Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh tôi nghe nói đối thủ một mất một còn của mình sợ rắn.
Thế là anh ấy thả con tiểu yêu xà còn chưa tu luyện thành hình người là tôi đây đến bên cạnh đối phương.
Nhìn dự án lại bị cướp mất, anh ấy mặt đầy giận dữ: “Không thể chơi chớt anh ta thì em đừng có quay về đây!”
Thế nhưng Bùi Khinh Trần chẳng những không sợ tôi, mà còn cứ thích quấn tôi trên đầu ngón tay.
Nhớ tới lời dặn dò của anh tôi, tôi hở một tí là lại cắn anh, quấn chặt lấy anh.
Anh để mặc tôi lăn lộn giày vò, cho đến khi tôi thè lưỡi rắn về phía “chỗ hiểm” của anh, anh mới vuốt nhẹ cái đầu nhỏ của tôi:
“Ngoan, chỗ này không cắn được đâu.”
Sau này, anh tôi muốn đón tôi về nhà.
Bùi Khinh Trần vốn luôn dịu dàng vậy mà lại mắng anh ấy xối xả, mắng tới vuốt mặt không kịp.
“Anh cũng phải biết xấu hổ đi chứ.”
“Muốn có rắn thì tự mà mua đi, sao có thể không biết xấu hổ mà duỗi tay vào tận nhà người khác thế.”
“Nói thế này cho vuông nhé, con rắn của tôi đã yêu tôi sâu đậm lắm rồi, anh đừng mơ tưởng nữa!”
Anh tôi: “?”
1.
Vì tính cách khá chậm chạp, giống như một con Capybara.
Cho nên dù đã tu luyện nhiều năm, tôi vẫn chưa thể hóa thành hình người.
Ba mẹ tôi đều hận rèn sắt không thành thép.
Bọn họ dứt khoát ném tôi cho anh trai chăm sóc, còn bọn họ thì đi vòng quanh thế giới rồi.
“Chăm sóc em gái con cho tốt, nếu nó mà có mệnh hệ gì, ba sẽ đuổi con ra khỏi gia phả nhà rắn!”
Anh tôi nhận lấy hộp hằng nhiệt, vẻ mặt đầy miễn cưỡng.
“Con biết rồi.”
Để tôi không gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, gần như ngày nào anh tôi cũng mang tôi theo bên người.
Hôm đó, ở trong văn phòng.
Anh ấy nhận được một cuộc điện thoại, không biết đối phương đã nói những gì mà tay anh tôi dần siết chặt lại, tức đến mức trán hằn đầy gân xanh.
Sau khi cúp máy, anh ấy ném mạnh điện thoại lên mặt bàn.
Tôi đang ngủ say bên cạnh, bị tiếng động khủng khiếp này đánh thức, giật nảy mình.
Anh tôi nhìn tôi một cái, nheo mắt lại.
Sau đó anh ấy xách tôi lên, nhướng mày một cái.
“An Tiểu Hoa, bình thường anh trai tốt với em nhất đúng không? Em giúp anh làm một việc có được không?”
Tôi “xì” một tiếng.
Không muốn đâu, em muốn đi ngủ.
Nhưng anh ấy lại không chịu bỏ qua: “Thế này đi, em giúp anh theo dõi anh ta, hù dọa anh ta. Đợi sau khi em hóa thành hình người, anh sẽ đưa thẻ phụ của anh cho em, em muốn tiêu thế nào thì tiêu.”
Bùi Khinh Trần đó.
Chính là đối thủ một mất một còn đã từng o á n h nhau với anh tôi, o á n h đến mức anh tôi phải nhập viện.
Hồi đó tôi còn lén lút nhìn trộm anh chàng đẹp trai ấy một cái nữa.
Mắt tôi lập tức sáng rực lên, cuồng nhiệt gật đầu đồng ý.
Dù sao thì ngoài việc ngủ ra, tôi cũng chỉ có hứng thú với trai đẹp mà thôi.
Anh tôi đã tu luyện thành hình người từ sớm.
Giống như con người, anh ấy dựa theo đúng trình tự sinh hoạt, đi học xong rồi đi làm.
Kể từ khi bắt đầu đi học, anh tôi và Bùi Khinh Trần đã không hợp nhau.
Nhưng anh ấy oánh nhau thì oánh không lại đối phương, học tập cũng không giỏi bằng đối phương.
Mỗi một đối tượng anh ấy thầm mến, đều đưa thư tình cho Bùi Khinh Trần ngay trước mặt anh ấy.
Cho đến tận bây giờ khi đã đi làm, khi âm thầm đấu đá trên thương trường, anh tôi vẫn không đấu lại được anh.
Mỗi lần An Tiểu Thảo đều nói, Bùi Khinh Trần chính là khắc tinh của anh ấy.
Thế cho nên, dự án mà anh tôi đã chuẩn bị từ lâu lần này, lại bị Bùi Khinh Trần cướp mất rồi.
Làm anh tôi tức đến mức không nhịn được.
An Tiểu Thảo mặc một bộ đồ đen, đeo mũ và khẩu trang, giấu tôi trong lòng, lén lút lẻn vào khu biệt thự nơi Bùi Khinh Trần ở.
Anh ấy xách tôi ra.
“An Tiểu Hoa, trông cậy cả vào em đấy, có thể lấy trộm được bí mật thì cứ trộm.”
“Nếu không được, em cứ hành anh ta cho anh!”
“Không thể chơi chớt anh ta thì em đừng có quay về nữa!”
Anh tôi thực sự rất lắm lời.
Không biết anh ấy đã lải nhải những gì, tôi chỉ nghe được đúng bốn chữ——
“Hành anh ta đi!”
Tôi “xì xì” hai tiếng, tỏ ý đã biết.
Trước khi đi, dường như anh ấy còn muốn dặn dò thêm gì đó, nhưng lại có vẻ như đã quên mất mình muốn nói gì rồi.
“Thôi bỏ đi, cứ vậy đi, em mau lẻn vào đi.”
“Thời điểm tới, anh tự khắc sẽ đón em về.”
“Em đừng sợ, tuy Bùi Khinh Trần rất đáng ghét, nhưng nhân phẩm của anh ta thì khỏi bàn, sẽ không nấu em thành canh rắn đâu.”
“Em gái à, anh trông cậy hết vào em đấy!”
Nói xong anh ấy liền quăng tôi ra, rồi không ngoảnh đầu lại mà chạy mất.
Tôi: “...”