Anh Tôi Muốn Tôi Đi Hành Đối Thủ Một Mất Một Còn Của Anh Ấy - 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Cuối cùng An Tiểu Thảo bị Bùi Khinh Trần ném ra ngoài.

 

Thậm chí anh ấy còn đứng trước cửa mắng chửi um sùm.

 

“Cái đồ Bùi Khinh Trần khốn nạn kia, mau trả rắn cho tôi!”

 

“An Tiểu Hoa cái con rắn lăng nhăng mê trai bỏ anh này! Mau cuốn gói về đây ngay!”

 

Mắng mỏ ngoài kia suốt nửa ngày trời, cuối cùng bị người ta báo cáo.

 

Bảo vệ đã lôi anh ấy đi mất.

 

Tôi xin lỗi anh trai ba giây đồng hồ.

 

Hôm nay hình như Bùi Khinh Trần có việc cần giải quyết.

 

Thế là giao tôi cho Tô Lăng chăm sóc.

 

“Ơ kìa không phải chứ, không phải anh biết tôi sợ rắn sao, sao cứ nhất định phải bắt tôi chăm nó?”

 

Bùi Khinh Trần chớp chớp mắt nhìn anh ta, đột nhiên nũng nịu:

 

“Anh zai à, anh biết đấy, em chỉ tin tưởng mỗi anh thôi.”

 

Tô Lăng không chịu nổi cái điệu bộ đáng ghét này của anh.

 

“Ông đây nhỏ tuổi hơn anh đấy, đừng có gọi anh trai anh trai gì hết, làm ơn giữ vững hình tượng cao ngạo lạnh lùng của anh đi.”

 

Cuối cùng anh ta vẫn bất đắc dĩ đồng ý.

 

“Được rồi đưa đây cho tôi, anh cứ yên tâm đi làm việc của mình đi.”

 

Tô Lăng cẩn thận đón lấy hộp hằng nhiệt.

 

Không ngờ rằng, tôi và Tô Lăng chung sống khá hòa thuận.

 

Anh ta thậm chí còn dám bế tôi ra khỏi hộp hằng nhiệt nữa.

 

Còn đưa tôi đến quán bar xem trai đẹp, đi đua xe rồi leo núi.

 

Phải công nhận là sinh viên đại học có năng lượng dồi dào thật.

 

Mấy ngày nay tôi sống vô cùng đặc sắc.

 

Chỉ là không có vòng tay của Bùi Khinh Trần, tôi ngủ không được ngon cho lắm.

 

Lúc Bùi Khinh Trần đến đón tôi, tôi đang nằm trong lòng Tô Lăng xem tivi.

 

Anh ta ăn một miếng khoai tây chiên, lại đút cho tôi một miếng cá hồi.

 

Bùi Khinh Trần bước vào nhìn thấy cảnh này, chân mày nhíu lại.

 

“Ồ, việc xong xuôi rồi à?”

 

Tô Lăng thấy anh cũng chẳng thèm đứng dậy, cứ thế vuốt ve tôi.

 

Bùi Khinh Trần không nói gì, chỉ giật lấy tôi từ trong tay anh ta, quấn vào tay mình.

 

Anh nghiến chặt quai hàm, trông tâm trạng hình như không được tốt cho lắm.

 

“Không phải cậu sợ rắn lắm sao? Tại sao không đặt nó vào trong hộp hằng nhiệt?”

 

Tô Lăng đang mải xem tivi, không cảm nhận được cảm xúc của Bùi Khinh Trần.

 

Trái lại tôi cảm nhận được rồi, đầu ngón tay anh bóp mạnh tới mức khiến tôi hơi đau.

 

“Hại, tình cảm là có thể bồi đắp mà.”

 

“Vả lại, tôi không trêu nó, nó cũng chẳng cắn tôi, chúng tôi chung sống tốt lắm.”

 

Tôi cảm thấy răng hàm sau của Bùi Khinh Trần sắp bị anh nghiến nát đến nơi rồi.

 

“Đúng rồi, di vật của mẹ anh đã lấy lại được chưa? Sau này không dựa vào Bùi thị nữa mà muốn tự làm riêng à?”

 

Bùi Khinh Trần nể tình Tô Lăng đã chăm sóc tôi mấy ngày nay nên không bộc phát cơn giận.

 

Anh xoa xoa cái đầu của tôi như đang cảnh cáo điều gì đó.

 

“Ừm, giải quyết xong cả rồi, không nói nhiều nữa, tôi có chút việc, đưa rắn đi trước đây.”

 

Nói xong anh cứ thế rời đi mà không ngoảnh đầu lại, để lại cho Tô Lăng một tiếng đóng cửa thật mạnh.

 

Khiến một người đang xem đến đoạn cao trào như anh ta cũng phải giật bắn mình.

 

“Cái người này bị bệnh gì vậy trời? Đúng là thiếu lịch sự!”

 

 

Bùi Khinh Trần đưa tôi về nhà.

 

Suốt quãng đường anh không hề dùng giọng điệu dịu dàng nũng nịu để nói chuyện với tôi.

 

Mà luôn giữ im lặng.

 

Nhưng bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve, đùa nghịch tôi.

 

Về đến nhà, việc đầu tiên anh làm là đưa tôi đi tắm.

 

Sau khi điều chỉnh nhiệt độ thích hợp, anh liền chà xát lớp da rắn của tôi một trận tơi bời.

 

Giống như muốn rửa sạch đi mùi vị không thuộc về anh vậy.

 

Đau quá đau quá Bùi Khinh Trần ơi, anh nhẹ tay chút đi!

 

Anh như cảm nhận được lời phàn nàn của tôi, động tác trên tay trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, còn kèm theo cả massage nữa.

 

Thoải mái đến mức tôi nhắm mắt lại chỉ lo tận hưởng.

 

Đột nhiên, tôi cảm thấy có gì đó không ổn.

 

Hình như có người bóp mông tôi.

 

Tôi đột nhiên mở mắt ra.

 

Phát hiện lúc này mình đã hóa thành hình người.

 

Mẹ ơi, cuối cùng tôi cũng thành người rồi!

 

Nhưng tại sao tôi lại không mặc quần áo thế này!

 

Vốn dĩ khoảng thời gian này tôi đang trong thời kỳ phát dục sắp hóa hình.

 

Vừa rồi Bùi Khinh Trần tắm rửa giúp tôi, vô tình chạm vào một chỗ nhạy cảm nào đó.

 

Thế là tôi đột ngột biến thành người luôn.

 

Hình như anh không quá ngạc nhiên, nhưng ánh mắt lại có chút né tránh.

 

“Em, anh...”

 

Mặt tôi dần trở nên nóng bừng.

 

Cơ thể có chút khó chịu.

 

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, tôi ôm lấy cổ Bùi Khinh Trần rồi áp môi mình lên môi anh.

 

Lúc Tô Lăng chăm sóc tôi, anh ta có cho tôi xem ké mấy bộ phim tài liệu về cách giao phối của loài người.

 

Tôi thấy trong phim, sau khi người ta phát dục đều bắt đầu từ việc hôn nhau.

 

Vậy thì những gì tôi đang làm bây giờ chắc là không sai đâu nhỉ.

 

Bùi Khinh Trần hơi sững người.

 

Cảm nhận nụ hôn ngây ngô và vụng về của tôi.

 

Cuối cùng anh giữ chặt eo tôi, cạy mở đôi môi tôi.

 

Đến khi tôi không thở nổi nữa, anh mới buông tôi ra, một tay cởi phăng chiếc áo sơ mi của tôi.

 

Hormone bùng nổ.

 

Trán anh tì vào trán tôi, khẽ nặn nặn thùy tai tôi.

 

“Hóa ra con rắn nhỏ nhà mình thực sự là một cô bé nha ~”

 

“Cục cưng, thích anh không?”

 

Tôi đỏ mặt, gật gật đầu.

 

“Thích ạ.”

 

Dù sao thì dáng người anh cũng đỉnh thế này, gương mặt cũng đẹp trai thế này.

 

Là người đàn ông đẹp nhất mà tôi từng thấy rồi.

 

Có thể không thích được sao?

 

Nghe thấy câu trả lời của tôi, anh lại đột ngột hôn tới tấp.

 

“Em là của anh.”

 

Ánh đèn lay động, giọng nói đầy mê hoặc vang lên bên tai tôi.

 

“Eo của cục cưng, mềm thật đấy.”

 

...

 

Tôi soi gương.

 

Phát hiện sau khi hóa hình người, tôi trông giống hệt An Tiểu Thảo.

 

Tôi có chút không chịu nổi rồi.

 

Anh ấy xấu như thế, sao tôi có thể trông giống anh ấy được chứ! (Không phải xấu thật sự, chỉ là khi nhìn anh trai nhà mình sẽ tự động có bộ lọc nhan sắc xấu thôi.)

 

Bùi Khinh Trần mang bữa sáng bước vào phòng, nhìn thấy bộ dạng phiền não của tôi.

 

Yết hầu anh chuyển động một cái, có chút căng thẳng hỏi: “Sao thế? Hối hận rồi à?”

 

Tôi sụp đổ khóc rống lên.

 

“Bùi Khinh Trần, có phải anh sớm đã biết An Tiểu Thảo là anh trai em rồi không? Chứ không sao anh nhìn thấy khuôn mặt này của em mà lại chẳng ngạc nhiên chút nào vậy!”

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo