Ba lượng bạc mua được một mối nhân duyên - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
2.
Bên trong nhà, không hề tối tăm như Hạnh Nhi tưởng. Ngược lại, nó cực kỳ sạch sẽ. Trên bàn còn có một đĩa bánh quế hoa thơm phức và một bát canh gà rừng hầm sâm linh chi – thứ mà ở nhà họ Lục, có nằm mơ cô cũng không thấy.
 
"Cái này cho ta sao?" – Hạnh Nhi chỉ vào bát canh.
 
"Ừ. Nàng gầy quá. Ăn đi rồi nói chuyện." – Tiêu Kinh ngồi phịch xuống ghế, tay cầm một con dao găm nhỏ đang gọt dũa cái gì đó.
 
Hạnh Nhi không khách sáo, ngồi xuống húp sùm sụp. Vừa ăn cô vừa quan sát. Tên thợ săn này đang gọt... một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ sưa đỏ? 
 
Loại gỗ này có tác dụng an thần, cực kỳ quý hiếm trên thị trường tu chân. Hắn dùng nó để làm trâm? Thật là phá của mà!
 
"Này chàng thợ săn, chàng mua ta về để làm gì? Giặt đồ, nấu cơm hay là... sinh con?" – Hạnh Nhi hỏi thẳng thừng khi miệng vẫn còn dính chút nước canh.
 
Tiêu Kinh khựng lại, vành tai bỗng đỏ ửng lên. Hắn lắp bắp:
 
"Ta... ta sống một mình buồn quá. Với lại vườn tược hơi nhiều cỏ. Nàng cứ ở đây, thích làm gì thì làm. Ta không ép... cái chuyện đó... trừ khi nàng muốn."
 
Hạnh Nhi suýt phun miếng canh vào mặt hắn. Trời ạ, con rồng đen này bị phong ấn đến mức lú lẫn luôn rồi à? Bỏ ba lượng bạc ra mua một tổ tông về để nhổ cỏ sao?
 
"Được, chàng nói đấy nhé. Ta rất lười, ta chỉ thích ăn và ngủ thôi."
 
Tiêu Kinh gật đầu lia lịa: "Được, ta nuôi được."
 
Đêm đó, Tiêu Kinh nhường giường cho Hạnh Nhi còn hắn ra hiên nhà nằm trên một tấm da hổ. 
 
Hạnh Nhi nằm trong chăn thơm mùi nắng, thầm nghĩ: Lục Thanh Hữu ơi là Lục Thanh Hữu, ngươi tưởng ngươi đẩy ta vào địa ngục, ai ngờ ngươi lại tặng ta một chiếc thẻ VIP vào khu nghỉ dưỡng cao cấp rồi.
 
Cô nhắm mắt lại, khẽ búng tay. Một đạo linh quang bay về phía nhà họ Lục: Để xem tối nay gã mọt sách kia ngủ nghê thế nào với lũ rệp mà ta vừa "tặng" thêm.
 
Ở cuối làng, trong căn nhà tranh dột nát, Lục Thanh Hữu đang mơ về cảnh làm quan thì bỗng nhiên thấy ngứa ngáy khắp người. Hắn gãi đến mức rách cả da, kêu la oai oái mà không hiểu vì sao. Hắn đâu biết rằng, trò chơi của Thanh Loan Thần Điểu mới chỉ chính thức bắt đầu.
 
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ hở của vách gỗ, Tô Hạnh Nhi vặn mình một cái, xương cốt kêu rắc rắc như tiếng pháo nổ. 
 
Cô mơ màng mở mắt, nhìn trần nhà xa lạ, mất ba giây mới nhớ ra mình đã bị gã chồng mọt sách bán đi.
 
"Hừ, ba lượng bạc... Càng nghĩ càng thấy rẻ rúng." – Cô lầm bầm, định bước xuống giường thì mũi bỗng giật giật.
 
Một mùi hương nồng nàn, ngọt thanh nhưng lại ẩn chứa linh khí dồi dào bay vào. Hạnh Nhi là Thần Điểu, đối với mấy thứ đại bổ này cô nhạy cảm hơn bất cứ ai. Cô xỏ đôi giày cũ, chạy vèo ra bếp.
 
Tại đó, Tiêu Kinh đang lúi húi nhóm lửa. Thân hình cao lớn của hắn khiến căn bếp nhỏ bé trở nên chật chội như một cái lồng chim. 
 
Hắn đang dùng một thanh kiếm rỉ sét mà theo mắt Hạnh Nhi, đó là một thanh Đoạn Linh Kiếm cực phẩm bị vứt xó, hắn dùng để... thái gừng.
 
"Chàng... chàng đang làm gì đấy?" – Hạnh Nhi tựa cửa hỏi.
 
Tiêu Kinh giật mình, suýt nữa thì chém đôi cái thớt. Hắn quay lại, gương mặt s át thủ thường ngày giờ đây lại có chút lúng túng:
 
"Nàng dậy rồi à? Ta thấy nàng gầy quá, tối qua lại... ngủ không ngon." Hắn đang ám chỉ tiếng rệp kêu ở nhà họ Lục mà hắn nghe thấy bằng thính giác rồng. "Nên ta hầm tí gà rừng. Nàng chờ một chút, sắp xong rồi."
 
Hạnh Nhi tiến lại gần nồi áp suất bằng đất nung. Cô suýt tí nữa thì ngã ngửa.
 
Trong nồi, một con gà rừng béo mầm đang bơi lội giữa những miếng nấm trông đen thùi lùi nhưng tỏa ra hào quang nhàn nhạt.
 
"Tiêu Kinh, chàng cho cái gì vào đây thế này?" – Cô chỉ vào đống nấm.
 
"À, hôm trước lên núi săn hổ, thấy mấy cái nấm đen đen này mọc trên xác một con đại xà. Ta thấy chim chóc cứ tranh nhau ăn nên chắc là không độc. Ta hái về một rổ, định để nhóm lửa nhưng thấy mùi thơm nên bỏ vào hầm gà luôn." – Tiêu Kinh thản nhiên nói.
 
Hạnh Nhi ôm ngực, cảm thấy đau lòng thay cho giới tu tiên. Đó là Cửu Diệp Huyết Linh Chi vạn năm đấy anh trai! Một miếng thôi cũng đủ để bọn đại lão tông môn đánh nhau sứt đầu mẻ trán, hắn đem đi... nhóm lửa? Hắn là rồng hay là heo thế?
 
"Lại đây ăn đi." – Tiêu Kinh múc một bát đầy, toàn thịt đùi và linh chi, đặt trước mặt cô.
 
Hạnh Nhi không nói hai lời, cầm thìa xử lý ngay lập tức. Linh khí nóng hổi tràn vào đan điền, khiến thần hồn của cô thoải mái đến mức muốn hiện nguyên hình bay lên trời làm vài vòng. 
 
Cô nhìn Tiêu Kinh đang gặm cái đầu gà khô khốc, bỗng thấy tên này tuy hơi vô tri nhưng lại có tố chất làm... máy rút tiền tự động.
 
Đúng lúc đó, ngoài cổng có tiếng đập cửa rầm rầm, kèm theo giọng nói léo nhéo của một mụ đàn bà.
 
"Con ranh Hạnh Nhi! Ch ết ở đâu rồi? Có giỏi thì ra đây!"
 
Hạnh Nhi dừng đũa, nhếch môi: "Vừa nhắc tào tháo, tào tháo tới liền. Mẹ chồng cũ của ta đến đòi nợ đấy."
 
Tiêu Kinh nhíu mày, s át khí trên người bỗng chốc bùng lên khiến bát nước trên bàn gợn sóng: "Để ta ra đuổi bà ta đi."
 
"Ấy, đừng!" – Hạnh Nhi giữ tay hắn lại. Cánh tay hắn cứng như thép nguội, nóng hổi. "Chàng cứ ngồi đây ăn cho hết cái đầu gà đó đi. Xem ta diễn kịch này."
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo