6.
Trong khi đó, tại dưới hạ giới, Tô Hạnh Nhi đang bận... dạy Tiêu Kinh cách dùng Long khí để nướng khoai.
"Chàng phải điều khiển ngọn lửa âm nhu một chút, đừng có xì lửa rồng ra như thế, khoai cháy thành than hết rồi!" – Hạnh Nhi vừa mắng vừa cười, tay cầm cái quạt nan quạt lấy quạt để.
Tiêu Kinh lúc này đã lấy lại được phần lớn ký ức. Hắn nhìn Hạnh Nhi bằng ánh mắt thâm tình, trên trán ẩn hiện ấn ký Hắc Long màu vàng kim đầy quyền uy: "Hạnh Nhi, bọn chúng sắp xuống rồi. Lần này không chỉ là mấy lão già râu dài đâu, mà là cả một quân đoàn đấy. Nàng có sợ không?"
Hạnh Nhi cắn một miếng khoai nướng, thong dong đáp: "Sợ gì chứ? Ta còn đang lo không có ai dọn dẹp đống rác sau vườn đây. Với lại, chàng quên ta là ai à? Thanh Loan Thần Điểu mà nổi giận thì Thiên Đình cũng chỉ là cái chuồng gà thôi!"
Đúng lúc đó, bầu trời làng Thập Bát bỗng nhiên bị xé toạc. Hàng ngàn binh sĩ mặc giáp vàng, cưỡi mây đạp gió hiện ra, dàn trận kín mít cả một vùng trời.
Tiếng kèn đồng vang dội, khí thế bức người khiến chim chóc trong rừng bay tán loạn, dân làng Thập Bát sợ đến mức không dám ló mặt ra khỏi cửa.
Lục Thanh Hữu thấy cảnh tượng hoành tráng này, tưởng là cứu tinh của mình đã đến. Hắn lết cái mông vẫn còn thâm đen ra sân, quỳ xuống lạy lục: "Các vị thiên quan! Cứu con với! Con ranh Tô Hạnh Nhi và gã thợ săn kia chính là yêu nghiệt, xin hãy đánh c hết bọn chúng để trả lại sự công bằng cho một bậc sĩ phu như con!"
Vị tướng dẫn đầu quân đoàn, Thần Tướng Mông Hổ, liếc nhìn Lục Thanh Hữu một cái rồi hừ lạnh: "Cái loại phàm nhân hèn hạ bán vợ cầu vinh như ngươi mà cũng đòi nói chuyện với ta? Cút!"
Một luồng kình phong thổi tới khiến Lục Thanh Hữu lăn long lóc vào chuồng lợn, mồm ngậm đầy rơm rác.
Thần Tướng Mông Hổ nhìn xuống căn nhà gỗ, giọng vang như sấm: "Tô Hạnh Nhi! Tiêu Kinh! Hai ngươi phạm tội tày đình, mau ra đây chịu ch ết, bằng không chúng ta sẽ san phẳng ngọn núi này!"
Tiêu Kinh đứng dậy, chậm rãi rút thanh Đoạn Linh Kiếm ra. Lúc này, thanh kiếm rỉ sét bỗng nhiên lột xác, tỏa ra hào quang đen kịt bao trùm cả một vùng. Thân hình hắn bỗng chốc cao lớn lên, vảy rồng hiện ra phủ kín cánh tay.
"Ta đi một lát, nàng cứ ở đây ăn khoai nhé." – Tiêu Kinh nói nhẹ nhàng.
"Đi đi, nhớ mang về cho ta cái mũ của lão tướng quân kia nhé, nhìn nó lấp lánh chắc là gắn nhiều hạt xoàn lắm." – Hạnh Nhi vẫy vẫy tay cổ vũ.
Tiêu Kinh gật đầu, rồi đột ngột dậm chân một cái.
Bùm!
Mặt đất nứt toác, hắn lao vút lên bầu trời như một tia chớp đen.
Trận chiến nổ ra giữa tầng không. Một mình Tiêu Kinh đối đầu với hàng ngàn thiên binh. Những đường kiếm của hắn mang theo sức mạnh của hắc long, mỗi lần vung lên là một mảng mây vàng bị xé nát, thiên binh thiên tướng rụng xuống như sung.
Thần Tướng Mông Hổ kinh hãi: "Hắc Long Chiến Thần? Không phải ngươi đã bị chín tầng xích sắt khóa chặt rồi sao?"
"Chín tầng xích sắt đó, làm sao bằng được ba lượng bạc của vợ ta?" – Tiêu Kinh gầm lên, tung một cú đấm rồng bay phượng múa khiến Mông Hổ văng xa vạn dặm, va vào nam thiên môn khiến cánh cổng này nứt một đường dài.
Ở bên dưới, Hạnh Nhi thấy chồng mình đánh hăng quá, sợ hắn mệt, bèn huýt sáo một tiếng.
Cặp Tuyết Vũ Linh Kê bỗng nhiên hóa lớn, mỗi con to bằng một cái nhà, sải cánh rộng hàng chục mét, lao thẳng lên trời chi viện cho "ông chủ".
Con gà trống gấm trắng phun ra hàn băng, con gà mái phun ra hỏa diệm. Sự kết hợp của hai loại linh lực cực hạn này tạo ra những vụ nổ dây chuyền trên không trung, khiến quân đoàn Thiên giới rơi vào tình trạng hỗn loạn chưa từng thấy.
Hạnh Nhi đứng dưới đất, lấy linh lực truyền âm đi khắp vùng: "Hỡi các vị thiên binh! Các vị đi làm công cho Thiên Đế lương tháng được bao nhiêu mà phải bán mạng thế này? Sang đây ta cho ăn thịt đại xà vạn năm, bảo đảm thăng cấp vù vù, lại còn không phải tăng ca đêm!"
Nghe tiếng gọi mời quyến rũ, không ít thiên binh bắt đầu dao động. Một số người vốn đã chán cảnh áp bức của Thiên Đình, nhân cơ hội này giả c hết rơi xuống đất để được... ăn chực.
Trận đại náo kéo dài đến tận hoàng hôn. Kết quả: Quân đoàn Thiên giới tháo chạy thảm hại. Thần Tướng Mông Hổ mất cái mũ vàng, một bên râu bị gà mổ sạch, chạy về báo cáo với Thiên Đế trong sự nhục nhã.
Tiêu Kinh đáp xuống đất, chiến giáp dần biến mất, hắn lại trở về làm gã thợ săn hiền lành, tay cầm cái mũ vàng đưa cho Hạnh Nhi.
"Của nàng này."
Hạnh Nhi cầm cái mũ, soi gương cười đắc ý: "Chà, đẹp đấy. Đem cái này ra chợ huyện bán chắc được cả ngàn lượng vàng ấy nhỉ?"
Lúc này, dân làng Thập Bát bắt đầu kéo đến, nhưng không phải để xem náo nhiệt mà là để quỳ lạy. Họ nhận ra Tiêu Kinh và Hạnh Nhi không phải người phàm, mà là những vị đại thần có sức mạnh bảo vệ họ khỏi thiên tai yêu quái.
Nhưng trong đám đông đó, có một bóng dáng lủi thủi, đó là Lục Thanh Hữu. Hắn thấy Tiêu Kinh và Hạnh Nhi giàu có, quyền năng, lòng tham và sự đố kỵ lại nổi lên.
Hắn nghĩ thầm: Dù sao nàng ta cũng là vợ ta trên danh nghĩa, khế ước một năm hết hiệu lực. Ta phải tìm cách lấy lại quyền lợi!
Sau trận chiến với quân đoàn Thiên giới, làng Thập Bát bỗng trở thành vùng đất thánh. Người dân khắp nơi đổ về, không phải để cúng bái thì cũng để xin xem mặt cặp gà thần.
Để ăn mừng việc thoát khỏi ách áp bức của Thiên đình, Hạnh Nhi quyết định tổ chức một ngày hội làng linh đình.
Nhưng trong bầu không khí hân hoan ấy, có một "
vị khách không mời đang âm mưu lật đổ tất cả.
Lục Thanh Hữu, sau khi bị Thiên tướng đá văng vào chuồng lợn, dường như đã hoàn toàn đánh mất liêm sỉ. Hắn mặc một bộ đồ nho sinh mới, tay cầm tờ khế ước cũ, hiên ngang bước lên sân khấu giữa hội làng.
"Mọi người nghe đây! Tô Hạnh Nhi vốn là vợ của ta! Khế ước ba lượng bạc hết hiệu lực!" –
Hắn gào lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy vẻ tự tin của một kẻ không còn gì để mất.