Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi vừa dỗ vừa lừa: : "Vậy thì, bảo bối? Cục cưng? Thân ái?"
"..."
Hắn không nói chuyện.
Dưới tình thế cấp bách, tôi chộp lấy cánh tay hắn: "Anh đừng giận, vừa nãy là em không đúng."
Cơ thể đại ca sát thủ cứng đờ, véo má tôi, ép tôi phải ngẩng đầu lên.
"Em có thể nhìn thấy?"
Xong rồi, bại lộ rồi.
Tôi ổn định hơi thở, mắt vô thần lắc đầu: "Em không nhìn thấy mà."
Đại ca sát thủ buông tôi ra, nhẹ nhàng lùi lại một bước, im lặng vén áo mình lên.
Có cơ bụng.
Mắt tôi hướng về phía đó.
Chỉ nghe thấy một tiếng cười lạnh: "Quả nhiên là em có thể nhìn thấy."
Hay chi một chiêu mỹ nhân kế!
Tôi vân vê ngón tay, rũ mắt thừa nhận: "Được rồi, em thật thà khai báo."
"Em không phải bị mù hoàn toàn, mà có thể mơ hồ nhìn thấy một chút."
Đại ca sát thủ chống tay lên eo, chắc đã tức giận không nhẹ.
Hắn hỏi: : "Mơ hồ đến mức nào?"
"Bây giờ em không nhìn rõ mặt anh." Tôi ngoắc ngoắc ngón tay với anh ta: "Lại gần một chút, để chị đây nhìn cho kỹ nào."
Hắn thật sự bước đến.
Hai tay nâng mặt tôi lên, cúi đầu hôn xuống.
Tôi giật mình, muốn đẩy hắn ra--
Nhưng không đẩy được.
Đại ca sát thủ giữ chặt cổ tay tôi, sau đó tôi nghe thấy tiếng cười kiêu ngạo của hắn: "Không phải em nói cưỡng hôn em cũng không sao à?"
Tôi che miệng lại, "anh" mãi mà không nói được lời nào.
Kết quả là hắn còn tỏ vẻ không vui.
"Nhưng đừng tưởng thế này là tôi sẽ tha thứ cho em."
Người đàn ông mở cửa bỏ đi: "Hừ!"
Tôi: "???"
22.
Để làm rõ tình hình. Tôi đi hỏi vú Ngô và biết được thân phận thật sự của đại ca sát thủ -- Chủ tịch Hội đồng Quản trị và CEO của Tập đoàn Tinh Hoàn.
Hóa ra nơi chị đây khom lưng uốn gối từ trước đến nay không phải là tổ chức sát thủ, mà là đế chế thương nghiệp hiện nay.
Tên thật của đại ca sát thủ là Lục Vân Hiến.
Vốn dĩ hắn là người nắm quyền lực thực tế đứng sau Tập đoàn.
Không lâu sau khi chính thức tiếp quản Tập đoàn Tinh Hoàn, hắn bị kẻ thù theo dõi, bị tạt đầy người máu động vật.
Bất đắc dĩ phải chạy trốn đến vùng ngoại ô hẻo lánh, sau đó trốn vào nhà tôi.
May mắn thay, sóng gió hiện tại đã qua đi.
Kẻ xấu đã bị pháp luật trừng trị.
Thật sự đấy.
Chả trách cái họ này lại bay ra một mùi tổng tài bá đạo.
Tôi cứ luôn nghĩ hắn là sát thủ.
Nhưng mà trách ai được, tại hắn vừa gặp mặt đã cầm dao uy hiếp tôi đấy chứ.
23.
Buổi tối, tôi đang suy nghĩ nên xin lỗi hắn thế nào, vú Ngô đã đưa một chiếc điện thoại tới.
"Ôn tiểu thư, là điện thoại của Lục tiên sinh gọi cho cô."
Nói thật, tôi hơi không dám nghe máy. Tôi hắng giọng, run rẩy nhận lấy: "Alo?"
Giọng nói ở đầu dây bên kia trầm ổn thấp thoáng: "Ôn Ninh, sáng nay tôi không nên có thái độ đó với em, xin lỗi."
Tay tôi run lên một chút.
Hả?
Người sai không phải là tôi sao?
"Ông... thân ái, em cũng nên nói xin lỗi với anh. Trước đây em tưởng anh là sát thủ, nên không dám nói với anh là em nhìn thấy được."
"Lúc đó tôi cũng không nên cầm dao uy hiếp em, xin lỗi."
"Vậy... chúng ta làm hòa nhé."
"Ừm."
Lục Vân Hiến cười nói: "Bây giờ em có rảnh không? Có muốn cùng nhau ra ngoài ăn một bữa không?"
Vừa nói như vậy. Tôi nhận ra mình đã lâu rồi không tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Cho nên đáp: "Được thôi."
24.
Tôi nhờ vú Ngô giúp tôi chọn một chiếc váy để ra ngoài, Lục Vân Hiến đã phái xe đến đón tôi.
Đến nhà hàng.
Tôi khoác tay Lục Vân Hiến nhìn ngó khắp nơi.
Nơi này thật sự xa hoa mà.
Mặc dù tôi chỉ có thể nhìn rõ ánh sáng phát ra từ bóng đèn.
Đối mặt với miếng sườn được bưng lên, tôi buông thả dáng vẻ ăn uống thỏa thích.
Lúc trước giả vờ mù, ăn một sợi mì cũng phải cẩn thận từng li từng tí.
Đợi ăn uống gần xong, Lục Vân Hiến uống một ngụm rượu, trịnh trọng nói:
"Ôn Ninh, nếu em chỉ xem tôi như một người bạn giường, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm cho hành vi tối qua của mình."
"Phụt--" Tôi suýt bị sặc nước bọt đến chết.
Tôi có mấy cái mạng cơ chứ.
Dám xem tổng giám đốc Tập đoàn là bạn giường.
Tôi lau miệng: "Ông... Thân ái, tuy rằng em thường xuyên nói ra mấy lời lang sói, cảm giác không giống người đứng đắn, nhưng em không nghĩ như vậy."
"Vốn dĩ em đã khá thích anh rồi."
Lục Vân Hiến nửa tin nửa ngờ: "Là thích múi bụng của tôi hay thích con người tôi?"
Nói cái gì vậy!
Xem tôi quá nông cạn rồi đấy.
Tôi đúng tình hợp lý nói: "Đương nhiên là con người anh rồi."
"..."
"Thôi được rồi, em thích cả hai, đều muốn."
Hắn: "Tôi biết ngay mà."
25.
Tôi và Lục Vân Hiến chính thức ở bên nhau.
Nhưng trăm triệu lần không ngờ tới là.
Còn chưa kịp tận hưởng vinh hoa phú quý, tôi đã phải đi theo Lục Vân Hiến tham gia các buổi yến tiệc lớn nhỏ khác nhau.
Mỗi lần vừa bước vào sảnh tiệc, tôi luôn cảm thấy ánh mắt của tất cả bọn họ đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Tuy nhiên bầu không khí tổng thể vẫn rất tốt.
Trong một buổi tiệc nhỏ.
Lục Vân Hiến bị một đám người trong giới thương nghiệp vây kín.
Tôi đứng bên cạnh bàn ăn, vừa ăn vừa lặng lẽ lắng nghe.
Bỗng nhiên một người từ bên cạnh gọi tôi: "Ôn Ninh."
Tôi theo bản năng quay đầu lại.
Một người đàn ông cao lớn đi đến trước mặt tôi: "Còn nhớ anh không?"
Giọng nói này, có chết tôi cũng không thể quên được.
Trần Hướng Dương.
Anh trai của Trần Vũ Phi, con trai cả của Trần Vệ Lâm.
Tôi rũ mắt gật đầu: "Anh Hướng Dương."
"Không ngờ lại gặp em ở đây." Gã nói: "Chúng ta đổi sang nơi khác nói chuyện đi."
Trần Hướng Dương kéo tôi đến một góc không có người xung quanh, hỏi: "Nghe nói bây giờ em đang sống cùng Lục tổng à?"
Quan hệ gì đến mày hả.
Tôi gật đầu: "Ừm."
"Vậy thì tốt quá rồi, đời sau không cần lo lắng nữa."
Tôi cúi đầu không nói gì.
Trần Hướng Dương cười nhấp một ngụm rượu: "Anh biết em cũng rất ghét tôi, nhưng anh vẫn phải giải thích với em một chút."
"Trần Vũ Phi sở dĩ đối xử với em như vậy, là bởi vì Trần Vệ Lâm thích em."
"Em suýt chút nữa đã trở thành mẹ kế của anh và Trần Vũ Phi."
Tôi giật mình.
Máu toàn thân như thể đang chảy ngược.