Ba lượng bạc mua được một mối nhân duyên - 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
7.
Dân làng đang ăn thịt nướng bỗng dừng lại, nhìn hắn như nhìn một con sinh vật lạ. Tiêu Kinh đang bóc vỏ tôm cho Hạnh Nhi, đôi mắt Hắc Long khẽ nheo lại, tỏa ra một luồng khí lạnh khiến rượu trên bàn đóng băng.
 
"Ngươi nói gì? Nhắc lại xem?" – Tiêu Kinh đứng dậy, thân hình cao lớn đổ bóng xuống người Lục Thanh Hữu.
 
Lục Thanh Hữu run rẩy nhưng vẫn cố giơ cao tờ giấy: "Tiêu Kinh! Ngươi dù là Chiến thần thì cũng phải tuân theo luật pháp phàm gian! Ta chỉ cho ngươi thuê vợ một năm, giờ hết hạn, ta muốn lấy lại vợ! Nếu ngươi không trả, ta sẽ kiện lên tới quan phủ, kiện lên tới tận trời xanh!"
 
Hạnh Nhi đứng dậy, vỗ tay bôm bốp, cười duyên dáng: "Hay! Lục đại danh sĩ hôm nay can đảm quá nhỉ. Được, chàng muốn nói chuyện khế ước? Vậy chúng ta hãy để khế ước tự trả lời nhé."
 
Cô khẽ búng tay. Tờ giấy trên tay Lục Thanh Hữu bỗng nhiên phát ra ánh sáng vàng rực. Những dòng chữ đen trên giấy bắt đầu nhảy múa và biến đổi.
"Chàng nhìn cho kỹ đi." – Hạnh Nhi chỉ tay.
 
Dòng chữ "cho thuê vợ một năm" bỗng biến mất, thay vào đó là dòng chữ rực rỡ: "Hợp đồng chuyển nhượng vĩnh viễn – Giá trị: Một cái tát và ba đồng xu rỉ" .
 
Hóa ra, ngay từ ngày đầu tiên, linh lực của Thần Điểu đã âm thầm thay đổi bản chất của tờ giấy. 
 
Tờ khế ước này không phải là sự ràng buộc, mà là một đạo sấm truyền của thiên mệnh.
 
"Điều khoản bổ sung:" – Giọng Hạnh Nhi vang lên thanh thoát – "Nếu bên bán có hành vi hèn hạ, bán vợ cầu vinh, và bên mua là người có tâm hồn lương thiện, thì bên bán sẽ phải chịu hình phạt: Hóa thành vẹt què trong vòng mười kiếp."
 
"Không thể nào! Ngươi dùng yêu thuật!" – Lục Thanh Hữu gào lên, lao tới định xé tờ giấy.
 
Nhưng tờ giấy bỗng hóa thành một luồng sấm sét nhỏ, đánh thẳng vào đầu hắn.
 
Bùm!
 
Ngay trước mặt bàn dân thiên hạ, cơ thể Lục Thanh Hữu bắt đầu co rút lại. Bộ quần áo nho sĩ rộng thùng thình rơi xuống đất. 
 
Từ bên trong, một con chim vẹt có bộ lông xanh loang lổ, cái chân bị què, và cái mỏ cứ liên tục kêu: "Ta là Trạng nguyên! Ta là Trạng nguyên!" chui ra.
 
Bà Lục thấy cảnh đó thì ngất xỉu tại chỗ. Dân làng vỗ tay rào rào: "Đáng đời kẻ phụ tình! Trời xanh có mắt!"
 
Tiêu Kinh lúc này mới chậm rãi lấy ra ba lượng bạc thật sự, ném vào con vẹt què: "Ba lượng bạc này, coi như ta mua đứt cái nợ năm xưa. Cút đi cho khuất mắt vợ ta."
 
Con vẹt Lục Thanh Hữu ngậm lấy ba đồng bạc, vừa bay vừa khóc lóc thảm thiết, trở thành trò cười cho cả vùng biên viễn từ đó về sau.
 
Hội làng tiếp tục trong sự náo nhiệt. Tiêu Kinh nắm lấy tay Hạnh Nhi, giọng hắn trầm thấp nhưng chứa chan cảm xúc:
"Hạnh Nhi, giờ không còn khế ước nào nữa. Nàng hoàn toàn tự do. Nàng... có muốn ở lại đây với gã thợ săn này mãi mãi không?"
 
Hạnh Nhi nhìn gã đàn ông trước mặt – người từng là Chiến thần oai phong nhưng giờ đây lại đang run rẩy vì lo sợ bị cô từ chối. Cô mỉm cười, kiễng chân lên hôn nhẹ vào má chàng:
"Đồ ngốc, nếu ta đi, ai sẽ trông chừng cái tên rồng thích ăn khoai nướng như chàng đây? Với lại, cặp gà thần nhà ta bảo chúng nó thích không khí ở đây hơn Thiên đình."
 
Trên bầu trời, cặp Tuyết Vũ Linh Kê bỗng bay lượn tạo thành hình một trái tim lớn giữa những đám mây, như một lời chúc phúc cho mối tình kỳ lạ nhất lục địa.
 
Nhiều năm trôi qua, làng Thập Bát đã trở thành một thành trấn sầm uất, nổi tiếng với truyền thuyết về Tiên thê và Long tướng.
 
Trên đỉnh núi Hắc Phong, một căn nhà gỗ mới, to đẹp hơn đã được dựng lên. Trước sân là một cây hoa đào nở rộ bốn mùa – thứ được nuôi dưỡng bằng linh khí của cả Thần Điểu và Hắc Long.
 
Dưới gốc cây, một đứa bé trai kháu khỉnh đang cưỡi trên lưng một con gà gấm khổng lồ, miệng hò hét: "Bay lên! Bay lên đi đại kê!" 
 
Con gà trống gấm trắng trông có vẻ rất bất lực nhưng vẫn cố gắng sải cánh bay thấp thấp để cậu chủ nhỏ vui lòng.
 
Tiêu Kinh ngồi bên bàn đá, đang tỉ mẩn gọt dũa một món đồ chơi bằng gỗ cho con trai. Thần thái của hắn giờ đây thâm trầm, sâu sắc, nhưng mỗi khi nhìn về phía cửa bếp, ánh mắt hắn lại tràn ngập sự dịu dàng.
 
"Hạnh Nhi, khoai nướng chín rồi này."
 
Hạnh Nhi bước ra, trên tay cầm một đĩa bánh anh đào nhỏ xíu, đỏ mọng. Cô vẫn trẻ trung, xinh đẹp như ngày đầu bước chân vào ngôi nhà này. 
 
Cô ngồi xuống cạnh hắn, tựa đầu vào vai chồng, nhìn cảnh tượng bình yên trước mắt.
 
Ở phía xa, dưới chân núi, người ta vẫn thấy một con vẹt què ngày ngày đứng trên cổng làng, hễ thấy ai mặc áo nho sinh đi qua là lại hét lên: 
 
"Đừng bán vợ! Ba lượng bạc không mua được hạnh phúc đâu!". 
 
Người ta bảo đó là một bài học sống động cho thế gian về lòng chung thủy và quả báo.
 
"Tiêu Kinh, chàng có hối hận vì không trở về Thiên giới làm Chiến thần không?" – Hạnh Nhi khẽ hỏi.
 
Tiêu Kinh buông con dao nhỏ, nắm lấy bàn tay cô, mười ngón tay đan chặt:
"Thiên giới có hàng vạn năm cô độc, không bằng một ngày được bóc tôm cho nàng. Với ta, ba lượng bạc năm đó chính là chìa khóa mở ra thiên đường thật sự."
 
Hạnh Nhi mỉm cười, nhắm mắt lại hưởng thụ làn gió mát lành. Cô biết, hành trình lịch kiếp này của mình đã thành công rực rỡ. Không phải vì cô đã vả mặt được bao nhiêu kẻ xấu, mà vì cô đã tìm thấy một trái tim chân thành nhất giữa nhân gian phù hoa.
 
Gió thổi qua rừng thông, tiếng cười của trẻ thơ hòa cùng tiếng cục tác của gà thần, tạo nên một bản nhạc hạnh phúc trường tồn mãi với thời gian.
 
[HOÀN]
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo