Anh Tôi Muốn Tôi Đi Hành Đối Thủ Một Mất Một Còn Của Anh Ấy - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Nhà Bùi Khinh Trần không có ai.

 

Kín cổng cao tường.

 

Tôi hoàn toàn không tìm thấy khe hở nào để lẻn vào.

 

Cái tên An Tiểu Thảo kia quên để hộp hằng nhiệt lại cho tôi rồi!

 

Trời lạnh thế này, anh ấy không sợ tôi bị đông ch e c sao?!

 

Tôi cuộn tròn thành một cục trốn trong lùm cỏ, mơ màng ngủ thiếp đi.

 

Không biết đã ngủ bao lâu, tôi cảm thấy có người đang nói chuyện.

 

Nhưng vì tôi ngủ quá say nên chỉ khẽ vểnh cái đuôi lên coi như đáp lại.

 

Trong cơn mơ màng, tôi như nghe thấy một tiếng cười khẽ, ngay sau đó bản thân được một vòng tay ấm áp ôm lấy.

 

Cảm nhận được nhiệt độ, tôi còn vô thức rúc sâu vào bên trong.

 

Sau khi đã ngủ đủ giấc, tôi ngẩn ngơ một lúc mới mở mắt ra.

 

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi lập tức tỉnh táo hẳn, đôi mắt mở to ra vài phần.

 

Một người đàn ông vai rộng eo hẹp, dáng người cực chuẩn, trên người chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, đang đứng ngay trước mặt tôi sấy tóc.

 

Đúng là cực phẩm mà.

 

Ước chừng người đàn ông này phải cao gần một mét chín, tỷ lệ cơ thể hoàn hảo với đôi chân dài miên man.

 

Cơ bụng, cơ lưng, cơ ngực săn chắc, An Tiểu Thảo à, anh lấy cái gì mà đòi thắng người ta đây?

 

Anh ấy đấu không lại, đúng là chuyện thường tình ở huyện.

 

Nghe nói Bùi Khinh Trần sợ rắn, vậy người bế tôi vào có phải là anh không?

 

Tôi bò đến bên chân anh, quấn lấy cổ chân anh.

 

Tiếng máy sấy tóc đột ngột dừng lại.

 

Người đàn ông cúi đầu nhìn tôi, rồi xách tôi lên.

 

“Tiểu Bạch, mi tỉnh rồi à?”

 

Tiểu Bạch? Anh đang gọi tôi đấy hả?

 

Cái tên nghe khó lọt tai quá đi mất.

 

Chỉ vì tôi là rắn trắng mà gọi tôi là Tiểu Bạch, đặt tên như vậy đúng là tùy tiện quá rồi đấy.

 

Nhưng hình như cũng được.

 

So với cái tên Tiểu Hoa thì cũng kẻ tám lạng người nửa cân thôi.

 

Không phải có tin đồn là anh sợ rắn sao? Thế mà có thể quấn tôi lên tay một cách tự nhiên thế này, nhìn chẳng giống người sợ rắn chút nào.

 

Đến cả tình báo mà An Tiểu Thảo cũng nghe sai được, không đấu lại người ta cũng là chuyện hiển nhiên thôi.

 

Tay của Bùi Khinh Trần trắng nõn thon dài, tôi thích thú quấn lấy những đốt ngón tay có khớp xương rõ ràng của anh.

 

Đột nhiên nhớ tới nhiệm vụ mà An Tiểu Thảo giao cho tôi.

 

Thế là tôi nhắm thẳng vào đầu ngón tay gợi cảm kia mà cắn một cái.

 

“Hít.”

 

Vốn tưởng rằng anh sẽ hất tôi ra, hoặc là nổi giận.

 

Thế nhưng anh không làm như vậy, trái lại còn nhấc tôi lên cao, để tôi đối diện với anh.

 

“Sao thế? Đói rồi à? Hay là mi không thích cái tên này?”

 

Tôi không đáp lại, chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt đẹp như tạc tượng kia mà bắt đầu mê mẩn.

 

Lải nhải cái gì không biết, người ta chỉ muốn hôn một cái thôi.

 

Người đàn ông khẽ nhếch môi.

 

“Được rồi, không thích thì tôi không gọi nữa, vậy gọi là cục cưng nhé?”

 

“Cục cưng, em tự chơi một lát đi, tôi đi mặc quần áo đã.”

 

Cứu mạng, người đàn ông này phạm quy quá rồi.

 

Chỉ một tiếng “cục cưng” này thôi, tôi đã có thể giao cả mạng mình cho anh luôn.

 

Dĩ nhiên, đây chỉ là tôi nói mồm thế, chứ tôi vẫn còn yêu đời lắm.

 

Lục Bùi Khinh Trần thay quần áo, tôi lén lút đi theo anh vào phòng thay đồ.

 

Cái mông trắng trẻo quá đi nha.

 

Người đàn ông đột ngột quay người lại, con ngươi dựng đứng của tôi ngay lập tức hội tụ tiêu điểm.

 

Con chuột lớn thật đáng sợ.

 

Thời gian như ngừng trôi, chúng tôi nhìn nhau một hồi lâu.

 

Đợi đến khi tôi phản ứng lại, thân rắn của tôi lập tức đỏ bừng bừng, chạy trối chét.

 

 

Bùi Khinh Trần sai người mang một ít chuột nhỏ tới.

 

Lúc này tôi mới sực nhớ ra, An Tiểu Thảo chỉ một lòng muốn đối phó Bùi Khinh Trần.

 

Suốt khoảng thời gian vừa rồi anh ấy chẳng thèm ngó ngàng gì đến tôi, bây giờ tôi mới thấy đói.

 

Người đến là trợ lý đặc biệt của Bùi Khinh Trần.

 

Nhìn thấy tôi, dường như anh ta có chút sợ hãi.

 

Anh ta duỗi cánh tay dài ra, ánh mắt né tránh giao chiếc hộp trong tay cho Bùi Khinh Trần.

 

“Bùi tổng, đây là chuột bạch ngài cần.”

 

Giọng nói của anh ta có chút run rẩy.

 

Bùi Khinh Trần thản nhiên ngước mắt nhìn anh ta một cái.

 

Trợ lý nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của anh, trông còn sợ hãi hơn cả khi nhìn thấy tôi.

 

Thế nhưng tôi không giống những con rắn khác, tôi không hề thích ăn chuột bạch.

 

Bùi Khinh Trần, tôi không muốn chuột đâu, tôi muốn ăn cá hồi cơ!

 

Đuôi tôi quất mạnh vào chiếc hộp đó, chỉ sợ Bùi Khinh Trần sẽ dùng thứ này để cho mình ăn.

 

Bùi Khinh Trần thấy vậy, liền trả chiếc hộp lại cho trợ lý.

 

Lúc này tôi mới chịu thôi.

 

“Bỏ đi, anh xử lý đống này đi.”

 

Nhận được nhiệm vụ, trợ lý lập tức vắt chân lên cổ mà chạy.

 

Thật tình chứ, loài rắn chúng tôi đáng yêu như vậy, việc gì mà phải sợ rắn.

 

Bùi Khinh Trần thấy tôi đang giận dỗi, liền vuốt ve thân rắn của tôi, giống như đang dỗ dành.

 

“Đi thôi, đi siêu thị với ba, ba mua cá hồi cho em.”

 

Ba nào cơ? Tôi mới là ba của anh đấy!

 

Hít hà hít hà, cá hồi, tốt quá rồi.

 

Tôi chủ động quấn lấy tay Bùi Khinh Trần, giống như đang nói rằng mình đã sẵn sàng rồi.

 

Bùi Khinh Trần cười khẽ một tiếng, cầm lấy chìa khóa xe lên đưa tôi ra ngoài.

 

Vì để bảo đảm an toàn cho tôi, người nhà chưa bao giờ đưa tôi đi dạo trong thế giới loài người.

 

Cho nên khi được đưa đến siêu thị, tôi hưng phấn vô cùng.

 

Lúc không có người, tôi cứ nhìn đông ngó tây, cảm thấy thứ gì cũng mới lạ vô cùng.

 

Dạo chơi suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng tôi cũng mệt lả, ngủ thiếp đi trong lòng Bùi Khinh Trần.

 

Sau khi về nhà, anh cắt cá hồi thành từng miếng nhỏ rồi dùng kẹp gắp cho tôi ăn.

 

Tôi kiêu kỳ không muốn ăn.

 

Tôi thường xuyên không khống chế được lực đạo, lúc vươn đầu ra ăn thì cái kẹp đó sẽ chạm vào răng tôi đau điếng.

 

Cho đến khi anh dùng tay cầm lấy, đích thân đút cho tôi, tôi mới chịu há miệng.

 

Sau khi kiên nhẫn đút cho tôi xong, người đàn ông bất đắc dĩ cười một tiếng.

 

“Cục cưng, em là con trai hay con gái thế?”

 

“Lại đây để ba xem nào, đỏng đảnh thế này chắc là một tiểu công chúa rồi?”

 

Ê ê ê, tôi là con gái đấy, anh có biết lịch sự là gì không hả?!

 

Hơn nữa, tôi tham sắc đẹp của anh mà anh lại muốn làm ba tôi, thế này cũng được sao?

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo