1.
Trời cao xanh ngắt, mây trắng lững lờ, nhưng tâm hồn của Tô Hạnh Nhi thì đen như nhọ nồi.
Cô đang ngồi trên một phiến đá đầu làng, tay cầm một nhành cỏ dại quất lấy quất để xuống đất như thể đó là cái mặt của gã chồng hờ Lục Thanh Hữu.
Trong đầu cô, một luồng ký thạch từ kiếp trước – khi cô còn là Thanh Loan Thần Điểu tốc Phượng Hoàng cao ngạo trên Thiên giới – đang không ngừng gào thét: "Hạnh Nhi ơi là Hạnh Nhi, ngươi đi lịch kiếp kiểu gì mà để một gã phàm nhân bán đi với giá ba lượng bạc? Sỉ nhục! Thật là sỉ nhục dòng họ nhà chim!"
Đúng vậy, Tô Hạnh Nhi không phải người phàm.
Cô là Thần Điểu đi bụi để trải nghiệm nhân gian khổ ải. Nhưng khổ kiểu này thì hơi quá đà.
"Hạnh Nhi à..." – Một giọng nói nghẹn ngào, giả trân vang lên từ phía sau.
Lục Thanh Hữu, gã chồng có khuôn mặt trắng bệch vì thiếu ngủ và thừa... ảo tưởng, đang cầm một tờ giấy viết đầy mực đen, tay run bần bật.
Hắn vuốt lại cái áo nho sinh sờn rách, cố nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu:
"Nàng cũng biết đấy, ta là bậc sĩ phu, tương lai sẽ là rường cột nước nhà. Chỉ tại cái gã giám khảo kỳ thi trước không có mắt nhìn người nên ta mới trượt... Lần này, ta cần lộ phí lên kinh. Chỉ cần một năm thôi, nàng chịu khó sang nhà Tiêu thợ săn giúp đỡ hắn việc nhà, hắn sẽ đưa ta ba lượng bạc. Sau này ta đỗ Trạng nguyên, ta thề sẽ rước nàng về bằng kiệu tám người khiêng!"
Hạnh Nhi liếc nhìn tờ "hợp đồng cho thuê vợ".
Trong mắt cô, ba lượng bạc đó không phải là tiền, mà là ba gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
Cô cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ vô tri nhưng ẩn chứa sát khí:
"Ba lượng bạc? Lục đại danh sĩ, chàng có biết giá một con lợn sề ở chợ huyện hôm qua là bao nhiêu không? Bốn lượng đấy! Chàng bán vợ mình còn không bằng một con lợn, vậy mà cũng đòi làm rạng rỡ tổ tông sao?"
Lục Thanh Hữu cứng họng, nhưng ngay lập tức giở giọng đạo đức giả: "Nàng nói thế là xúc phạm thánh hiền! Đây là sự hy sinh cao cả vì đại nghiệp! Tiêu Kinh kia tuy là thợ săn thô lỗ, nhưng hắn có thịt ăn mỗi ngày. Nàng sang đó ít ra cũng không phải húp cháo loãng như ở với ta."
Hạnh Nhi đứng bật dậy, phủi bụi trên váy. Cô thầm nghĩ: Thôi được, ở cái nhà này ăn cám trộn lời hay ý đẹp của hắn, ta cũng no rồi. Sang nhà thợ săn xem có gì hay ho không. Nghe đồn gã thợ săn kia là sát thủ rừng xanh, biết đâu lại là một con thú vui nhộn.
"Được, ký thì ký! Nhưng ta nói cho chàng biết, một khi ta bước ra khỏi cửa nhà họ Lục, chàng đừng có mà vác mặt sang xin cơm. Ba lượng bạc này, coi như ta bố thí cho chàng mua bút mực về mà vẽ bùa!"
Hạnh Nhi giật lấy tờ khế ước, ngón tay khẽ lướt qua. Một luồng linh lực vô hình nhỏ xíu như sợi tóc ám vào tờ giấy.
Cô đã âm thầm sửa đổi một điều khoản nhỏ: Nếu bên thuê (Tiêu Kinh) đối xử tốt hơn bên cho thuê (Lục Thanh Hữu), khế ước sẽ tự động biến thành giấy ly hôn vĩnh viễn.
Chiều tà, Hạnh Nhi xách cái nải nhỏ xíu chứa toàn... vỏ hạt dưa và mấy bộ quần áo cũ, lững thững đi về phía căn nhà gỗ đơn độc dưới chân núi Hắc Phong.
Dân làng đứng xem đông nghịt.
Kẻ thì thương hại: "Tội nghiệp con bé, xinh đẹp thế mà bị bán cho gã thợ săn mặt sẹo. Nghe nói hắn ta ăn thịt người sống đấy!"
Kẻ thì mỉa mai: "Chắc lại quyến rũ người ta trước chứ gì, loại đàn bà bỏ chồng theo trai..."
Hạnh Nhi nghe thấy hết, cô thản nhiên lấy một hạt dưa ra cắn cái tách, phun vỏ trúng ngay vào trán mụ bà tám đang nói hăng nhất.
Mụ ta kêu "ái" một tiếng, định chửi nhưng nhìn thấy đôi mắt sắc lẹm của Hạnh Nhi thì bỗng dưng rùng mình, im bặt.
Đến trước cổng nhà Tiêu Kinh, Hạnh Nhi hơi khựng lại. Căn nhà này... có gì đó không đúng. Khí đen bao phủ, sát khí nồng nặc. Đây không phải nhà người thường, đây rõ ràng là hang của một con đại yêu quái!
"Chà, thú vị rồi đây." – Hạnh Nhi nhếch môi.
"Kéttt..." – Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra.
Một bóng đen cao lớn đổ ập xuống người cô.
Hạnh Nhi ngước lên. Đó là một người đàn ông cao gần hai mét, bắp tay cuồn cuộn như đá tảng, gương mặt góc cạnh với một vết sẹo dài chạy dọc xương hàm. Đôi mắt hắn sâu thẳm, lạnh lẽo, nhưng khi nhìn thấy cô, nó bỗng dao động như mặt hồ bị ném đá.
Đây là Tiêu Kinh. Trong mắt người thường, hắn là gã thợ săn đáng sợ. Nhưng trong mắt thần nhãn của Hạnh Nhi, cô thấy một con Hắc Long đang bị xích bởi chín tầng phong ấn đang cuộn mình trong cơ thể hắn.
Ối giời ơi! – Hạnh Nhi suýt thì thốt lên. Đồng nghiệp à? Lại còn là hàng cao cấp bị phong ấn nữa chứ!
Tiêu Kinh nhìn cô gái nhỏ bé trước mặt, giọng ồm ồm như tiếng sấm:
"Nàng... là người mà họ Lục gửi đến?"
Hạnh Nhi gật đầu cái rụp, không chút sợ hãi, ngược lại còn tiến sát vào ngực hắn, ngửi thấy mùi gỗ thông và mùi m áu thú rừng nhàn nhạt:
"Đúng rồi, ba lượng bạc đấy. Chàng thấy có đáng tiền không? Nếu thấy hớ thì bảo sớm để ta còn... về đòi thêm tiền."
Tiêu Kinh đờ người. Hắn đã chuẩn bị tâm lý để đón một người phụ nữ khóc lóc thảm thiết, hoặc một kẻ sợ hắn đến mức ngất xỉu. Nhưng cô gái này... cô ấy đang soi mói cơ bắp của hắn bằng ánh mắt như đang đi mua thịt ở chợ.
"Vào nhà đi." – Tiêu Kinh lúng túng quay đi, bước chân có chút mất nhịp.