Anh Tôi Muốn Tôi Đi Hành Đối Thủ Một Mất Một Còn Của Anh Ấy - 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Bùi Khinh Trần mím môi, có chút không biết phải giải thích thế nào cho phải.

 

“Thực ra, đêm qua không phải lần đầu tiên anh thấy em biến thành người.”

 

Cái gì? Tôi hóa thành người từ bao giờ rồi?

 

“Chỉ có điều em chưa ổn định, ngủ một giấc xong em lại biến lại thành rắn, thực ra lần đầu tiên anh cũng rất ngạc nhiên.”

 

Tôi khóc càng to hơn.

 

“Bùi Khinh Trần, anh nói thật đi, có phải anh đã sớm yêu thầm anh trai em rồi đúng không? Nếu không anh đã chẳng dễ dàng yêu khuôn mặt này của em đến thế.”

 

Bùi Khinh Trần đỡ trán, dỗ dành tôi.

 

“Anh và anh trai em sắp bóp ch e c nhau đến nơi, làm sao anh có thể thích anh ta được? Người anh thích là em mà cục cưng.”

 

Tôi ngước mắt lên, đôi mắt long lanh nhìn anh.

 

“Thật không?”

 

Bùi Khinh Trần cưng chiều véo mũi tôi một cái, giúp tôi lau sạch những giọt nước mắt nơi khóe mắt.

 

“Thật mà.”

 

“Dạo gần đây cơ bắp của anh lại to thêm một chút rồi, có muốn chạm vào không?”

 

Tôi hăm hở nhào tới ngay.

 

“Muốn!”

 

 

Tô Lăng nói muốn tổ chức một bữa tiệc hồ bơi, biết Bùi Khinh Trần không thích những dịp như thế này nên đặc biệt gọi điện mời tôi cùng đi.

 

Bùi Khinh Trần chẳng cần suy nghĩ gì đã từ chối luôn.

 

Tôi muốn giành lấy điện thoại.

 

“Ai bảo là em không đi, em muốn đi mà, chơi vui lắm đó, em bơi giỏi cực kỳ luôn đấy nhé!”

 

Đầu dây bên kia vang lên một tràng “đệch”.

 

“Bùi Khinh Trần, mẹ nó bên cạnh anh có phụ nữ! Tôi cứ tưởng đời này anh chỉ sống qua ngày với con rắn của anh thôi chứ, đúng là chuyện lạ nha.”

 

Tôi biết phải giải thích như thế nào để cho anh ta hiểu, người phụ nữ đó là tôi, mà rắn cũng là tôi đây?

 

Bùi Khinh Trần không đáp lại, lạnh mặt cúp điện thoại.

 

Còn dặn dò tôi: “Sau này ít qua lại với cậu ta thôi, cậu ta không phải người tốt gì đâu.”

 

Không đâu, anh ta tốt bụng lắm mà.

 

Còn đưa tôi đi chơi bao nhiêu nơi nữa.

 

“Đặc biệt là không được cùng cậu ta xem mấy cái bộ phim bậy bạ, cậu ta không phải người tốt.”

 

Anh lại lặp lại một lần nữa rằng Tô Lăng không phải người tốt.

 

“Xì, anh chơi thân với anh ta nhất, vậy thì anh cũng chẳng phải người tốt lành gì.”

 

 

Mấy ngày nay Bùi Khinh Trần đều không ra khỏi cửa.

 

Anh nói, chỉ có bổ sung dương khí thì hình người của tôi mới giữ được ổn định.

 

Thế là anh kéo tôi làm ngày làm đêm.

 

Cái eo rắn có linh hoạt đến mấy cũng không chịu nổi sự giày vò này.

 

Hôm đó, An Tiểu Thảo không biết từ đâu lẻn vào được trong khu chung cư, rồi lẻn vào nhà Bùi Khinh Trần.

 

Kể từ lần trước, Bùi Khinh Trần đã dặn dò bảo vệ rằng, An Tiểu Thảo và chó không được vào trong.

 

Thế nên anh ấy đã bị khu chung cư của Bùi Khinh Trần phong tỏa hoàn toàn.

 

Lúc An Tiểu Thảo lẻn vào, tôi đang được Bùi Khinh Trần bế trên quầy bar, hôn nhau nồng cháy.

 

Anh ấy nhìn thấy cảnh này, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

 

“An Tiểu Hoa! Em đang làm cái gì thế hả?!”

 

Khuôn mặt này của tôi khiến anh ấy nhận ra ngay lập tức.

 

Dù sao thì cũng là phiên bản nữ của anh ấy mà.

 

Cảnh tượng này không chỉ khiến anh ấy cảm thấy em gái mình bị heo ủi mất rồi.

 

Mà nhìn thấy khuôn mặt y hệt mình kia, anh ấy còn cảm thấy như chính mình bị đối thủ một mất một còn làm nhục vậy.

 

Tôi vội vàng buông Bùi Khinh Trần ra, giữ một khoảng cách nhất định với anh.

 

Cũng may là chưa làm chuyện gì quá đáng hơn với Bùi Khinh Trần.

 

Nếu không tôi chẳng còn mặt mũi nào nhìn anh trai nữa.

 

“Anh.”

 

“Haha.”

 

“Đừng giận mà, không phải anh bảo em đi chơi ch e c anh ta sao?”

 

“Anh xem, không phải bây giờ đã chơi đến mức vào tay luôn rồi sao?”

 

An Tiểu Thảo bấm huyệt nhân trung, suýt chút nữa là không thở nổi.

 

“Mẹ nó tôi nói là làm sụp đổ sự nghiệp của anh ta, chứ không phải bảo em chơi vào tay như thế này!”

 

Bùi Khinh Trần thì trái lại vẫn phong thái thản nhiên.

 

Anh vô cùng bình thản gọi một tiếng: “Anh vợ, sau này mong anh chỉ giáo nhiều hơn.”

 

An Tiểu Thảo tuôn một tràng quốc túy ra khỏi miệng.

 

Chửi xong vẫn chưa hả giận.

 

“Mẹ kiếp, Tiểu Hoa nhà chúng tôi không đời nào gả vào nhà họ Bùi các anh đâu, anh chỉ có nước đi ở rể thôi!”

 

Bùi Khinh Trần nhún nhún vai.

 

“Được thôi, đều nghe theo lời anh vợ hết.”

 

Lần đầu tiên thấy một Bùi Khinh Trần ngoan ngoãn như vậy, không hề mang theo chút sắc sảo nào.

 

An Tiểu Thảo dường như rất hưởng thụ điều này.

 

Cơn giận lập tức tiêu tan mất một nửa.

 

“Bỏ đi, tôi đi đây, không thèm xem các người phát cơm chó nữa.”

 

Nói xong anh ấy xua xua tay rồi rời đi.

 

Ngay lúc tôi và Bùi Khinh Trần định hôn nhau lần nữa, anh ấy lại quay trở lại.

 

“Khụ khụ, hai đứa tiết chế một chút đi nhé, đặc biệt là em đấy An Tiểu Hoa, em không biết người rắn chúng ta dục vọng rất mạnh sao? Đừng có làm cho con chó Bùi kia bị yếu đi nhé, nếu không sau này lấy gì mà đấu với tôi?”

 

Mặt Bùi Khinh Trần đen sầm lại.

 

Cũng không thèm giữ thái độ tử tế với anh ấy nữa.

 

“Cút.”

 

Đợi cả thế giới đã yên tĩnh trở lại, ngón tay cái của Bùi Khinh Trần khẽ miết lên môi dưới của tôi.

 

“Tiếp tục nào.”

 

...

 

(Hết)

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo