Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hạ chí là vải miền Nam chín rồi đấy, vải Quế Vị là ngon nhất, đi máy bay mà ăn đi."
"Aaa, nhiều nơi chưa đi hết quá, Giang Tây mới đi được một nửa, tôi nhớ ông ăn cay giỏi lắm, giờ còn ăn được không?"
Tạ Sơ Ngôn vừa xem vừa cười. Ông có thể hình dung ra điệu bộ của bà khi nói những lời này, lải nhải y như lúc còn sống. Xấp thư nhanh chóng đến lá cuối cùng, là lá gửi từ năm ngoái.
"Lại đến à? Sao năm nào ông cũng đến thế, cuộc sống vô vị đến mức này rồi sao? Sao lại có người rảnh rỗi đến mức nói chuyện với người chết vậy hả Đại giáo sư. Làm sao đây, tôi viết không nổi nữa rồi. Tôi luôn sợ ông nhất thời nóng đầu mà xuống đây tìm tôi, nên mới lải nhải viết cho ông nhiều thế này, đếm sơ sơ cũng hơn hai mươi phong rồi nhỉ. Ha ha ha, tôi cá là ông không đọc đến đây đâu, chắc giờ ông đang có cuộc sống mới rồi chứ gì? Chúc mừng chúc mừng! Nhưng nếu ông vẫn đọc đến đây... được rồi, tôi thừa nhận là tôi rất cảm động. Nhưng phải dừng lại ở đây thôi. Tạ Sơ Ngôn, tôi sẽ không viết thư nữa đâu, thật xin lỗi vì đã bỏ lại ông một mình. Đôi khi nghĩ lại, tôi cứ chỉ huy ông chạy chỗ này chỗ nọ, đơn phương bắt ông phải sống trên thế giới này, thật là quá đáng quá. Mỗi người có một cách hiểu về sinh mạng khác nhau, tôi sẽ không can thiệp vào bất cứ quyết định nào của ông nữa. Tôi sẽ không chúc ông trường thọ nữa, tôi chúc ông vạn sự như ý, mãi mãi vui vẻ."
Tạ Sơ Ngôn xem hết tất cả thư, lại cẩn thận bỏ vào túi zip.
Mùa thu năm đó, ông thực sự không nhận được thêm lá thư nào của Mạnh Đình Nguyệt nữa. Có lẽ, ông cũng không cần thư nữa rồi.
Người bảo vệ nghĩa trang tối đó uống chút rượu rồi ngủ thiếp đi. Sau một đêm, bên ngoài tuyết trắng xóa. Đêm qua tuyết đã rơi. Ông lão cầm chổi, lảo đảo đi vào trong. Đi ngang qua dãy "nhà nhỏ", đến góc rẽ, tầm nhìn chợt mở rộng. Ông nấc lên một tiếng, từ xa thấy một người đang tựa vào bia mộ.
Trên người phủ đầy tuyết trắng. Người đó cuộn tròn lại, trong lòng ôm cái gì đó, bất động như đang ngủ say. Người bảo vệ đi tới, thấy lông mày người bạn già đã kết một lớp sương giá. Ông đưa tay đẩy đẩy: "Này, lão Tạ."
Tạ Sơ Ngôn đổ gục xuống. Hưởng thọ 74 tuổi.
Sau năm năm chia cách, Tạ Sơ Ngôn trong cơn gió tuyết mịt mù, mơ màng như thấy bóng dáng Mạnh Đình Nguyệt. Bà là một quầng sáng ấm áp, mỉm cười vẫy tay gọi ông từ phía xa. Tạ Sơ Ngôn bước chân đi về phía bà. Năm ngón tay đan chặt.
Sự gặp gỡ và trùng phùng giữa người với người chính là định mệnh. Tạ Sơ Ngôn và Mạnh Đình Nguyệt nhất định sẽ ở bên nhau, chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi.
(Hết toàn văn)