Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Hướng Dương hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của tôi, tự mình nói tiếp: "Trần Vệ Lâm trước kia thường xuyên nửa đêm vào phòng em, em không hề phát hiện ra đúng không?"
"Chỗ anh còn có cả video Trần Vệ Lâm quay lại, đáng tiếc là em không nhìn thấy được."
Gã cúi người ghé sát vào tai tôi, lạnh lùng nói: "Có muốn anh gửi cho Lục tổng, để anh ta xem thử không?"
Ánh sáng xung quanh khiến tôi ổn định lại hơi thở.
Nếu ở trong bóng tối, tôi đoán là sẽ run rẩy toàn thân mất.
Tôi hỏi gã: "Anh muốn làm gì?"
Trần Hướng Dương nhét một tấm thẻ vào tay tôi.
"Tôi hy vọng em có thể thường xuyên liên lạc với gia đình."
26.
"Thân ái, em bị uy hiếp rồi."
Tối vừa về đến nhà, tôi lập tức kể chuyện này cho Lục Vân Hiến nghe.
Lục Vân Hiến nghe xong, kiềm chế cơn giận của mình, bình tĩnh nói: "Đừng sợ, để tôi xử lý chuyện này."
"Em không sợ, em còn khá phấn khích nữa cơ."
Tôi cười nói: "Hóa ra biến thái ở ngay bên cạnh em."
"..." Bàn tay an ủi của hắn dừng lại giữa không trung.
Tôi đưa điện thoại và tấm thẻ cho Lục Vân Hiến: "Anh giúp em bấm số, tiện thể mở ghi âm luôn."
"Em muốn nghe thử xem cái tên khốn này muốn làm gì."
27
"Tút tút tút..." Điện thoại đã thông.
Tôi nghe thấy giọng nói chết dở của Trần Hướng Dương: "Xin chào, ai vậy?"
Khốn nạn, cũng lễ phép ghê.
Tôi ngay lập tức nhập vai, thút tha thút thít nức nở: "Anh Hướng Dương..."
Giọng Trần Hướng Dương kiêu ngạo hẳn lên: "Em gái à, đừng khóc."
"Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời anh, anh sẽ không làm gì đâu."
Tôi hít hít mũi: "Anh muốn em làm gì cũng được, cầu xin anh đừng kể chuyện này cho Lục Tổng, anh ấy sẽ bỏ em mất..."
Mà Lục Tổng bên cạnh đã bị diễn xuất của tôi chinh phục hoàn toàn, khó tin tưởng nổi nhìn tôi.
Tôi vứt cho hắn một cái mị nhãn.
"Ừm." Trần Hướng Dương rất hài lòng với câu trả lời của tôi.
"Trước hết, em đi thuyết phục Lục Vân Hiến, để Tập đoàn Tinh Hoàn hợp tác với công ty chúng ta."
"Sau đó kiếm ba mươi triệu cho anh..."
"Cùng với một phần cổ phần nữa..."
Trần Hướng Dương nói rất nhiều điều kiện, một cái càng lố bịch hơn một cái.
Qua lời hắn, tôi cứ như một nữ đặc công không gì biết làm
Trong âm thanh liên tục đồng ý của tôi, Trần Hướng Dương cúp máy.
Lục Vân Hiến vẫn đứng bên cạnh lắng nghe, hắn thành thạo tìm luật sư, còn chuẩn bị sẵn sổ tiết kiệm cho tôi.
Mấy ngày sau.
Tôi mang theo bút ghi âm, đến nơi giao dịch với Trần Hướng Dương.
Suốt quá trình, tôi đều ép dạ cầu toàn, hết lời van xin Trần Hướng Dương đưa phim cho tôi, thế mà hắn cứ như phản diện trong phim truyền hình, vừa đưa tôi một bản, lại chìa ra thêm một bản nữa.
Trần Hướng Dương nói, sẽ dùng thứ này để uy hiếp tôi cả đời.
Gã còn mở phim cho tôi nghe.
Tôi không nhìn rõ hình ảnh, nhưng bên trong đúng là có tiếng tôi mộng du, cùng với tiếng thở dốc nặng nề của Trần Vệ Lâm.
Nghe mà tôi chỉ muốn nôn.
Cuối cùng.
Trần Hướng Dương và Trần Vệ Lâm tra còng vào tù.
Mẹ nuôi kéo Trần Vũ Phi đến dập đầu xin lỗi tôi, khoảnh khắc bọn họ quỳ xuống, tôi trợn trắng mắt.
Trần Vũ Phi khóc lóc xin lỗi tôi, nói rằng tôi đánh hắn thế nào hắn cũng sẽ không đánh trả.
Đánh cho đến khi tôi giải tỏa cơn giận thì thôi.
Nhưng tôi chỉ muốn tống hắn vào tù, không muốn bẩn tay mình.
Cứ như vậy.
Trời còn chưa kịp trở lạnh.
Công ty nhà họ Trần đã xong đời.
Trần Vũ Phi cũng vì tội cố ý gây thương tích, mà đi vào luôn.
28.
Sau khi thiên hạ thái bình.
Tôi trịnh trọng suy nghĩ về mối quan hệ giữa tôi và Lục Vân Hiến hiện tại.
Giờ đây, tôi có thể quang minh chính đại quấy rối Lục Vân Hiến, còn hắn cũng đã tập mãi thành quen với mấy hành vi của tôi.
Tôi vừa sán lại gần, hắn đã chu môi đợi hôn.
Thật sự không còn giữ giá nữa.
Chẳng bằng cái hồi hắn còn giả vờ thanh cao.
Tôi khoanh tay, lượn lờ vào phòng tắm.
Lục Vân Hiến đang tắm, hắn ngoảnh đầu nhìn tôi, cười nói: "Muốn tắm cùng anh không?"
Tôi thở dài thườn thượt, vỗ vỗ cơ ngực vạm vỡ của hắn.
"Chị đây thích bộ dạng ban đầu của anh hơn, vừa ngoan vừa ngây thơ."
"Lại còn không cho phép chụt chụt."
Động tác cúi đầu hôn tôi của Lục Vân Hiến dừng lại: "Vậy bây giờ thì sao?"
"Bây giờ?" Tôi nhíu mày chê bai: "Đến cả dán chặt vào miệng em cũng muốn."
Hắn hừ lạnh một tiếng:"Thế à."
"Thế thì bây giờ em cút ra ngoài cho anh."
Đúng đúng đúng.
Chính là cảm giác này.
"Em không." Tôi vênh mặt lên: "Anh làm gì được em?"
Lục Vân Hiến kéo khăn tắm lau người, sau đó cúi lưng vác tôi lên vai.
Tôi bị anh ấy hành hạ suốt một đêm.
Sáng dậy, tôi thân tàn ma dại, không nhúc nhích nổi một chút.
Dù biết đây là tôi tự làm tự chịu, nhưng tính tình bướng bỉnh vẫn quyết định chọc ghẹo anh ấy một chút.
Tôi nhìn Lục Vân Hiến: "Em xin lỗi."
Lục Vân Hiến mặt mày khó hiểu: "Xin lỗi cái gì?"
"Không có gì."
"???"
29.
Lục Vân Hiến muốn chữa khỏi mắt cho tôi.
Hắn chở tôi đến các bệnh viện lớn để kiểm tra, nhưng các bác sĩ đều lắc đầu, nói rằng bó tay không có khả năng.
"Không sao đâu, em chỉ cần nhìn rõ anh là được rồi."
Tôi an ủi anh ấy: "Anh chính là thế giới của em."
Lời tỏ tình sến sẩm học trên mạng.
Nói ra thật sự ngượng chín mặt.
Đến cả tôi cũng thấy hơi khó xử.
Lục Vân Hiến kéo tay tôi lại, đặt một vật nhỏ lạnh lẽo lên lòng bàn tay.
Hắn hôn tôi một cái: "Ôn Ninh, em có muốn lấy anh không?"
Thật bất thình lình.
Tôi rung động chớ đi được.
Nhưng mà bên ngoài vẫn phải giả vờ một chút.
Tôi cười đểu hỏi: "Có lợi ích gì không?"
"Cơ bụng tùy em sờ."
"Điều kiện này không đủ đô đâu nha." Tôi nghiêng đầu, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út: "Còn cả sữa và con kiu nữa chứ..."
Lục Vân Hiến bóp lấy miệng tôi: "Được rồi được rồi, đều là của em hết, không cần phải nói ra."
Câu này tôi thích nghe.
Ngay sau đó, thú tính trong lòng tôi bùng lên.
Tôi nằm vào lòng Lục Vân Hiến, chớp chớp mắt, hỏi: "Hôm nay anh còn đi làm không?"
Lục Vân Hiến phối hợp tháo cúc áo: "Không."
"Vậy thì hôm nay chiếc quần này chỉ mặc đến đây thôi." Tôi đẩy anh ấy ngã một cái, ngắm thẳng môi mà hôn lên.
Trong lúc thở dốc.
Tôi nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ.
Ánh dương rực rỡ, ngàn dặm không mây.
Cuộc đời tôi về sau có lẽ cũng sẽ như thế này.
(Hết)