho tôi ôm.

 

Quần áo đã sớm bị nước làm ướt, dính lên người nhớp nháp. Tiếng tim đập có thể nghe thấy rõ mồn một.

 

Tôi sờ sờ tóc hắn, từng âm điệu đều đang quyến rũ: "Ông chủ, nhịn như vậy không tốt cho sức khỏe đâu."

 

Đại ca sát thủ dường như nghe ra ý của tôi, yết hầu nuốt khan một chút, giọng nói hơi khàn đi: : "Cô có thể..."

 

Tôi gấp không chờ nổi: "Có thể, có thể, có thể!"

 

19.

 

Đại ca sát thủ ngẩng đầu lên, dùng đầu ngón tay xoa xoa môi tôi.

 

Lại hỏi: : "Có thể hôn không?"

 

Hắn đúng là rề rà thật.

 

Bây giờ còn bày đặt làm cái trò thuần khiết gì với tôi chứ.

 

Tôi một tay ôm lấy mặt hắn, hôn chụt một cái thật mạnh.

 

"Anh không cần hỏi, cưỡng hôn tôi cũng không sao đâu."

 

Miệng nói thì ghê gớm lắm, nhưng lúc hắn dùng sức siết lấy eo tôi, tôi thực sự đau đến ngất đi.

 

Đại ca sát thủ dùng lòng bàn tay nóng rực vuốt ve cơ thể tôi, vài lần chạm phải những vết sẹo xấu xí kia, hắn cúi người xuống nhẹ nhàng hôn lên.

 

Tôi che miệng lại, nước mắt lưng tròng không tiếng động chảy xuống.

 

Đại ca sát thủ hôn giọt nước mắt của tôi, động tác bên dưới dần dần chậm lại.

 

Khoảng cách gần như vậy khiến tôi nhìn rõ được đôi mắt hắn.

 

Đó là một đôi mắt hoa đào vô cùng sáng ngời.

 

"Còn đau không?" Hắn hỏi.

 

Tôi: "Sắp đau chớt rồi đây."

 

20.

 

Khi tôi tỉnh lại, trời đã sáng rực.

 

Ánh nắng chói chang khiến tôi lại nhắm mắt, rúc rúc sâu vào trong lòng người bên cạnh.

 

Đại ca sát thủ cũng tỉnh rồi, ngón tay không ngừng véo má tôi.

 

Tôi cười nhăn mặt: "Đừng nghịch nữa."

 

Hắn rất nghe lời, không trêu nữa.

 

Khi tôi chuẩn bị ngủ tiếp, hắn đột nhiên ghé sát tai tôi, hỏi: : "Em có tò mò về tên của anh không?"

 

Vốn dĩ vẫn đang ngủ mơ mơ màng màng.

 

Lập tức bị dọa cho tỉnh táo.

 

Má ơi.

 

Cái câu hỏi chết người này là gì đây.

 

Đã biết tên của sát thủ, chắc chắn lát nữa sẽ đi gặp Diêm Vương rồi.

 

Bây giờ tôi một chút cũng không muốn chết đâu.

 

Tôi vẫy tay, điên cuồng lắc đầu: "Không không không, em một chút cũng không tò mò."

 

Đại ca sát thủ khó hiểu hỏi: "Em không muốn biết sao?"

 

"Không muốn, không muốn, một chút cũng không muốn."

 

"..." Đại ca sát thủ không nói gì nữa, im lặng đứng dậy mặc quần áo.

 

Tôi nhận ra mình đã chọc giận đối phương, muốn vội vàng xin lỗi: "Ông chủ..."

 

"Đừng gọi tôi là ông chủ."

 

21.

 

Tôi sốt ruột.

 

Tùy tiện quấn chăn xuống giường.

 

"Vậy em phải gọi anh là gì? Lục tiên sinh?"

 

Đại ca sát thủ: : "Tôi không thích."

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo